Tinh Tế Ngốc Manh Tiểu Phu Lang


"A Diệu, ngươi đã về rồi."Lâm Giai Ngữ vui sướng kêu lên.


"Ân, người kia đã tỉnh?"Bên ngoài vang lên thanh âm trầm thấp của nam nhân.


"Lúc sáng có tỉnh lại một lần, bất quá ăn xong bột dinh dưỡng lại ngủ thiếp đi." Lâm Giai Ngữ một bên nghênh đón lão công nhà mình, một bên nói cho hắn biết tình huống trong nhà.truyencuasoi.WordPress.com


Vốn Lâm Giai Ngữ cùng Dương Văn Diệu đến nhà xưởng để làm việc, nhưng sau khi Dương Văn Diệu mang Mộc Ngôn về nhà, Lâm Giai Ngữ vì lo lắng cho Mộc Ngôn, liền xin nghỉ một ngày ở nhà để chăm sóc cho y.


"Hôm nay thật vất vả cho ngươi."Dương Văn Diệu cười nói, sủng nịnh hôn lên trán Lâm Giai Ngữ một nụ hôn thật ngọt ngào.


Lâm Giai Ngữ tựa như thiếu nữ mới biết yêu mà đỏ mặt, rúc vào khuôn ngực rộng lớn của nam nhân.


Dương Văn Diệu diện mạo tuấn lãng, khí chất tiêu sái, Lâm Giai Ngữ dịu dàng xinh đẹp, khí chất ôn hòa nhã nhặn, hai người đứng cùng một chỗ, đúng là trai tài gái sắc, thập phần xứng đôi.truyencuasoi.WordPress.com


Hơn nữa tình cảm của hai người phi thường tốt, làm cho người ta thật hâm mộ ganh tị.


"Ba ba, ba ba..." Tiểu cô nương nghe thấy thanh âm của ba ba mình, liền vội vàng từ trong phòng chạy ra, chân nhỏ vừa chạy vừa đi, phi thường đáng yêu.


"Oánh Oánh hôm nay ở nhà có ngoan hay không a?" Dương Văn Diệu cúi người ôm lấy nữ nhi, ở khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của nữ nhi mà "ba" hôn một ngụm, làm cho Oánh Oánh cười khanh khách.


"Oánh Oánh thực ngoan, thực nghe lời mụ mụ, trông coi đại ca ca a."Dương Oánh Oánh tươi cười kể cho ba ba nghe những việc hôm nay nàng làm.truyencuasoi.WordPress.com


Bên ngoài, một nhà ba người cười nói với nhau thập phần vui vẻ, Dương Anh Hạo nhìn ba ba mụ mụ cùng muội muội ỏ bên ngoài, lại quay xem Mộc Ngôn còn nằm trên giường, khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên tia bối rối.


Hắn cũng rất muốn ra ngoài cùng ba ba trò chuyện, để ba ba ôm một cái, nhưng mụ mụ bảo hắn phải hảo hảo chăm sóc đại ca ca, vạn nhất hắn vừa đi ra ngoài đại ca ca liền tỉnh thì làm sao bây giờ?


Hắn là một nam tử hán giữ chữ tín, như thế nào có thể không giữ lời, cho dù thật hâm mộmuội muội ở bên ngoài, nhưng vẫn như cũ lẳng lặng ngồi ở trong phòng, chăm sóc Mộc Ngôn đang ngủ say.



Nghe thấy thanh âm vui vẻ truyền đến từ bên ngoài, Mộc Ngôn chậm rãi từ giấc mộng tỉnh lại, trong mắt còn mang theo sương mù.truyencuasoi.WordPress.com


Dương Anh Hạo thấy thế, lập tức vui sướng xuống giường chạy ra ngoài, " Ba ba, mụ mụ, đại ca ca tỉnh."


Dương Văn Diệu ôm Dương Oánh Oánh, cùng Lâm Giai Ngữ đi vào trong phòng.


Mộc Ngôn nhìn Dương Văn Diệu đang chậm rãi đến gần, khuôn mặt nhỏ nhắn chậm rãi đỏ lên, tầm mắt không dám dừng ở trên người đối phương.


Thân là một ca nhi, sinh ra và lớn lên ở trong thôn, chung quanh đều là những hán tử thô ráp cẩu tả, lần đầu tiên y nhìn thấy một hán tử lớn lên anh tuấn như vậy, khi hơi thở của hán tử ập vào mặt, làm tim y loạn nhịp, trên mặt phiếm hồng.truyencuasoi.WordPress.com


"Ngươi không sao chứ?"Dương Văn Diệu hỏi.


Vừa mới nãy tiểu nam hài gặp hắn liền cúi đầu, không lẽ bộ dạng hắn lớn lên như vậy thực dọa người đi? Dương Văn Diệu sờ lên mặt mình, trong lòng không khỏi buồn bực nghĩ.


"Không, không có việc gì, cám ơn mọi người đã cứu ta." Mộc Ngôn cố gắng điều chỉnh cảm xúc của mình, không để cho mình quá khẩn trương.


"Chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, nhưng ngược lại là ngươi, làm sao có thể đi đến rừng rậm một mình, ngươi phải biết rằng nơi đó có rất nhiều dã thú hung mãnh." Dương Văn Diệu nói.truyencuasoi.WordPress.com



Lúc ấy hắn đến rừng rậm để săn một con Vân Giác Lộc, dùng da của Vân Giác Lộc để Tiểu Ngữ cùng Oánh Oánh làm một đôi giày da, cũng vì hắn có quyết định này, mới có thể cứu được Mộc Ngôn đang bất tỉnh, bằng không rất khó tưởng tượng một người hôn mê làm sao có thể sống sót trong rừng rậm.


"Ta, bởi vì ta không cẩn thận rơi xuống." Mộc Ngôn thật khẽ nói.


Tai Dương Văn Diệu nghe đến"rơi xuống".Chẳng lẽ là từ trên cây rơi xuống đến nổi hôn mê sao?Vậy mà cũng nói được sao.


"Ngươi tên gì?" Dương Văn Diệu hỏi.truyencuasoi.WordPress.com


"Ta, ta gọi là Mộc Ngôn." Mộc Ngôn đáp.


"Mộc Ngôn? Tên thật hay." Lâm Giai Ngữ khen ngợi nói.


Mộc Ngôn có chút ngượng ngùng, "Cám, cám ơn."


"Ta là Lâm Giai Ngữ, ngươi có thể gọi ta là dì Lâm, hắn là Dương Văn Diệu, ngươi có thể gọi hắn là A Diệu thúc hoặc là Dương thúc đều được, còn đây là Hạo Hạo và Oánh Oánh con của hai chúng ta." Lâm Giai Ngữ hướng Mộc Ngôn giới thiệu gia đình của mình.truyencuasoi.WordPress.com 


"Đại ca ca, ta là Oánh Oánh, đại danh là Dương Oánh Oánh nga."Oánh Oánh cười hì hì giới thiệu chính mình, nàng thực thích đại ca ca này a.



"Ta là Hạo Hạo, Dương Anh Hạo." Hạo Hạo giới thiệu ngắn gọn, có thể nhìn ra được, tuy rằng Dương Anh Hạo và Dương Oánh Oánh là song bào thai, thời gian sinh ra kém nhau cũng không bao nhiêu, nhưng tính cách lại hoàn toàn khác nhau.


Dương Anh Hạo mặc dù mới ba tuổi, nhưng một bộ tiểu đại nhân, bình thường cố gắng học theo đại nhân trầm ổn, mà Dương Oánh Oánh lại hoạt bát sáng sủa, ở tuổi này tiểu hài tử thật ngây thơ hồn nhiên.


"Dì Lâm, Dương thúc, Hạo Hạo, Oánh Oánh." Mộc Ngôn nhu thuận kêu từng người một.truyencuasoi.WordPress.com


"Dì Lâm, Dương thúc, nơi này của hai người là nơi nào?" Mộc Ngôn hỏi, y còn phải đi về nhà, còn có bó củi kia, bọn đệ đệ còn chờ y về làm cơm, bằng không a cha khẳng định vừa mắng vừa đánh y.


"Nơi này là Đào Hoa Thôn."Lâm Giai Ngữ nói, nơi này của chúng ta sản xuất một một loài hoa màu hồng phấn phi thường xinh đẹp, cho nên nơi này của chúng ta được gọi là Đào Hoa Thôn."


Đào Hoa Thôn, trong đầu Mộc Ngôn chuyển chuyển vài vòng, nhưng không hề có chút thông tin về Đào Hoa Thôn, e rằng đây là thôn trang dưới huyền nhai đi.


"Nhà ngươi ở đâu? Ta tìm người đi thông tri cho người nhà ngươi." Dương Văn Diệu hỏi.truyencuasoi.WordPress.com


"Ta, nhà của ta ở Mộc Gia Thôn."Mộc Ngôn đáp.


"Mộc Gia Thôn? Phụ cận chung quanh đây không có thôn nào gọi Mộc Gia Thôn cả, Tiểu Ngữ, ngươi có biết Mộc Gia Thôn ở nơi nào không?" Dương Văn Diệu xoay người hỏi Lâm Giai Ngữ đang đứng bên cạnh, đối với vấn đề này, Lâm Giai Ngữ so với hắn thì hiểu biết nhiều hơn.


Nhưng mà, Lâm Giai Ngữ lại lắc đầu, nói: "Ta chưa hề nghe qua thôn này."


Tuy rằng không phải toàn bộ thôn trang lớn nhỏ trên tinh cầu này nàng đều biết, nhưng những thôn trang phụ cận thì không thành vấn đề, hiển nhiên chung quanh đây không có nơi nào gọi là Mộc Gia Thôn.truyencuasoi.WordPress.com


"Ta, nhà của ta ở trên núi, ở trên sườn núi kia, ta chính là từ trên sườn núi đó mà rơi xuống." Mộc Ngôn lắp bắp giải thích.


"Sườn núi? Nhưng mà ở phụ cận chung quanh đây không có sườn núi nào cả." Lâm Giai Ngữ nghi hoặc nói.


Không có sườn núi?Làm sao có thể không có sườn núi nào?Mộc Ngôn càng thêm mơ hồ, nhưng y rơi từ trên sườn núi xuống a.


"Không nói đến việc này nữa, ta sẽ tìm người giúp ngươi hỏi thăm một chút, hiện tại trên người ngươi còn có vết thương, ngươi cần phải hảo hảo dưỡng thương." Dương Văn Diệu dời đề tài, Lâm Giai Ngữ hiểu ý liền pha một chén cháo bột dinh dưỡng mang đến.truyencuasoi.WordPress.com


Tuy rằng thiếu niên này ăn nói có chút kỳ quái, bất quá Dương Văn Diệu nhìn qua vô số người chỉ cần liếc mắt một cái liền biết được thiếu niên này thật đơn thuần, tựa như những hài tử khác trong thôn này, thập phần thành thật chất phác, không phải là người xấu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận