Tinh Tế Ngốc Manh Tiểu Phu Lang


Đây là lần đầu tiên nàng được ăn đồ ăn mỹ vị như vậy, cho dù là trước kia nàng có một khoảng thời gian sinh sống ở Trung Ương Tinh, nhưng nàng chưa từng nhìn thấy món này chứ huống chi là nếm qua, nàng chắc rằng, nếu những thứ này được đưa đến Trung Ương Tinh nhất định sẽ làm cho mọi người truy tìm và tâng bốc.


“Không có gì, ngật đáp là dùng bột dinh dưỡng để làm, rau dại và nấm có thể tìm được từ trong rừng rậm, không hề quý giá.” Mộc Ngôn vội vàng giải thích.


Một nhà Lâm di cứu y, còn đối với y rất tốt, y chẳng qua chỉ làm một ít cơm trưa đơn giản mà thôi, không có gì đáng kể cả.


Lâm Giai Ngữ nghe vậy giật mình lặng đi một chút, không nghĩ đến Mộc Ngôn nói ra cách làm cùng nơi tìm thấy nguyên liệu dễ dàng như vậy, đặc biệt là đồ ăn ngon như ngật đáp lại được làm nên từ bột dinh dưỡng, này…… việc này thật sự là ngoài dự đoán.


Mà Mộc Ngôn tính tình đơn thuần như vậy lại làm cho Lâm Giai Ngữ càng thêm yêu thích cùng lo lắng.


“Ngôn Ngôn, về sau trăm ngàn lần không được nói cho người khác biết cách làm những thứ này.” Lâm Giai Ngữ dặn dò, “Những thứ mà ngươi mang đến cho đến bây giờ vẫn chưa từng xuất hiện qua, nếu…… nếu sau này ngươi có cơ hội đến Trung Ương Tinh, những thứ này của ngươi sẽ được rất nhiều người ở đó hoan nghênh, như thế ngươi cũng có thể kiếm tiền để duy trì cuộc sống.”


Lâm Giai Ngữ biết tinh cầu này của họ vô cùng lạc hậu, phàm là những người có năng lực cùng giàu có tuyệt không muốn lưu lại nơi này. Dù sao so sánh với ngoài kia, nơi này quá mức nguyên sơ, hơn nữa thế giới bên ngoài vô cùng đặc sắc, nàng cảm thấy nếu Mộc Ngôn có năng lực, có lẽ đi ra ngoài quan sát sẽ tốt hơn.


Nhưng thế giới bên ngoài cũng thập phần tàn khốc, không có tiền tài nửa bước cũng khó đi, bởi vậy loại tay nghề này của Mộc Ngôn sẽ là vốn liếng của riêng y.


“Cám ơn Lâm di, ta đã biết.” Mộc Ngôn thực cảm động, trong lòng không ngừng dâng lên từng dòng nước ấm chạy đến tứ chi.


Cáo biệt Lâm di, về đến nhà, Mộc Ngôn rốt cuộc có thể hảo hảo ngồi xuống ăn cơm, chẳng qua khi y nhìn về ngật đáp trong bát lớn không khỏi dừng một chút, chỉ thấy trước khi y rời đi trong bát còn hơn phân nửa, hiện tại lại chỉ còn một tầng mỏng dưới đáy bát, mà bên cạnh còn có một tiểu mao cầu ngồi xổm toàn thân trắng tuyết đang dần chuyển hồng.


“Ta…….. không phải ta cố ý, là do ngươi làm ăn quá ngon, không cẩn thận ta liền ăn nhiều một chút, ngươi không được trách ta.” Ngay từ đầu ngữ khí của nó còn nhược nhược, càng về sau liền đúng tình hợp lí mà mạnh miệng nói, giống như hết thảy đều là lỗi của Mộc Ngôn, bất quá đôi mắt nhỏ như hạt đậu lại vụng trộm quan sát Mộc Ngôn, để lộ nó lúc này đang chột dạ.


Thật ra Mộc Ngôn cũng không tức giận, y cảm thấy như vậy đã đủ, tuy rằng tân tân khổ sở làm đồ ăn nhưng cuối cùng chỉ ăn được một ít, nhưng trong lòng y vẫn tràn ngập cảm kích. Dù sao Ngũ Hào đã giúp đỡ y rất nhiều, nếu như không có Ngũ Hào, y sẽ đau đầu rất lâu, đến lúc đó cho dù có nguyên liệu nấu ăn cũng không có cách nào làm được, cho nên mặc dù Ngũ Hào ăn nhiều một chút cũng không sau.


Hơn nữa, thời điểm y ở nhà trước kia cũng thường xuyên không được ăn no, việc này y đã sớm quen, cũng không cảm thấy khó chịu gì.


Ở nơi này, lần đầu tiên y nấu cơm thành công làm hệ thống tăng lên năm điểm giá trị kinh nghiệm cùng mười tích phân, lúc trước tìm được hai loại nguyên liệu nấu ăn cũng nhận được một ít giá trị kinh nghiệm cùng tích phân, bất quá nhiêu đó tích phân cũng không đủ để trả cho khoản nợ trước đó, cho nên tích phân của hệ thống vẫn là số âm như trước, Mộc Ngôn cần phải tiếp tục cố gắng để trả nợ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận