Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa


Thiên Thiên không biết hai người lớn đang nói những chuyện gì, chỉ là chăm chú kỳ quái nhìn ba và mẹ.


Chu chu cái miệng nhỏ nhắn, bộ dáng ra chiều rất khó hiểu.


“!” Giản Tiểu Bạch không rõ Mai Thiếu Khanh làm sao lại nói ra một câu làm cô rất khó hiểu.


Vì sao quanh người anh đều tản ra một hơi thở nguy hiểm như vậy? Cô chưa từng nhìn thấy anh bá đạo như thế, u sầu như thế. Nuốt nước miếng xuống, Giản Tiểu Bạch bất lực không biết phải làm sao. “Anh Thiếu Khanh, anh có biết em, em…”


“Thôi bỏ đi xem như anh nói vô ích đi!” Mai Thiếu Khanh nhẹ nhàng ho khan một tiếng, trên vẻ mặt bình tĩnh không chút gợn sóng, đôi mắt đen sâu thẳm lóe sáng lên, anh xoay người rời khỏi phòng Giản Tiểu Bạch.


Ra đến cửa, anh nói với Thiên Thiên: “Cục cưng, ăn cơm thôi.”


Giản Tiểu Bạch sững người, vẻ mặt hoang mang và khó hiểu. Cô thật sự không hiểu có vẻ anh Thiếu Khanh cũng bắt đầu có xu hướng biến thành mấy gã đàn ông xấu xa, cợt nhã, bá đạo và lòng dạ bất chính?


Chắc không phải đâu! Cô vừa không có của cải gì, một người chưa kết hôn đã làm mẹ, muốn tài không có tài, muốn sắc không có sắc, ít nhất cô cho rằng cô còn yếu ớt hơn mấy cô gái đẹp rất nhiều. Hơn nữa cô còn có cả con dại, kết hôn với một người như cô thì chỉ có thể hại cả đời người ta.


Nhưng cô rõ ràng cảm thấy anh Thiếu Khanh không ổn, đặc biệt là chiều hôm nay. Anh lại nói với Mạc Tử Bắc cô là vợ anh. Trời ạ! Anh nhất định là điên rồi.


Giản Tiểu Bạch trong lòng rối rắm khủng khiếp, không biết vấn đề ra ở chỗ nào chỉ thấy là không ổn. Trong lòng có một chút áy náy, có lẽ cô không bao giờ có thể được tận hưởng sự dịu dàng và quan tâm của anh Thiếu Khanh được nữa. Cô không thể gả cho anh, trong lòng cô rất rõ điều đó lại yên tâm thoải mái tận hưởng sự chăm sóc của anh. Cô thật ích kỷ.


Nghĩ như vậy trong lòng cũng thấy đau đớn, cô đời này nợ anh là nhiều nhất.


Đang ở phòng khách dọn cơm, trong mắt Mai Thiếu Khanh tràn ngập vẻ lo lắng, quay đầu đưa mắt nhìn về phía phòng ngủ, ánh mắt không khỏi nhu hòa, chuyện của Mạc Tử Bắc tới nay đối với Tiểu Bạch vẫn có ý nghĩa khác biệt. Anh sao có thể không nhìn ra trong đó hàm chứa tình cảm, chỉ là Mạc Tử Bắc trở về sau khi xa cách năm năm liệu bây giờ có làm cho Tiểu Bạch hạnh phúc hay vẫn là bất hạnh?


Nếu vẫn là bất hạnh vậy anh phải ra tay thôi.


Hạ quyết tâm, trên khuôn mặt anh lại khôi phục vẻ lạnh nhạt.


“Thiên Thiên ăn cái gì đấy!”


“Ba ơi lại đây, ba ơi dì xinh đẹp đâu rồi?” Giản Hạo Thiên lại một lần nữa nhắc tới dì xinh đẹp.



“Ờ!” Mai Thiếu Khanh thực bình tĩnh cười nhạt: “Không biết.”


“Dì ấy sẽ quay lại chứ?” Giản Hạo Thiên ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên lại hỏi.


“Không biết.”


“Vì sao ba không biết?”


“Không biết.”


“???” Giản Hạo Thiên chu cái miệng nhỏ nhắn thực không tình nguyện đi tới trước mặt ba, xấu hổ quá nên cậu chàng chỉ có thể tự nói với mình: “Dì xinh đẹp khi nào mới quay lại. Con thích dì ấy.”


Lời cậu bé nói làm cho Mai Thiếu Khanh chấn động, tiếp đó cười nói: “Ăn cơm đi, không ăn sẽ nguội ngay đấy.”


Trong đêm tối tăm mà yên tĩnh, trong nhà trọ một bóng người cao ngất đứng phía trước cửa sổ nhìn ánh đèn phát ra từ muôn nhà trong thành phố mà trái tim đau đến cỏ dại lan tràn. Rất lâu sau đó chỉ nhắm mắt lại, một giọt lệ theo khóe mắt chậm rãi lăn xuống, Mạc Tử Bắc rủ đôi mắt sâu, hàng lông mày chất chứa những bể dâu năm tháng nhíu chặt lại. Khi chưa gặp còn có thể ôm có một chút ảo tưởng là có thể gặp lại, lúc gặp rồi thì giấc mộng đã hoàn toàn dập nát, cô kết hôn rồi.


Căn nhà trọ nhỏ là phòng anh ở trước khi đi, ở chỗ này lần đầu tiên anh đưa con gái về. Giản Tiểu Bạch là cô gái duy nhất phát sinh quan hệ với anh ở chỗ này, cũng là cô gái mà cả đời này anh không thể quên được.


Nơi này còn có hơi thở của cô không? Năm năm trôi đi thật mau. Vì sao trái tim anh vẫn cứ muốn quay về nơi này tìm lại một giấc mơ cũ như thế, nhưng mà vùi mình vào trong đó mới biết hóa ra rất nhiều thứ một khi đã ăn vào cốt tủy thì nếu muốn quên tất nhiên là sẽ còn phải đau khổ hơn cả lăng trì, ngay cả máu có theo từng dao từng dao cắt xuống cũng khó ngăn được nỗi cô đơn trong lòng.



Từ trong ngăn tủ tìm ra cái khăn trải giường còn lưu vệt máu trinh nữ của cô, màu sắc của đóa hoa mai rực rỡ đó đã không còn tươi đẹp như năm nào mà dần dần trở thành màu đỏ sậm. Nhưng đóa mai kia đã khắc vào lòng anh như một hình xăm cả đời này không thể nào xóa đi được.


Đang hồi tưởng lại thì đột nhiên anh nghe thấy một tiếng gì đó nho nhỏ, theo nhiều năm luyện tập Karate, thính lực của anh cũng nhạy bén hơn so với người bình thường rất nhiều.


Cẩn thận vọt đến phía sau cửa, chờ đợi người xuất hiện.


Cửa nhẹ nhàng bị mở ra, không một tiếng động, Mạc Tử Bắc nín thở tránh qua một bên, một bóng người cao lớn đeo một cái mặt nạ màu bạc tiến vào. Người này toàn thân nhanh nhẹn, mặc trang phục màu đen trông giống một sát thủ.


Hắn ta đang cẩn thận lách người tiến vào thì Mạc Tử Bắc đá ra một cước, người nọ rất nhanh tránh được, Mạc Tử Bắc nhanh chóng đuổi theo ngay sau đó lại tung một cước.


Gã đàn ông nhanh chóng khéo léo tránh được.


“Ăn trộm?” Câu nói đầu tiên của Mạc Tử Bắc.


“Không phải!”


Mạc Tử Bắc thật không ngờ hắn ta sẽ nói, hơn nữa giọng nói rất thấp, hiển nhiên là hắn ta đang cố ý đè thấp giọng mình.


Mạc Tử Bắc dừng lại khoanh hai tay trước ngực hỏi: “Mục đích là gì?”



“Cảnh cáo!”


“Hửm?” Mạc Tử Bắc nhướng mày. “Cảnh cáo cái gì?”


“Đừng có làm như Ôn Hướng Đình, loại người bội tình bạc nghĩa đó kết cục rất đơn giản.” Gã đàn ông lạnh lùng nói, ngữ khí đủ để đóng băng mọi thứ.


Người đàn ông đeo mặt nạ bạc khiến Mạc Tử Bắc không nhìn ra được vẻ mặt chỉ có thể nhìn thấy trong đôi mắt ngăm đen của hắn ta lóe lên một ánh sáng khó hiểu, chưa hết cái mặt nạ bạc kia còn làm tăng thêm vẻ thần bí và quỷ dị của hắn ta.


“Ôn Hướng Đình?” Mạc Tử Bắc kinh ngạc.


“Chẳng lẽ anh chính là cái người đã thiến hắn ta?”


Người đàn ông mặt nạ không nói gì.


Trong phòng ngủ yên tĩnh đến đáng sợ, Mạc Tử Bắc đột nhiên nở nụ cười. “Muốn cắt được tôi sợ là còn muốn luyện tập một đợt đấy!”


Ngay sau đó Mạc Tử Bắc liền phi chân ra, gã mặt nạ nghiêng người một cái tránh thoát một đòn mạnh mẽ cực li gần này, còn chưa đứng vững liền đưa chân phản kích lại.


Mạc Tử Bắc sửng sốt lập tức cười nói: “Không tồi, thân thủ quả đúng là của sát thủ không tồi?”


Gã mặt nạ vẫn không nói lời nào tiếp tục tấn công, chiêu thức linh hoạt mà sắc bén làm cho Mạc Tử Bắc rất kinh ngạc. Anh luyện võ nhiều năm vẫn chưa gặp người nào thân thủ còn cao hơn mình. Không ngờ cái gã mặt nạ quái dị trước mắt này lại có có thân thủ tốt như vậy.


Hai người vờn nhau một hồi lâu, gã mặt nạ dường như cũng rất quen thuộc với những món võ của Mạc Tử Bắc nên luôn dễ dàng hóa giải chiêu anh tấn công.


Mạc Tử Bắc sau khi tấn công liền nhanh chóng lắc mình vọt đến bên cạnh, gã mặt nạ không đuổi theo, trong phòng ngủ coi như tương đối rộng rãi hai người đứng hai bên. Gã mặt nạ trước sau vẫn chiếm quyền chủ động.


Mạc Tử Bắc hơi hơi lạnh, có chút buồn cười


“Vì sao lại tới tìm tôi? Nếu tôi không nhớ lầm thì tôi đã gần năm năm không có trêu chọc phụ nữ rồi.”


“Rất nhiều tổn thương 5 năm trước đã thành quá khứ thì cứ để nó đi qua là được. Đừng mơ lại tiếp tục tổn thương một người khác. Tôi khuyên anh vẫn nên đừng đòi hỏi nhiều quá. Bằng không con dao của tôi sẽ không bằng lòng đâu.”


Một trận gió lạnh xơ xác tiêu điều ùa vào. Có chút hơi thở nguy hiểm, Mạc Tử Bắc không tự chủ được mà nín thở.


Gã mặt nạ đột nhiên nâng cánh tay từ trong tay áo phóng ra một con dao phẩu thuật bay thẳng đến hướng Mạc Tử Bắc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận