Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa


Giản Tiểu Bạch hơi tức giận, ánh mắt trợn trừng quay sang hỏi Doãn Đằng Nhân: “Anh ta chính là tổng giám đốc Duy Bạch sao?”


Doãn Đằng Nhân gật đầu, trong đôi mắt hoa đào đáng ghét tràn đầy trêu chọc, hại Giản Tiểu Bạch cũng không biết câu nào anh ta nói là sự thật.


Cô mặc kệ, vụ làm ăn này cũng không còn cách nào khác, người đàn ông này quả thực là coi chuyện làm ăn như trò đùa mà.


“Lời của anh có thể tin được bao nhiêu?” Cô muốn xác định xem có phải Doãn Đằng Nhân đang nói đùa hay không, nhưng thực ra trong lòng cô đã biết, Doãn Đằng Nhân đang nói thật.


“Tôi chưa bao giờ nói dối.” Doãn Đằng Nhân uất ức giống như bị sỉ nhục vậy.


“Mạc, cậu nói xem mình đã từng nói dối chưa?”


Mạc Tử Bắc không nhìn Doãn Đằng Nhân, cũng không trả lời, đôi mắt chăm chú nhìn người trước mắt, như là muốn nhìn cho thật kỹ cô có giống như người trong lòng mình hay không, đôi mắt đen nóng bỏng lóe lên tia sáng kỳ dị.


Giản Tiểu Bạch hôm nay thật sự như bị sét đánh trúng vậy. Người 5 năm không thấy bóng dáng bỗng nhiên xuất hiện, anh lại vẫn còn nhớ rõ cô, đáng sợ nhất chính là anh lại là tổng giám đốc Duy Bạch. Giản Tiểu Bạch không biết là vui hay buồn, trong lòng rất phức tạp, thực sự khiếp sợ, trong đầu hiện lên từng lời nhục mạ của anh đối với cô, những lời đó vẫn còn làm cô rất tức giận. Năm năm sau nhắc lại chuyện cũ, cô vẫn không thể bình tĩnh hòa nhã thản nhiên đối mặt với anh, cho nên cô mới giả bộ không biết!


Thế nhưng lòng của cô khi cùng anh bốn mắt nhìn nhau vẫn có cảm giác run rẩy, chẳng lẽ đây là số phận đời này cô chỉ có một người đàn ông sao?


“Giản Tiểu Bạch!” Mạc Tử Bắc lại cúi đầu dịu dàng gọi một lần nữa. Giọng nói của anh trầm thấp mà đầy nam tính, nếu như không có những lời đã nhục nhã cô ấy thì cô sẽ thấy như là đang tắm gió xuân nhưng bây giờ cô chỉ cảm thấy như là đang nghe chó sủa vậy. (Lăng Lăng: chị này mắng người hơi bị ác đấy nhé ^^)


Cô chính là một cô bé từ yêu hóa hận. Giản Tiểu Bạch giả bộ không biết anh đang gọi ai, cũng không quan tâm tiếng chó sủa của anh, cô muốn rời khỏi đây nhanh một chút.


“Mạc, hai người quen nhau sao?” Doãn Đằng Nhân tiến lại gần hỏi, trong mắt đầy tò mò tựa như chờ mong nội dung vở kịch của bọn họ sẽ phát triển tưng bừng, thế giới này đúng là không bao giờ thiếu những bà tám mà Doãn Đằng Nhân là một trong số đó.



Mạc Tử Bắc không trả lời, chỉ là dán chặt ánh mắt vào Giản Tiểu Bạch. Doãn Đằng Nhân vẻ mặt khó hiểu, cho tới bây giờ anh ta cũng chưa từng thấy vẻ mặt đó của anh, đây là biểu cảm sắp chết, ánh mắt hàm chứa tình cảm trong truyền thuyết sao? Vì sao Doãn Đằng Nhân anh ta lại chưa bao giờ có vẻ mặt này?


“Hử?” Doãn Đằng Nhân cũng nhìn chằm chằm Giản Tiểu Bạch, ánh mắt như muốn nhìn rõ xem cô rốt cuộc có sức hấp dẫn gì mà có thể khiến Mạc Tử Bắc nhung nhớ cả 5 năm.


Giản Tiểu Bạch ý thức được bọn họ đều đang nhìn cô liền tùy tiện đẩy Mạc Tử Bắc đang đứng ở cửa một cái: “Chó ngoan thì không cản đường, đã nói vậy rồi mà vẫn còn đứng chắn ở đó?”


Cô la lên câu đó đúng là không có đạo lý, thậm chí còn rất thô lỗ nhưng mà cô nhịn không được nữa rồi. Ai mà có thiện cảm với một người đàn ông đã ăn mình sạch sẽ xong lại không chịu trách nhiệm chứ? Thần tiên sao? Cũng mong thế giới này có thần tiên!.


Mạc Tử Bắc không chú ý bị cô đẩy lùi về phía sau, Giản Tiểu Bạch nhân cơ hội này chen từ trong khe cửa ra ngoài, cô muốn thoát khỏi đây, ở trong này khiến cô cảm thấy nghẹt thở.


Khuôn mặt Mạc Tử Bắc lúc đỏ lúc trắng, khi anh ánh mắt chan chứa tình cảm gọi cô thì lại bị cô coi như chó cản đường, trong lòng là một hồi xấu hổ. Trộm liếc Doãn Đằng Nhân một cái, phát hiện anh ta đang hiếu kì nhìn chằm chằm bọn họ, hoàn toàn không biết lảng tránh. Trên mặt càng thêm xấu hổ mà Giản Tiểu Bạch đã đi xa.


“Tiểu Bạch?” Mạc Tử Bắc phản ứng lại, quay người nhìn bóng dáng của cô lại không tự chủ được mà gọi to: “Chờ một chút”.



Anh sải bước đuổi theo, Giản Tiểu Bạch lại càng đi nhanh hơn, đi giày cao gót năm phân rất là khó nhưng cô vẫn muốn chạy trốn.


“Cộp cộp… Cộp cộp”, tiếng giày cao gót thanh thúy vang vọng ở tầng bốn mươi hai. Tina chỉ nhìn thấy bóng dáng Giản Tiểu Bạch đột nhiên vụt qua ở trước mắt, sau đó tổng giám đốc Mạc đuổi theo ra, còn Doãn Đằng Nhân dù có hứng thú nhìn hai người rời đi, Túc Nhĩ nhiên thì mặt không chút thay đổi ngồi trên ghế sofa trước của phòng tổng giám đốc, hoàn toàn không để ý đến chuyện này.


Đôi mắt của Doãn Đằng Nhân quét một vòng rồi dừng lại trên mặt Tiểu Túc, sau đó trên khóe miệng như có như không nụ cười trêu chọc: “Tiểu Túc, đi thôi, tôi đưa cô đi xem trò vui!”


Túc Nhĩ Nhiên giương mắt nhìn vào đôi mắt đen của anh ta, khẽ thở dài một hơi, cô không biết trong bụng tổng giám đốc Doãn lại nảy ra cái ý nghĩ xấu xa gì nữa.


Trước cửa thang máy, Giản Tiểu Bạch dùng sức ấn nút, đáng ghét hôm nay dường như cả thang máy cũng chống lại cô, cứ đừng ì ở tầng mười không chiu đi lên.


Quay đầu nhìn, Mạc Tử Bắc đã sắp đuổi tới, sự hoảng loạn trong mắt cô càng sâu, lo lắng ấn nút, muốn rời khỏi Duy Bạch, tiếp tục ở lại cô sợ mình sẽ nhịn không được mà cho anh một cái tát thật mạnh.


Mạc Tử Bắc đuổi theo, giữ chặt cổ tay trắng nõn của cô, giọng nói vội vàng mà khàn khàn: “Tiểu Bạch, chúng ta nói chuyện một chút đi”.


Giản Tiểu Bạch vung khỏi bàn tay to của anh, cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa lên tiếng: “Anh à, anh nhận lầm người rồi”.



Mạc Tử Bắc sững sờ tại chỗ, biểu cảm trên khuôn mặt tuấn tú cũng âm tình bất định theo. Nhìn bộ dạng cô nóng lòng chạy trốn giống như muốn tránh né con sói xám, cảm giác suy sụp bỗng nảy lên trong lòng. Không khỏi thở dài một hơi, trong lòng là một hồi xót xa. Tự gây nghiệt không thể sống, anh đã lĩnh giáo rồi.


Giản Tiểu Bạch lại dùng sức ấn nút mở thang máy một lần nữa còn bàn tay của Mạc Tử Bắc lại vỗ nhẹ bàn tay của cô.


Giản Tiểu Bạch giật mình, trái tim thiếu chút nữa nhảy ra, tay anh chạm lên tay cô làm cô tê dại một trận, dòng điện từ tay truyền đến toàn thân khiến Giản Tiểu Bạch chấn động ngay tại chỗ.


Anh sẽ không nhận lầm người, hình bóng 5 năm trước của cô trong tâm trí anh càng ngày càng hiện rõ, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp luôn cười yêu kiều như vậy hiện ra trong đầu anh, anh làm sao có thể nhận lầm người đây? Đặc biệt đối với người mà mình khắc cốt ghi tâm thì càng không có khả năng nhận lầm.


“Tiểu Bạch! Chúng ta nói chuyện đi”. Lúc này đây, giọng của anh không hề cho cô cự tuyệt, trong đôi mắt đen ánh lên tia khẩn khoản.


Giản Tiểu Bạch giãy khỏi tay anh, cười lạnh, trong mắt hiện lên một tia giễu cợt.


“Nói chuyện? Anh muốn nói chuyện gì?”


“Tiểu Bạch?” Anh biết cô nhất định là vẫn còn giận, lúc trước anh hiểu lầm cô là một ả đàn bà ham hư vinh, đã làm tổn thương lòng tự trọng của cô.


“Hãy nghe anh nói!” Giọng của Mạc Tử Bắc không khỏi nhẹ nhàng nhưng bàn tay vẫn giữ chặt cổ tay của cô, nhìn chằm chằm đôi mắt ánh nước to sáng ngời, đôi môi đỏ mọng ướt át của cô. Anh xúc động muốn ôm cô vào lòng, hôn ngấu nghiến lên cánh môi kia nhưng anh lại sẽ hù dọa cô.


Anh từng vô số lần tưởng tượng tới cảnh gặp lại, tưởng tượng khi gặp lại trước tiên sẽ không nói gì mà hung hăng hôn cô. Nhưng, anh không có dũng khí, 5 năm, anh lại trở nên bó tay bó chân sao? Là vì quá để ý nên sợ mất đi hay là bởi vì thẹn trong lòng? Anh đi tìm cô lâu như thế nhưng lại chưa bao giờ nghĩ đến cô sẽ xuất hiện trong chính văn phòng tổng giám đốc của mình.


Giản Tiểu Bạch nhìn xuống bàn tay to lớn của anh đang lôi kéo cánh tay mình, không mang theo bất cứ tia cảm tình nào quát lớn: “Tôi không có thời gian nghe quỷ nói, muốn diễn thuyết thì đến giảng đường đại học ấy, không ai ngăn cản đâu, còn bây giờ mời anh buông tay cho, tôi phải đi”.


Giản Tiểu Bạch vung khỏi tay anh, nếu không đợi được thang máy thì cô đi thang bộ, dù sao cô cũng muốn rời khỏi nơi này nhanh một chút.


Bước nhanh đi vào cửa cầu thang bộ, Mạc Tử Bắc cũng đuổi theo giữ chặt cánh tay của cô. Giản Tiểu Bạch tức giận, đột nhiên dùng hết sức giãy khỏi tay anh, đồng thời cũng bởi vì giày cao gót mất trọng tâm mà từ trên cầu thang lăn xuống.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận