Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa


Tới cổng cô nhi viện đón Thiên Thiên, Lâm Hiểu Tình nói: “Trước tiên là đi mua đồ chơi cho Thiên Thiên, rồi sau đó chúng ta sẽ đi ăn cơm sau.”


“Nhưng mà dù sao khiến các cậu tốn kém trong lòng mình cũng rất áy này.” Giản Tiểu Bạch thật sự cảm thấy ngượng ngùng.


“Mẹ Hiểu Tình, con không cần đồ chơi đắt tiền đâu!” Giản Hạo Thiên ngước khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ thuần khiết nói với Lâm Hiểu Tình.


“Trời ạ! Tiểu Bạch cậu bồi dưỡng Thiên Thiên thành Grandet bé nhỏ thế này à.” Lập tức cô lại quay ra cười vô cùng dịu dàng đối với Thiên Thiên: “Bé ngoan, mẹ có rất nhiều tiền nha, không tốn không tốn có đúng không?


Lâm Hiểu Tình thật sự coi Thiên Thiên như con trai mình, còn chính thức nhận cậu bé làm con nuôi nữa.


“Nhưng mà! Nhưng mà! Con không muốn mẹ phải tiêu tiền đâu!” Cậu chỉ biết là một mình mẹ nuôi bé thực không dễ dàng chút nào cho nên cậu bé chưa bao giờ hi vọng có thật nhiều đồ chơi .


“Đúng là một em bé ngoan !” Lâm Hiểu Tình cảm động thiếu chút nữa thì rơi nước mắt.


“Chỉ bằng câu nói này của con, hôm nay mẹ sẽ mua cho con thật nhiều đồ chơi. Trẻ em nên chơi nhiều đồ chơi mới phát triển trí tuệ.”


Ba người đi trước công ty bách hóa, đến trước gian bày robot Transformers, Lâm Hiểu Tình và Giản Tiểu Bạch hết sức chăm chú chọn lựa đồ chơi. Giản Hạo Thiên lại bị một con gấu bông to bên cạnh hấp dẫn, bất tri bất giác buông lỏng ra bàn tay đang nắm của Giản Tiểu Bạch, chậm rãi đi về phía người mặc đồ gấu bông.


Bên cạnh quầy bán đồ chơi là quầy chuyên bán đồ dùng dành cho nam, Mạc Tử Bắc một mình đi chọn đồ dùng sinh hoạt.



Giản HạoThiên một mạch chạy chậm theo con gấu bông, trên khuôn mặt nhỏ nhắn nở một nụ cười mê hoặc lòng người. Rất nhiều người nhìn thấy cậu bé con đáng yêu này đều không nhịn được mỉm cười theo.


“Oa oa oa! Vui quá!” Giản Hạo Thiên vừa chạy theo vừa cười còn thỉnh thoảng vỗ tay trầm trồ khen ngợi.


Mạc Tử Bắc đang chăm chú lựa hàng vô tình nghe thấy giọng nói non nớt kia thì quay đầu lại nhìn thấy cậu bé xinh xắn lạ kỳ, khóe miệng cũng cong lên.


Lúc này gấu bông đã đi xa.


Giản Hạo Thiên mất mát gọi với theo: “Hẹn gặp lại anh gấu bông!”


Không biết vì sao khi nhìn thấy đứa trẻ này trong lòng Mạc Tử Bắc lại trào lên một cảm xúc khó hiểu, lại chợt nhớ mình khi còn bé hình như cũng xinh xắn lạ lùng như vậy. Anh không tự chủ được đi tới ngồi xuống nhìn cậu bé đáng yêu kia cười hỏi: “Cháu thích gấu bông hả?”


Giản Hạo Thiên sửng sốt nhìn cái chú rất đẹp trai kia, cái miệng nhỏ nhắn ngọt ngào chào: “Chào chú ạ!”


“Muốn mua gấu bông hả?” Đúng là một cậu bé lễ phép, Mạc Tử Bắc ngay lập tức đã thích cậu bé đáng yêu này.


“Không muốn ạ!” Giản Hạo Thiên lắc đầu.


“Không muốn thì sao lại chạy đuổi theo gấu bông vậy? Ba mẹ con đâu?”



“Mẹ ở bên kia!” Giản Hạo Thiên chỉ về hướng bên kia, Giản Tiểu Bạch và Lâm Hiểu Tình lúc này lại vừa vặn chuyển ra đằng sau kệ hàng nên không phát hiện đã lạc mất cậu bé.


Mạc Tử Bắc nhìn này ánh mắt hắc bạch phân minh của cậu bé trong lòng không hiểu sao lại thấy ấm áp.


“Bé yêu, chú tặng cháu một con gấu bông được không?” Mạc Tử Bắc cũng không biết mình làm sao lại muốn hảo tâm tặng đồ cho cậu bé này.


“Không cần đâu ạ!” Giản Hạo Thiên lắc lắc đầu: “Chú kỳ lạ ơi, tiền của chú không có chỗ dùng sao? Có thể cho cô nhi viện mà! Mẹ nói các bạn nhỏ ở cô nhi viện rất đáng yêu lại không có ba mẹ thương yêu, chú mua tặng cho các bạn ấy đi! Thiên Thiên không cần đâu.”


Đúng là một đứa trẻ thông minh! Đối với bé, đứa trẻ nào cũng muốn có cha mẹ hiện lành vĩ đại hết.


“Cháu tên Thiên Thiên à?”


Giản Hạo Thiên ngoan ngoãn gật đầu.


“Chú đồng ý với cháu là sẽ tặng quà cho các bạn nhỏ ở cô nhi viện nhưng mà cháu cũng phải đồng ý với chú một điều kiện, được không?”


Giản Hạo Thiên cúi đầu suy nghĩ sau đó cười nói: “Chú nói đi chỉ cần Thiên Thiên có thể làm được thì sẽ đồng ý với chú!”


“Chú cũng tặng cho cháu một con được không? Bởi vì cháu khiến chú nhớ tới mình hồi còn bé!” Mạc Tử Bắc đánh vào vẻ thích thú thân thiết trong mắt cậu bé.


“Nhưng mà mẹ nói không được tùy tiện nhận đồ của người khác!” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Giản Hạo Thiên lộ ra cảm xúc khó xử.


“Nhưng mà nếu cháu không nhận thì chú sẽ rất buồn.”


Suy nghĩ xong xuôi cậu nhóc kia rốt cục hạ quyết tâm: “Chú thật sự sẽ tặng quà cho các bạn nhỏ ở cô nhi viện sao? Nếu chú tặng thật thì Thiên Thiên sẽ nhận.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận