Tình Muộn


Trương Dật Bạch vừa cầm cơm hộp đi vào căng tin bệnh viện thì nghe thấy mấy cô y tá ở bàn kế bên ríu rít không ngừng.


"Tôi thật sự không hiểu mấy hôm nay chị Phương gặp được vận gì, hết được viện trưởng tiếp kiến xong lại nhận được giải thưởng chiến sĩ thi đua, lúc nãy tôi còn thấy phó viện trưởng Lý tặng cho chị ấy một thùng cua hoàng đế.”


"Tuyệt đối có vấn đề, Viện trưởng và Phó viện trưởng thay nhau nịnh bợ chị Phương thì thật quá kì lạ!"


"Chẳng lẽ Viện trưởng và Phó viện trưởng có chuyện cần nhờ vả chị Phương?"


"Cô suy nghĩ nhiều quá rồi, chị Phương cũng chỉ là một y tá trưởng, có bản lĩnh gì khiến Viện trưởng và Phó viện trưởng phải nịnh bợ chứ?"


"Tôi đoán chắc là con gái của chị ấy gả cho quan chức cấp cao gì đó.”


"Có khả năng đó, không phải chị Phương vẫn luôn muốn đẩy mạnh con gái ra ngoài tiêu thụ sao? Lúc trước chị ấy còn giới thiệu cho chủ nhiệm Trương nhưng hình như cô gái đó ngại chủ nhiệm Trương quá già nên không đồng ý, bây giờ chắc đã tìm được một anh chàng giàu có đẹp trai trẻ tuổi rồi.”


Trương Dật Bạch ngồi bên cạnh, giả vờ ho khan.


Mấy cô y tá kia phát hiện ra hắn, đồng loạt im lặng.


Trương Dật Bạch cũng không quan tâm chuyện mình bị người khác bàn tán, hắn ở bệnh viện này lăn lộn lâu như vậy, bị đàm tiếu còn ít sao? Trong lòng hắn lại cười thầm, chê tôi già, sau đó còn tìm người già hơn tôi, chị Phương đúng là suy nghĩ thoáng thật.


Ăn cơm trưa xong, hắn đi dạo một vòng quanh bệnh viện cho nhanh tiêu hoá, từ xa hắn đã nhìn thấy Phương Tiểu Tiệp đang đứng một mình dưới gốc cây, cầm di động, cau mày.


Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền xuất hiện.


Trương Dật Bạch cười thật tươi bước tới, "Ơ, chị Phương, dạo này chị khoẻ không?"


Phương Tiểu Tiệp buông di động, thấy người tới là Trương Dật Bạch, nụ cười trên mặt có chút miễn cưỡng “Chủ nhiệm Trương à, ăn cơm chưa?"


Trương Dật Bạch cười nói: "Vừa ăn xong, lúc nãy tôi còn nghe thấy chị Phương gần đây rất may mắn, Viện trưởng và Phó viện trưởng đều đến lấy lòng chị à?"


Nụ cười của Phương Tiểu Tiệp càng thêm miễn cưỡng, "Chủ nhiệm Trương, cậu đừng trêu tôi.”


Trương Dật Bạch nói: "À, chị Phương không cần thấy xấu hổ, thật ra tôi đã sớm biết San San nhà chị tìm được một đại nhân vật hơn tôi rất nhiều. Thế nào, bây giờ thành mẹ vợ của Cố gia thành phố A, cảm giác vô cùng sung sướng phải không?"


Vẻ mặt Phương Tiểu Tiệp cứng đờ, hơn nửa ngày cũng không nói được thành lời.


Trương Dật Bạch nhìn khuôn mặt Phương Tiểu Tiệp dần dần kết thành những tầng băng. Trong lòng hắn rất căng thăng, hỏng rồi, đây là hoạ từ miệng mà ra sao?


"Chủ nhiệm Trương, chuyện này không thể nói lung tung. San San nhà chúng tôi là một đứa con gái tốt, tuy rằng không có duyên phận với chủ nhiệm Trương, nhưng cũng muốn gả cho người đàng hoàng. Cố gia thành phố A cái gì, mấy chuyện đó thật xa vời.”


Lúc này đến lượt Trương Dật Bạch ngây người, trong lòng hắn gào thét mấy ngàn lần chữ thảo nê mã(1), đến giờ phút này rồi còn chống chế cái mẹ gì nữa? Sau đó hắn nhìn kỹ lại ánh mắt sắc bén nghiêm túc kia của Phương Tiểu Tiệp, bỗng nhiên hắn hiểu được, thì ra là chưa đồng ý.


(1) Thảo nê mã: tên tiếng anh là Aplaca - là một giống lạc đà Nam Phi…đây là tiếng lóng giới trẻ TQ dùng thay thế cho chữ ĐMM sau điều luật càn quét các từ ngữ bậy bạ trên mạng internet của chính phủ Trung Quốc.


Sau đó hắn âm thầm cảm thấy buồn cười, hắn còn tưởng rằng Cố gia đã ra tay nhất định sẽ thành công, thì ra cũng có thể bị Phương Tiểu Tiệp làm cho túng quẫn.


Tuy rằng hắn không được San San nhìn trúng, nhưng tốt xấu gì cũng là người được Phương Tiểu Tiệp công nhận. Trong nháy mắt hắn cảm thấy kiêu ngạo hẳn lên, quả thực là chuyện vui trong đời người mà.


Vì thế hắn vội vàng nói, "Chị Phương, chị đừng nóng giận, tôi chỉ thuận miệng nói bậy mà thôi, chị cũng biết tôi là người không biết cách ăn nói mà.”


Sắc mặt Phương Tiểu Tiệp dịu đi, hơi có lỗi nói: "Cũng do tôi quá kích động, chủ nhiệm Trương, cậu cũng đừng để ý. Gần đây trong nhà tôi có nhiều chuyện xảy ra nên tôi hơi phiền lòng.”


Trương Dật Bạch khoát tay, "Chị Phương nói gì vậy, chúng ta quen biết lâu rồi mà, đều là người một nhà cả. Có gì tôi giúp được thì chị cứ nói, chỉ cần tôi có thể làm được, tuyệt đối sẽ không từ chối.” Nói xong hắn đi thật nhanh, trong lòng nhẹ nhàng thở ra, xém chút nữa lại đắc tội với người ta nữa rồi.


Phương Tiểu Tiệp cười nhìn Trương Dật Bạch rời đi, sau đó thở một hơi thật dài, bà càng thấy hối hận vì vừa rồi đã có thái độ như vậy với Trương Dật Bạch, gần đây bà rất khó chịu, chỉ cần là chuyện có liên quan chút xíu tới con gái mình, bà đều có thể nổi giận mọi lúc mọi nơi.


Trương Dật Bạch nói đến mấy lời đồn đại trong bệnh viện, bà làm sao có thể không biết. Trước đây bà là người chính trực không sợ gian tà, trong bệnh viện có ai dám nói này nói nọ về bà, bà nhất định sẽ giận dữ mắng cho người đó không thể ngóc đầu lên nổi. Nhưng bây giờ, sự thật trước mắt, Phó viện trưởng Lý đưa cho bà một thùng cua hoàng đế đặt vào trong tủ lạnh chung của y tá. Bà còn có thể nói gì đây? Bà chỉ biết âm thầm hối hận sao mình có thể nuôi lớn một đứa con gái không biết nghe lời như vậy chứ.


Đây là đứa con mà bà đã nuôi nấng hơn hai mươi năm, lần đầu tiên bà thấy San San không nghe lời như vậy.


Lẽ ra đã 21 tuổi rồi, thời kì nổi loạn cũng đã sớm qua đi. Sao bỗng nhiên bây giờ nó lại như bị trúng tà, mê mệt một người đàn ông lớn tuổi đến như thế? Nhớ tới cái người tên Cố Trì Tây này Phương Tiểu Tiệp lập tức thấy phiền lòng, vô cùng phiền lòng.


Bà buộc Tùng San ngày nào cũng phải về nhà, một ngày ba lần gọi điện thoại cho con gái hỏi nó đang ở đâu, bà chỉ sợ con gái đi tìm Cố Trì Tây giữa ban ngày ban mặt.


Nhưng mấy chuyện này không phải nói phòng là phòng được.


Đối với lời nói của bà và Tùng Chí Quân, Tùng San đều nghe tai phải ra tai trái, mới đầu còn rất khí thế cùng bọn họ tranh luận, sau này dứt khoát áp dụng thái độ giả câm giả điếc, tiêu cực chống cự, lúc nào cũng như đang có bí mật.


Thật là một chút biện pháp cũng không có.


Khi nãy vào giữa giờ nghỉ trưa, Phương Tiểu Tiệp lén lén lút lút cầm di động ra bên ngoài gọi điện thoại cho Tùng San, bà muốn xác nhận xem con gái mình có đang ở công ty hay không. Nhưng gọi mấy lần mà vẫn không ai bắt máy, càng gọi không được bà càng sốt ruột, càng sốt ruột thì lại càng giận dữ, mà càng giận dữ thì bà lại càng muốn gọi cho tới khi nào cô bắt máy thì thôi.


Phương Tiểu Tiệp nghĩ đến đây lấy di động trong túi áo ra, gọi một lần nữa cho Tùng San. Chờ đến khi tiếng chuông reo lên thật lâu, cuối cùng mới có người nhận, Phương Tiểu Tiệp nói ngay câu phủ đầu: "Vừa rồi con làm gì mà không nghe điện thoại?"


Tùng San nghe thấy mẹ mình đang chuẩn bị nổi bão, trái tim cô liền run lên, bất đắc dĩ nói: "Vừa rồi con cùng bạn đồng nghiệp ra ngoài ăn cơm quên mang theo điện thoại.”


Phương Tiểu Tiệp không tin, "Ăn cơm cùng đồng nghiệp nào? Gọi tới đây cho mẹ nói chuyện một chút.”


Tùng San gần như muốn bùng nổ, nhiều ngày nay, ngày nào Phương Tiểu Tiệp cũng bất chợt gọi điện thoại tới kiểm tra không cần biết là ngày hay đêm, một ngày n lần, không kể thời gian địa điểm.


"Mẹ, nếu mẹ đã lo lắng như vậy, thế thì dứt khoát mua dây trói con lại ở bệnh viện luôn đi, chỉ cần mẹ nói một câu, con sẽ lập tức chạy tới đó cho mẹ trói.” Tùng San nói.


Phương Tiểu Tiệp cũng nóng nảy, "Con nói gì thế? Mẹ gọi cho con nhiều lần như vậy không phải là vì lo cho con sao?"

Phương Tiểu Tiệp cũng nóng nảy, "Con nói gì thế? Mẹ gọi cho con nhiều lần như vậy không phải là vì lo cho con sao?"


"Lo lắng cho con cái gì chứ? Lo con đi gặp Cố Trì Tây đúng không? Mẹ, con lớn rồi con muốn gặp ai đó là chuyện của con!" Tùng San không nhường bước chút nào.


Phương Tiểu Tiệp giận run cả tay: "Được thôi, mày muốn gặp thì cứ đi gặp đi, gặp rồi thì đừng về nữa, cả đời cứ cùng tên đàn ông đó lêu lổng đi! Cả đời này cũng đừng về nhà nữa!"


Vết thương trong lòng Tùng San như nứt toác ra, cô cắn môi, nước mắt trào quanh hốc mắt, "Được thôi, con sẽ không về nhà nữa!"


Nói xong cô nhẫn tâm tắt điện thoại.


Triệu Nhiên đi ngang qua phòng trà nước nhìn thấy đôi mắt đỏ hồng của Tùng San, bước tới lo lắng nói: "San San, cậu không sao chứ?"


Tùng San sụt sịt mũi, cố nén nước mắt, cười cười, "Mình không sao, mình ra ngoài hít thở không khí một lát, mình sẽ quay lại ngay.” Nói xong cô liền xoay người chạy tới thang máy.


Cô đi thẳng xuống tầng một, ra khỏi cổng công ty, vòng qua cổng lớn, đi tới con đường phía sau công ty, đó là nơi Cố Trì Tây thường xuyên tới đón của cô. Bây giờ trên con đường này xe cộ đông đúc, còn vị trí kia thì không hề có chiếc xe màu đen đỗ ở đó nữa.


Mấy ngày nay, Cố Trì Tây chưa từng xuất hiện, cũng không hề gọi cho cô.


Mỗi ngày cô đều cầm diện thoại chờ đợi. Cô luôn cảm thấy hắn sẽ gọi cho cô.


Nhưng cô cũng không có dũng khí để gọi cho hắn.


Ngày nào cô cũng đi làm đúng giờ, về nhà ăn cơm, Tùng Chí Quân làm rất nhiều món ăn đa dạng ngon miệng cho cô ăn, nhưng căn bản cô hoàn toàn không có khẩu vị. Thời tiết càng ngày càng lạnh, ban đêm cô thường tỉnh giấc vì lạnh quá, sau đó vô cùng nhớ cái ôm ấm áp kia.


Phải chăng hắn cũng như vậy, ban đêm sẽ ngồi một mình trên sô pha, nhìn nước sông cuồn cuộn bên ngoài cửa sổ nhớ cô?


Khi cô tỉnh táo lại thì nước mắt đã khiến tầm mắt cô trở nên mơ hồ. Tùng San xoa mũi, sau đó dùng mu bàn tay lau nước mắt trên mặt, gió thu hiu quạnh, hai má ướt nước mắt bị gió thổi làm cô thấy hơi buốt.


Cô xoay người, ổn định lại cảm xúc, quyết định về công ty, giả vờ như tất cả vẫn bình thường


"San San.” Cách đó không xa có tiếng gọi cô.


Tùng San kích động quay đầu nhìn lại, sau đó ánh mắt chờ mong bị dập tắt, biến thành kinh ngạc. Người đi về phía cô là Trương Tân.


"Sao anh còn ở thành phố A? Không phải anh bị phái tới thành phố F sao?" Tùng San hỏi.


Mặt Trương Tân không chút biến sắc trả lời: "Vì tôi muốn gặp cô.”


Tùng San rũ mi, tâm trạng rối loạn, cô không biết nên làm thế nào để đối mặt với người này.


"San San, cô khóc sao?" Ánh mắt Trương Tân không hề e dè nhìn thẳng cô.


Ánh mắt Tùng San khẽ dao động, "Tôi không sao.”


Trương Tân đi đến bên cạnh cô, nắm lấy tay cô, "Đi theo tôi.”


Đôi tay đó rất mạnh mẽ, hoàn toàn không cho người khác có cơ hội cự tuyệt, Tùng San cứ như vậy bị hắn kéo tới bên cạnh chiếc xe, Trương Tân mở cửa không hề tốn chút sức lực nào nhét Tùng San vào ghế ngồi, sau đó khởi động xe, chạy như bay.


"Anh đưa tôi đi đâu?" Tùng San cố gắng hết sức giữ tỉnh táo hỏi.


Trương Tân không nói, chạy thẳng một mạch ra khỏi trung tâm thành phố, tới bờ sông ở ngoại ô thì dừng xe. Bầu trời u ám, mây dày che kín bầu trời, nước sông xám xịt khiến người ta sợ hãi.


"Nơi này tương đối yên tĩnh, rất hợp để trò chuyện.” Trương Tân nói.


"Anh muốn nói gì?" Tùng San nghiêm túc hỏi.


Trương Tân quay mặt lại nhìn cô, "Ba mẹ cô không đồng ý cho cô ở bên Cố Trì Tây đúng không?"


Tùng San kinh ngạc, "Làm sao anh biết?"


Ánh mắt Trương Tân khẽ dao động, "Tôi không đi thành phố F, mấy ngày nay tôi vẫn luôn quan sát cô.”


Tùng San càng thêm kinh ngạc, "Anh... anh theo dõi tôi? Sao anh có thể làm được? Vậy sao tôi hoàn toàn không biết gì?"


Trương Tân nói: "Trước đây tôi ở tổng bộ làm cho cục tình báo.”


Tùng San hít một hơi khí lạnh, "Trương Tân, rốt cuộc anh muốn gì?"


Trương Tân nhìn thẳng Tùng San, "Tôi chỉ muốn nhìn cô lâu thêm một chút, để chắc chắn rằng cô được hạnh phúc.”


Tùng San cảm thấy đau đầu, "Trương Tân, anh làm vậy rất biến thái đó anh có biết không?"


Trương Tân không trả lời cô, nói lảng sang chuyện khác : "Cô muốn làm trái ý ba mẹ mình à? Ba mẹ đã nuôi nấng cô hơn hai mươi năm mà lại không bằng một Cố Trì Tây sao?"


Tùng San có chút tức giận, lạnh lùng nói: "Chuyện này không liên quan đến anh, tôi không cần phải báo cáo với anh.”


Đôi mắt Trương Tân khẽ dao động, trong ánh mắt xuất hiện sự buồn bã, hắn nhìn dòng sông trước mặt, hồi lâu mới nói: "Đúng vậy, chuyện của cô không liên quan đến tôi.”


Tùng San thở dài, "Anh biết vậy là tốt rồi.”


Trương Tân quay mặt lại lần nữa, "Nhưng tôi thích cô, San San, tôi muốn bảo vệ cô.” Hắn dừng một lát rồi nói tiếp, "Nếu… ngài ấy không thể cho cô hạnh phúc.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận