Tình Mê Pháp Lan Tây


Alex hiểu được Sở Lăng muốn dùng phương pháp này để chống cự, điều này khiến anh vô cùng tức

giận nhưng lại bó tay không có biện pháp, nhưng chắc chắn anh sẽ không

vì chuyện này mà thả cậu đi, nhưng nếu cậu lại tiếp tục tuyệt thực thì

phải làm sao đây? Đáng chết thật, anh chưa bao giờ gặp phải vấn đề nan

giải thế này, Sở Lăng là người đầu tiên khiến anh có cảm giác yêu

thương, hơn nữa còn là người đầu tiên khiến anh không biết đối phó như

thế nào, tâm tình lãnh khốc cùng cuộc sống của anh đã bị rối loạn bởi

đôi mắt đẹp như viên bảo thạch kia —— không, chính xác hơn là đã bị quấy đảo nát bét.


Cơn tức giận trong ngực Alex ngày càng lớn, rốt cuộc không thể nhịn được nữa dùng sức đánh một phát lên bàn, quát to: “Đủ rồi!”


Louis đang báo cáo về cuộc thương lượng máy bay chiến đấu sợ tới mức suýt

nhảy dựng lên, ngay lập tức ngậm chặt miệng lại, cả phòng họp nhất thời

lặng ngắt như tờ.


Âm thanh Alex lạnh như băng: “Louis, quân đội

Iraq dùng giếng dầu làm điều kiện yêu cầu hạ giá trong cuộc giao dịch

máy bay chiến đấu là kết quả mấy ngày nay các anh đàm phán sao?”


Louis không dám lên tiếng, chỉ có thể liên tục gật đầu.


“Tôi không đồng ý với đề nghị của quân đội Iraq, anh đi nói với bọn họ, tôi

đối với giếng dầu không có hứng thú, loại phi cơ chiến đấu mới nhất này

một chiếc bốn trăm ngàn đôla, tuyệt đối không thay đổi. Ở Trung Đông có

rất nhiều người mua, tôi cũng không nhất thiết phải bán cho bọn họ, bất

luận có thành công hay không, gia hạn cho anh trong vòng 3 ngày phải

chấm dứt đàm phán, sau đó liên lạc với người đứng đầu tổ chức đối đầu

với Iraq, ra giá ba trăm năm mươi ngàn đôla, nếu đồng ý giao dịch, lần

sau mua có thể hạ giá xuống ba trăm ngàn đôla một chiếc.”



Trong

phòng họp, tất cả các thủ lĩnh cao cấp kinh ngạc nhìn về phía Alex, anh

làm thế khác nào đổ thêm dầu vào lửa vào thế cục cực kỳ hỗn loạn ở vùng

Trung Đông, giúp cho các quốc gia đối địch nhau trang bị phòng ngự, mà

trang bị quân sự có biến đổi đều có thể sẽ phát sinh ra chiến tranh khu

vực, rốt cuộc anh có biết chính mình đang làm gì không?


Nhóm thủ

lĩnh cao cấp luôn thông minh nhạy bén ngay từ đầu cuộc họp đã nhận ra

tâm trạng Boss tràn ngập lửa giận, nghe thấy Alex dùng giọng điệu lạnh

như băng nói ra quyết sách cực kỳ thâm độc này đều đoán được anh có thể

đang dùng phương thức này để phát tiết, bất quá thật xui xẻo cho quốc

gia cùng nhân dân vùng Trung Đông, nếu anh quả thực đem vũ khí kiểu mới

cùng máy bay chiến đấu bán cho các quốc gia đối địch, chiến tranh hoặc

xung đột nhất định không tránh khỏi, đương nhiên chuyện này đối với bọn

họ cũng không ảnh hưởng gì, bọn họ chỉ tò mò rốt cuộc là ai hoặc chuyện

gì lại làm cho Boss luôn luôn lãnh khốc không có hỉ giận lại xuất hiện

cơn phẫn nộ như thế?


Alex nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc xen lẫn

nghi ngờ của đám thuộc hạ, khóe môi cong lên hiện ra một nụ cười lạnh

tàn khốc: “Vùng Vịnh Trung Đông từ xưa đến nay không lúc nào có hòa

bình, nếu chiến tranh, thì lực lượng song phương phải ngang nhau mới có

một trận đánh đặc sắc. Nếu chiến tranh vĩnh viễn là ác mộng của bọn họ,

như vậy dù chúng ta có tham gia vào thì cũng không thể thay đổi được

hiện trạng, không phải sao?



Trong âm thanh lãnh khốc của Alex

tràn ngập mùi thuốc súng, cả phòng họp lâm vào im lặng, không ai dám nói hay dám ngẩng đầu lên nhìn anh, đương nhiên cũng sẽ không ai dám nói

thêm gì.


Đôi ngươi xanh biếc sắc sảo đảo qua, Alex lạnh lùng lên tiếng: “Carter, tình hình bên anh hiện tại ra sao?”


“Vâng.” Carter mở tài liệu trên tay bắt đầu báo cáo tình hình các cuộc giao dịch vũ khí đạn dược ở vùng Trung Mỹ.


Ray chăm chú nhìn biểu tình lạnh lùng của Alex, đồng cảm mà lướt mắt nhìn

về phía nhóm thủ lĩnh cao cấp đang nơm nớp lo sợ, trong lòng chỉ có thể

âm thầm cười khổ, ngoại trừ anh, chỉ sợ không còn ai khác biết được

nguyên nhân khiến tâm trạng Alex tệ đến như vậy, nhóm thủ lĩnh cao cấp

của Hắc Diễm đế quốc chỉ sợ đến nằm mơ cũng không tưởng tượng được

nguyên nhân cơn giận của người thống trị tối cao chẳng qua chỉ vì có một người không chịu ăn cơm mà thôi.


Carter tiếp tục báo cáo, ánh

mắt của Alex cũng đã dời về phía mơ hồ nào đó, đôi ngươi xanh biếc híp

lại, tâm trí không hề đặt vào cuộc họp, đột ngột quay đầu lại nhìn Ray

đang ngồi bên cạnh: “Ray, anh nghĩ có phải Lăng không thích ăn cơm Tây

không?”


Ray đang lật xem tư liệu giật mình ngẩng đầu lên, ngây

ngốc hỏi: “Cái gì?” Lúc nãy anh không nghe rõ Alex hỏi cái gì, hình như

có liên quan đến cơm Tây, bọn họ không phải đang họp sao? Alex sao lại

nghĩ đến muốn ăn cơm? Chẳng lẽ tâm tình của Alex trong chốc lát đã tốt

lên muốn lưu lại nhóm thủ lĩnh cao cấp ở lại dùng cơm sao?


Carter ngừng báo cáo, những người khác cũng không hẹn mà cùng nhìn về phía

này, chăm chú lắng nghe lời nói của Boss, ai nấy cũng thấy được tâm tình Alex hôm nay cực kỳ tệ, bọn họ không muốn bỏ sót cái gì để càng chọc

Alex nỗi giận.


Alex liếc mắt một cái: “Tôi đang nghĩ tại sao Lăng không chịu ăn, có lẽ em ấy không thích ăn cơm Tây.”


Ray lúc này mới giật mình hiểu được Alex đang nói cái gì, vì quá kinh ngạc

mà há to miệng, một người luôn luôn phân rõ công tư như Alex lại trong

cuộc họp cao cấp hỏi anh vấn đề này, anh cũng bắt đầu khâm phục lực ảnh

hưởng lạ thường của tên Sở Lăng kia, có thể khiến cho Alex thần hồn điên đảo, thậm chí khi đang họp cũng nghĩ đến hắn, Sở Lăng kia nhất định có

thể tùy ý ngang ngược ở Hắc Diễm đế quốc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận