Tình Địch Chúng Ta Làm Bạn Đi


Mùa hè ở Lệ Giang cũng không nóng lắm, không cần mở điều hòa, buổi tối vẫn đắp chăn được. Sàn của khách sạn là sàn gỗ, không phải bằng gạch men nên cũng không lạnh. Chu Dịch Phàm ngủ ở trên sàn gỗ, đầu gối lên chân Lý Tiêu, cũng không cảm thấy lạnh. Cậu chỉ cảm thấy "Giường" rất cứng, cảm thấy khó chịu, ngủ không được thoải mái.


Chu Dịch Phàm ngủ không an ổn, mới được một lúc đã muốn cử động, đổi vị trí. Nhích tới nhích lui, áo ngủ càng ngày càng lỏng ra, lộ ra mảng lớn da thịt.


Lý Tiêu đối với chuyện này luôn cố gắng lảng tránh, miễn cho bị hoa mắt. Thấy Chu Dịch Phàm ngủ không được thoải mái, hắn cẩn thận đứng dậy, ôm Chu Dịch Phàm lên.


Động tác hắn cực nhẹ, nhưng Chu Dịch Phàm vẫn là tỉnh lại trong nháy mắt bị ôm đó.


Vẻ ấm áp ái muội lộ ra dưới ánh đèn, Chu Dịch Phàm hai mắt nửa mở, mê mang nhìn Lý Tiêu. Mà Lý Tiêu cũng vừa vặn cúi đầu nhìn cậu.


Lý Tiêu có chút ảo não, hắn cho rằng mình đã đủ cẩn thận, không nghĩ tới vẫn là làm Chu Dịch Phàm tỉnh lại. Đang muốn mở miệng nói chút gì, Chu Dịch Phàm lại ngáp một cái, chủ động thò tay ôm cổ hắn. Bộ dáng nhu thuận này của Chu Dịch Phàm, giống như móng vuốt mèo đã thu lại, khiến trong lòng Lý Tiêu một trận ngứa ngáy, thích đến mức không nhịn được. (câu dẫn...câu dẫn trắng trợn...dụ thụ a ∼∼ >.<)


Lý Tiêu cảm giác nội tâm mình rục rịch, hắn nhịn không được cúi đầu hôn trán Chu Dịch Phàm một cái. Chỉ chạm một cái liền rời đi, giống như vừa làm chuyện xấu, không dám để lại lâu.


Mà Chu Dịch Phàm đang mơ màng ngủ, trước khi Lý Tiêu làm chuyện xấu đã tỉnh lại. Trong lòng cậu đang phát điên, sao mình có thể ngoan ngoãn để cho Lý Tiêu ôm công chúa thế chứ?!! Lại thất thần nghĩ Lý Tiêu cư nhiên có thể ôm được cậu, xem ra lực cánh tay cũng không tệ. Còn đang rối rắm mình nên tiếp tục giả bộ ngủ hay là lập tức nhảy xuống, giống tối hôm qua đi qua phòng khác.


Sau đó Lý Tiêu thế nhưng lại hôn trộm cậu một cái!


Chu Dịch Phàm càng rối rắm, trong lòng như bị lửa đốt. Cậu nghĩ muốn hỏi Lý Tiêu: Cậu hôn trộm thì hôn trộm đi, sao lại không hôn đúng vị trí chứ? Hôn trán làm gì chứ? Chẳng lẽ xuất phát từ tình bạn với tôi nên muốn hôn chúc ngủ ngon hả?!! Với lại, mình có nên thuận thế mà tiến tới không ta? Phản công, làm ra hành động mạo hiểm và kích thích hơn.


Đáng tiếc là trong lúc Chu Dịch Phàm đang rối rắm, Lý Tiêu đã đặt cậu trên giường rồi, còn giúp cậu đắp chăn. Nhưng Lý Tiêu lại chậm chạp không lên giường.


Chu Dịch Phàm quay lưng lại Lý Tiêu nghiêng người nằm, giả vờ ngủ. Lỗ tai lại chú ý hành động phía sau, không bỏ qua nửa điểm động tĩnh. Chỉ cần hắn cho cậu một chút dấu hiệu, cậu cũng cố ý đưa ra dấu hiệu với Lý Tiêu. Cậu sẽ bỏ qua tất cả mâu thuẫn, cậu sẽ lập tức nhảy lên, sau đó bổ nhào vào Lý Tiêu! A ha! Cuối cùng cũng được đền bù như mong muốn......


Nhưng mà giấc mộng lúc nào cũng tốt đẹp, hiện thực lại quá tàn khốc. Chu Dịch Phàm không thể không khuyên mình không cần tự mình đa tình. Lý Tiêu chỉ yêu thích các em gái, không yêu mình. Lý Tiêu chỉ coi cậu là bạn bè, giữa bọn họ không có quan hệ gì hơn thế.



Chu Dịch Phàm sớm biết điểm ấy, bây giờ nghĩ đến ngược lại không có khó tiếp nhận bao nhiêu. Thời gian khó chịu nhất đã qua. Cậu phải lấy lại tim mình, sau đó giữ gìn nó cẩn thận, chờ cho đến khi ra nước ngoài rồi mạnh dạn tìm kiếm mùa xuân của đời mình. Kế hoạch của cậu chính là như vậy, cậu thậm chí đã bắt đầu xin tham gia chương trình trao đổi sinh viên.


Đang lúc mãi suy nghĩ, ý niệm không nên có đó đuổi mãi cũng không đi, tâm tình Chu Dịch Phàm dần dần lắng lại. Một khi đã bình tĩnh, buồn ngủ cũng đến, rất nhanh Chu Dịch Phàm đã buồn ngủ.


Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, Chu Dịch Phàm cảm thấy phía sau bị lún đi một chút. Sau đó có người tiến sát lại, từ sau lưng ôm lấy cậu.


Chuyện này làm sao cậu có thể bình tĩnh được chứ?!!


Chu Dịch Phàm lập tức mở mắt ra, chỉ cảm thấy độ ấm của người phía sau.


Lý Tiêu cảm thấy cơ thể người trong lòng cứng lại, không khỏi lại kề sát lại một chút, nhỏ giọng hỏi Chu Dịch Phàm: "Bị tôi đánh thức sao?"


Nhảm nhí!


Trong lòng Chu Dịch Phàm cáu giận. Nhưng cậu không có nổi giận, mà không lạnh không nóng "Ừ" một tiếng, xem như trả lời lại.



"Xin lỗi, tôi không động nữa, cậu ngủ đi."


Lý Tiêu nói như thế. Nói xong hắn liền hạnh phúc nhắm mắt lại, đi đánh cờ với Chu công.


Hắn vừa rồi chậm chạp không có lên giường, là do hắn lo lắng mình uống rượu rồi sinh ra tình cảm không bình thường, làm ra chuyện không phải với Chu Dịch Phàm. Nhưng mà hắn nghiêm túc chuyên chú tự hỏi một chút, hắn nếu thật sự có làm chút gì, không có khả năng không kinh động đến Chu Dịch Phàm. Chu Dịch Phàm nhất định sẽ ngăn cản hắn, giống như lần trước hắn còn muốn hôn Chu Dịch Phàm lần nữa, kết quả bị đánh một quyền vậy.


Nghĩ thông suốt, Lý Tiêu liền quyết đoán lên giường, làm chuyện mình muốn. Hắn muốn ngủ, đương nhiên ôm Chu Dịch Phàm cùng nhau ngủ thì càng tốt. Ôm nhau ngủ, không tính là quá phận chứ? Chu Dịch Phàm cũng sẽ không ngăn cản.


Chu Dịch Phàm đương nhiên muốn ngăn cản! Cậu quả thật bị lời nói của Lý Tiêu làm cho tức cười. Lý Tiêu chẳng lẽ coi cậu là gấu chắc? Đáng tiếc cậu không phải!


Chu Dịch Phàm bỏ tay Lý Tiêu đặt trên thắt lưng mình ra, sau đó xoay người, cong gối, chen chân vào, dùng lực. Lý Tiêu bị cậu đẩy ra, đẩy đến phía bên kia giường.


"Cách xa tôi một chút."


Giọng điệu Chu Dịch Phàm mang theo ghét bỏ.



Nói xong muốn rút lại chân, chân lại bị một đôi tay khác nắm lấy. Đôi tay kia vuốt ve bàn chân cậu, trong lòng cậu giật mình muốn rút lại, đôi tay kia lại không buông ra, ngược lại quấn lên mắt cá chân cậu.


"Bỏ ra!"


Chu Dịch Phàm quát.


"Ờ......"


Lý Tiêu nhìn nhìn Chu Dịch Phàm, nghe lời bỏ tay ra.


Chu Dịch Phàm không biết là do tức giận hay là bởi vì nguyên nhân khác, phía trên đỏ một mảng lớn. Lý Tiêu nhìn đến mê mẩn, trong lòng lại sinh ra cảm giác kì quái.


Chu Dịch Phàm được tự do, quấn chăn, lại đưa lưng về phía Lý Tiêu, tức giận nói: "Ngủ!"


Trong lòng lại đang mắng "con ma men", "ngu ngốc". Lý Tiêu vừa trở về cậu liền biết hắn uống rượu. Vừa thấy hành vi cử chỉ khác thường của hắn, nghiêm túc đứng đắn kỳ lạ, Chu Dịch Phàm đã biết hắn không chỉ uống rượu, còn uống không ít, sợ là say rồi.


Lý Tiêu còn đắm chìm trong cảm giác kỳ lạ kia, trong lòng có một cỗ nóng rực, thiêu đốt lý trí hắn, thiêu đốt cơ thể hắn. Hắn cần phải nhanh chóng tìm một chỗ để phát tiết, ít nhất tiểu huynh đệ đang hưng phấn dưới thân nói với hắn như vậy.


Hắn nhìn thoáng qua Chu Dịch Phàm đang tức giận quay lưng về phía hắn. Hắn biết đó là tâm tình của mình. Nhưng hắn sợ Chu Dịch Phàm sẽ tức giận. Hắn cố nén xúc động, cúi đầu nhíu mày, nhìn chằm chằm cái kia đã dựng lên trong quần, cực kỳ buồn rầu.


Hắn rất buồn rầu, hắn nhớ tới mảng da sau gáy Chu Dịch Phàm, nhớ tới độ ấm từ đầu ngón tay vừa rồi. Hắn thậm chí còn nhớ đến cảnh hắn và Chu Dịch Phàm tắm chung với nhau. Hắn phát hiện mình càng kích động khó nhịn hơn.


Rượu chết tiệt!


Lý Tiêu ở trong lòng oán hận nguyền rủa, đồng thời cẩn thận chuyển động cơ thể, xuống giường, tay chân rón rén vào WC.


Chu Dịch Phàm hoàn toàn không biết những gì Lý Tiêu đang trải qua, cố gắng thôi miên bản thân, dần dần thiếp đi. Trước khi ngủ còn ác ý phỏng đoán, Lý Tiêu vào WC lâu như vậy mà chưa ra có phải là bị táo bón rồi không.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận