Tình Địch Chúng Ta Làm Bạn Đi


Edit: TịnhLý Tiêu hưởng thụ cánh môi dính vào nhau, cảm giác đầu lưỡi dây dưa với nhau. Nhưng mà vì ở thế bị động nên rất nhanh khiến hắn có cảm giác nhàm chán, hắn bắt đầu đáp lại, bắt đầu học tập, bắt đầu từ một suy ra ba……


Lúc đó vẻ mặt của Lý Tiêu vẫn nghiêm túc như trước. Hắn phân tích dùng góc độ nào, dùng lực như thế nào để đáp lại. Hắn thử thăm dò, hắn cảm nhận được tay Chu Dịch Phàm đang đáp trả. Cụ thể mà nói, đáp trả kia của Chu Dịch Phàm chính là thở dốc hoặc là kêu rên.


Sau đó hắn phát hiện chủ động tấn công có thể khiến Chu Dịch Phàm thở dốc nhanh hơn, thậm chí có thể khiến cậu phát ra âm thanh rất dễ nghe. Vì thế Lý Tiêu hôn càng ngày càng ra sức, nghiên cứu các loại kỹ xảo như góc độ, hoặc là cố gắng xâm nhập thêm…… Trò giỏi hơn thầy.


Chu Dịch Phàm vì đã có tình cảm nên mới dứt khoát *đập nồi dìm thuyền*, rồi sau đó được Lý Tiêu đáp lại cuồng nhiệt, đến bây giờ, lại bị Lý Tiêu hôn đến sắp hít thở không được thì sửng sốt, hoảng loạn, mê mang…… Lúc đầu Chu Dịch Phàm còn có thể suy nghĩ Lý Tiêu sao có kỹ năng hôn tốt như vậy, sau đó dưới sự tấn công nhiệt tình của Lý Tiêu, suy nghĩ của cậu càng ngày càng rối loạn, cuối cùng không thể suy nghĩ được gì, triệt để trầm luân.


(đập nồi dìm thuyền: quyết đánh đến cùng.


Dựa theo tích: Hạng Vũ đem quân đi đánh Cự Lộc, sau khi qua sông thì dìm hết thuyền, đập vỡ nồi niêu để binh sĩ thấy không có đường lui, phải quyết tâm đánh thắng)


Nụ hôn này duy trì liên tục trong thời gian quá dài, Chu Dịch Phàm nhắm chặt hai mắt, khóe mắt có nước lấp lánh. Lý Tiêu rốt cuộc ngừng việc học hỏi, chậm rãi ngẩng đầu, nhìn Chu Dịch Phàm. Tầm mắt Hắn rất nhanh liền bị giọt nước lấp lánh kia hấp dẫn, hắn buồn rầu nhíu mày, sau đó cúi đầu, liếm đi giọt nước bên khóe mắt Chu Dịch Phàm.


Động tác này khiến Chu Dịch Phàm kêu nhỏ một tiếng, mở mắt nhìn lại Lý Tiêu.


Lý Tiêu và Chu Dịch Phàm nhìn nhau nửa giây, hắn chậm rãi mở miệng: “Đừng khóc, tôi chạm nhẹ thôi.”


Nói xong Lý Tiêu lại cúi đầu, mục tiêu là môi đã bị hôn đến sưng đỏ của Chu Dịch Phàm.


Chu Dịch Phàm trong lòng căng thẳng, mắt mở to, giống như muốn thấy rõ ràng, người trước mắt có đúng là Lý Tiêu không. Lý Tiêu đương nhiên vẫn là Lý Tiêu, hắn không mang theo bất cứ biểu tình gì trên mặt giống như đang nghiêm túc khi thực hành mới có. Ánh mắt hắn trong suốt, không có một tia ý loạn tình mê.


Chu Dịch Phàm nhìn Lý Tiêu càng ngày càng tới gần, trong lòng mê mang giống như có một màn sương mù đang tản ra. Cảm giác khô nóng do Lý Tiêu gây ra đó, thậm chí trái tim đập vì bị kích động đó vẫn còn đang tiếp tục đập nhanh. Cho nên Chu Dịch Phàm biết chuyện vừa xảy ra đều là thật. Với cậu mà nói là chân thật, còn với Lý Tiêu thì sao?



Lý Tiêu vẫn là một con ma men, cho nên cậu càng phải tỉnh táo hơn bình thường.


Chu Dịch Phàm hẳn là nên né ra, say rượu hôn môi giống như một cái bẫy, cậu không nên chìm đắm ở bên trong không thể tự kiềm chế. Cậu nắm chặt hai tay, khiến móng tay đâm vào trong lòng bàn tay, hi vọng đau đớn có thể khiến cậu tỉnh táo lại.


Lý Tiêu càng ngày càng gần cậu, sắp hôn xuống…… Lại đột nhiên dừng lại, dừng ở khoảng cách không đến 0.1 millimet. Cùng lúc đó, Chu Dịch Phàm biết rõ đau đớn trong lòng bàn tay cũng không thể làm cậu tỉnh táo được, cũng ra tay. Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, trong nháy mắt Lý Tiêu ngẩng đầu, một nắm đấm liền tiếp xúc thân mật với mũi hắn, một tiếng kêu vang quét sạch không khí sắc tình vừa có. (gãy mũi lần 2=)))


“Ai da.”


Lý Tiêu che mũi ngồi dậy, cảm thấy mình đã quay lại lần theo đuổi nữ thần không thành công đó, còn suýt chút nữa bị đánh gãy mũi.


Trong mắt Lý Tiêu có một chút nước mắt, hắn giống như lên án nhìn Chu Dịch Phàm, thế nhưng Chu Dịch Phàm lại giả bộ ngáy ngủ.


Lý Tiêu nhìn chằm chằm Chu Dịch Phàm thật lâu, nhìn gò má vẫn chưa hết ửng hồng của Chu Dịch Phàm, nhìn lông mi nhẹ nhàng rung động của Chu Dịch Phàm, cuối cùng nhìn nơi đó của Chu Dịch Phàm rõ ràng đã bị gặm qua, môi…… Lý Tiêu quyết định không chọc thủng  mặt nạ giả bộ ngủ của Chu Dịch Phàm.


“Tôi đi WC.”


Lý Tiêu thanh âm bình tĩnh, giống như đang nói chuyện với không khí. Nói xong hắn bò xuống giường, còn không quên lấy đi cái khăn ướt đã lau qua người Chu Dịch Phàm. Chỉ là khi sắp đi ra khỏi phòng, lại quay đầu nhìn Chu Dịch Phàm ở đầu giường, hít hít cái mũi bị đánh hồng hồng, sâu xa nói một câu: “Ngủ ngon.”


Khi đó Chu Dịch Phàm mới thả lỏng một hơi, bị Lý Tiêu dọa sợ tới mức cả người cứng đờ, thiếu chút nữa kêu lên tiếng, bại lộ mình đang giả vờ.


Lý Tiêu đi rồi, trong phòng trở nên rất im lặng. Đương nhiên nơi này vốn cũng rất im lặng, đặc biệt là lúc đám bạn cùng phòng ồn ào kia không có ở đây. Chu Dịch Phàm nhắm mắt lại, bình phục lại tâm tình vừa bị kinh hách kia. Thật ra kinh hách đó cũng chỉ có một phút mà thôi, không cần tốn thời gian bình phục? Chẳng qua là vì chuyển dời lực chú ý. Nhưng hình như cũng không thành công.



Vì sao Lý Tiêu có thể bình tĩnh như vậy?


Chu Dịch Phàm không nghĩ ra, Chu Dịch Phàm rất khó chịu. Hai tay của cậu đã buông ra, lưu lại trong lòng bàn tay là dấu móng tay đang ẩn ẩn đau, không biết có đâm rách da, chảy máu hay không. Chu Dịch Phàm lười nhìn, dù sao cuối cùng cũng sẽ khép lại, cũng chỉ đau có một đêm này mà thôi.


Chu Dịch Phàm quay người đối mặt với bức tường, muốn ngủ, ngủ rồi cái gì cũng không biết. Cậu lăn qua lộn lại rất nhiều lần, tự thôi miên cũng không có hiệu quả gì. Rất lâu sau, Lý Tiêu trở lại, trèo lên giường của hắn để ngủ, Chu Dịch Phàm cũng vẫn đang tỉnh, rối rắm, tự mình buồn rầu. Đến cuối cùng, chỉ còn một tiếng bất đắc dĩ than nhẹ. Tiếng than nhẹ này hòa nhập vào trong sự yên tĩnh, biến mất vô tung, cũng không ai để ý.


Lý Tiêu thật sự bình tĩnh như vậy sao? Thật ra thì không.


Vốn khi vừa hôn môi với Chu Dịch Phàm, hắn liền cảm giác có chỗ nào đó không thích hợp. Đang muốn hôn lần nữa thì mới nhớ tới Chu Dịch Phàm là bạn của hắn, có cùng giới tính là nam giống hắn. Cho nên hắn dừng lại, sau đó nhận được một đấm của Chu Dịch Phàm. Một đấm này khiến Lý Tiêu bừng tỉnh, là bạn tốt, sao hắn có thể khinh bạc Chu Dịch Phàm như thế? Chuyện này không đúng, cho nên Chu Dịch Phàm mới tức giận.


Lý Tiêu đến WC vừa giải quyết vấn đề sinh lý của mình, vừa phân tích chuyện vừa mới phát sinh. Lúc rửa tay, nhìn thấy trong gương dưới mũi mình có hai hàng màu đỏ. Cái này là do mình phạm phải sai lầm nên mới bị trừng phạt a. Lý Tiêu cúi đầu, cẩn thận rửa máu mũi đi. Điều duy nhất đáng ăn mừng là, cái mũi cao thẳng tuyệt đẹp của hắn không bị đánh gãy.


Ngày thứ hai, Lý Tiêu phá lệ dậy sớm, không cần dùng tới đồng hồ báo thức của Chu Dịch Phàm. Lý Tiêu có chút đau đầu, đau đầu này hơn một nửa là do tối hôm qua uống nhiều rượu gây ra. Còn có một phần là do không biết nên giải thích với Chu Dịch Phàm chuyện hôm qua như thế nào. Hành động tối hôm qua của hắn thật sự có chút cảm giác lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn — hắn thừa dịp Chu Dịch Phàm say rượu không tỉnh táo, chiếm tiện nghi của cậu. Lý Tiêu nghĩ đến khi đó mình nhiệt tình cắn môi Chu Dịch Phàm, còn đặc biệt hưởng thụ, thật là xấu hổ vô cùng.


Sau khi Lý Tiêu rửa mặt, lại giúp chuẩn bị kem đánh răng cho Chu Dịch Phàm thật tốt, còn giúp cậu chuẩn bị nước ấm để rửa mặt. Làm như vậy mới có thể giảm bớt một chút tội ác của mình.


Nhìn Chu Dịch Phàm còn chưa tỉnh, Lý Tiêu lại đi ra ngoài mua bữa sáng. Đến khi trở về, Chu Dịch Phàm đã rửa mặt xong. Chăn trên giường cậu đã được gấp lại gọn gàng, che lên màn chống bụi, xem ra là muốn đi.


“Ăn sáng rồi đi.”



Lý Tiêu nói, đưa bánh bao và sữa đậu nành trên tay cho Chu Dịch Phàm.


Chu Dịch Phàm không nhận, cúi đầu sửa sang lại ba lô của mình, lạnh nhạt nói: “Không cần.”


Trong lòng Lý Tiêu hồi hộp một chút, càng cẩn thận dè dặt hơn. Hắn đem bữa sáng để lên trên bàn, sau đó thấp thỏm hỏi Chu Dịch Phàm: “Tối hôm qua……”


Lời còn chưa dứt, một ánh mắt sắc bén như dao của Chu Dịch Phàm thành công cắt đứt lời của Lý Tiêu.


“Tôi uống say, tối hôm qua cám ơn cậu đã đưa tôi về.”


Chu Dịch Phàm mặt không chút thay đổi nói, phảng phất chỉ là trần thuật một chuyện không quan trọng, còn chuyện hôn môi kia ngay cả một chữ cũng không đề cập tới.


“Ha ha ha…… Không cần cảm ơn, bạn bè mà, giúp đỡ nhau thôi, không có gì đâu.”


Lý Tiêu xấu hổ cười.


“Bạn bè?”


Chu Dịch Phàm bắt lấy này hai chữ, cười như không cười nhìn Lý Tiêu, trong mắt một mảnh lạnh lẽo.


Cậu xoay người từ trong giá sách rút ra một cái DVD, chính bản số lượng có hạn mà Lý Tiêu đưa cho. Là thứ cậu rất yêu quý, hận không thể một ngày lau nó hai lần. Hiện tại lại tùy tiện ném cho Lý Tiêu, giống như ném một chiếc giày cũ.


“Cậu định đưa cho Doãn Y đúng không? Sao lại không nói với tôi chứ? Bạn bè mà, có cái gì khó khăn thì cứ nói? Vì để chuẩn bị thêm một món quà nữa, cậu còn phải đi làm thêm lần nữa, vất vả quá nhỉ?


Đó là châm chọc khiêu khích đúng không? Lý Tiêu nghĩ, khom lưng nhặt đĩa DVD quý giá từ dưới đất lên. Lúc ngẩng đầu lên, Chu Dịch Phàm đã đóng sầm cửa rời đi.



Cho nên mới nói: làm chuyện xấu luôn phải trả cái giá rất đắt.


Lý Tiêu hiểu rồi, chuyện tối hôm qua, lại thêm chuyện hắn theo đuổi nữ thần, khiến Chu Dịch Phàm tức giận. Cực kỳ tức giận, có lẽ là muốn tuyệt giao với hắn. Có lẽ là đã quyết định tuyệt giao với hắn.


“Haiz……”


Lý Tiêu thở dài một tiếng, cầm DVD đuổi theo.


Chu Dịch Phàm vừa xuống đến tầng bốn, Lý Tiêu rất nhanh đã đuổi kịp cậu.


“Xin lỗi. Ngay từ đầu đúng là tôi muốn tặng cho học tỷ, thế nhưng bây giờ tôi rất chắc chắn, tôi muốn tặng cho cậu đó. Cậu cũng rất thích, không phải sao? Sao lại vứt nó đi? Là tôi sai, thế nhưng nó là vô tội mà, sao cậu lại nhẫn tâm vứt nó đi như thế?”


Lý Tiêu muốn giữ chặt Chu Dịch Phàm, bị Chu Dịch Phàm né tránh. Đành phải đi theo phía sau cậu giải thích, đuổi theo tới tầng cuối, còn gặp được một bạn sinh viên cùng lớp.


Chu Dịch Phàm quả thật bị Lý Tiêu làm phiền muốn chết, đến tầng cuối cậu rốt cuộc cũng dừng lại, bỏ túi trên tay xuống.


Lý Tiêu lập tức *‘Đánh rắn phải đánh dập đầu’*, đưa tay muốn ôm Chu Dịch Phàm. Hai bên đều vui mừng, chỉ cần xin lỗi thật tốt, là có thể giải quyết được thôi.


(Đánh rắn phải đánh dập đầu: ý nói muốn trừ khử mầm độc hại phải diệt tận gốc rễ.)


Nhưng Lý Tiêu nghĩ quá đơn giản rồi. Hai bên đều vui mừng sao? Chỉ cần nói vài câu bên cửa miệng là giải quyết được sao? Chu Dịch Phàm tỏ vẻ không có dễ như thế.


Chỉ thấy Chu Dịch Phàm xắn tay áo, bắt được móng vuốt Lý Tiêu đưa qua đây, hung hăng lôi kéo, sau đó xoay người một cách đẹp đẽ quật qua vai…… Lý Tiêu cứ như vậy bị Chu Dịch Phàm ném vào một cái thùng rác cao hơn một mét.


Ánh mặt trời đã lên cao, chim chóc ríu rít kêu. Lý Tiêu bị ném đến choáng váng, chóp mũi quanh quẩn mùi hương đặc trưng của rác rưởi. Còn Chu Dịch Phàm thì vỗ vỗ tay, cầm túi ở dưới đất lên, bình tĩnh thong dong đi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận