Tình Cờ Anh Đã Gặp Phải Em


Cuộc sống sau khi cưới, bình thản mà ấm áp.


Trình Tô phát hiện mình yêu cuộc sống như vậy.


Buổi sáng từ nắng sớm tỉnh lại có người bên cạnh sẽ làm bạn cảm thấy tràn trề lực lượng. Mỗi ngày trước đi làm bọn họ sẽ hai bên ôm lẫn nhau dặn dò đối phương đi đường cẩn thận; ngẫu nhiên nàng làm thêm giờ trở lại sẽ thấy trong nhà đèn sáng, hắn đang ngồi ở trên ghế đợi nàng; trong đêm khuya ngẫu nhiên gặp ác mộng cũng không lại làm cho nàng cảm thấy sợ hãi.


Nàng cuối cùng từ đối diện giữa sợ hãi cùng bất an đi ra. Mà hết thảy này tất cả đều công lao của hắn.


Hắn và nàng là tồn tại trong sinh mệnh không thể thay thế.


Ngày hôm đó giống như mỗi ngày sau khi cưới đồng dạng, cũng không có cái gì đặc biệt.


Trình Tô len lén tắt đồng hồ báo thức, dự định dậy sớm một chút làm bữa sáng. Ai ngờ đến thời gian đến đồng hồ báo thức nhưng không có vang lên, chờ lúc nàng tỉnh lại bên người cạnh đã sớm không có ở đây, mà trong phòng bếp tràn ngập hương thơm bữa sáng.


Nàng phóng nhẹ bước chân đi tới thấy chồng của mình mang tạp dề đang bận rộn. Giống như là tâm linh tương thông nàng vừa tại cửa phòng bếp dừng lại, Thiên Lỗi liền xoay đầu lại hướng nàng nhẹ nhàng cười một tiếng:


“Tỉnh rồi? Đi rửa mặt đi, lập tức có thể ăn sáng rồi.”


“Nha.” Nàng ngoan ngoãn đi đánh răng rửa mặt, khi trở về hắn đã cởi bỏ tạp dề. Trên bàn bữa sáng rất phong phú.


Trình Tô nhìn bữa sáng một chút, lại nhìn hắn cuống cuồng hỏi 1 câu:


“Đồng hồ báo thức là anh tắt?”


Thiên Lỗi gật gật đầu, cười khẽ: “Em trong khoảng thời gian này công tác bề bộn nhiều việc, buổi sáng không có việc gì ngủ thêm một lát đi.”


Nghe xong lời của hắn nàng đưa tay nắm tóc:


“Em vốn là nghĩ tới sáng nhất định phải đứng lên làm bữa sáng cho anh…” Nàng dừng lại một chút vẻ mặt chán nản thất vọng nhìn nhìn hắn:


“Anh biết không? Em vốn là dự định sáng sớm hôm nay bộc lộ tài năng…”

“Anh biết không? Em vốn là dự định sáng sớm hôm nay bộc lộ tài năng…”


Hắn bật cười, sủng ái sờ sờ đầu của nàng:


“Không sao…chờ lần sau, lại không phải là không có cơ hội.”


Nàng cúi gằm đầu, nhụt chí nói:


“Những lời này anh đã nói qua rất nhiều lần…”


Đây là lần thứ N nàng nói muốn làm bữa sáng cho hắn, nhưng cuối cùng đều nuốt lời. Hắn sủng ái cùng bao dung luôn làm cho nàng vô cùng áy náy…


Thiên Lỗi thấy nàng bộ dáng như vậy cái trán chạm trán của nàng, nhẹ giọng nói:


“Em cũng biết, anh cũng vui vẻ.”


Nàng nhìn hắn cuối cùng lộ ra nụ cười.


Thiên Lỗi đi công ty đi làm sau, Trình Tô khó được nghỉ ngơi chạy tới chợ bán thức ăn, dự định buổi trưa mang cơm cho người nào đó để đền bù chính mình không có đứng lên làm bữa sáng.


Từ chợ bán thức ăn mua một đống lớn đồ sau khi về nhà bắt đầu nghiên cứu thực đơn nâng trước đây không lâu tìm được.Tại người chung quanh có thâm niên lâu như vậy mưa dầm thấm đất, luôn nên học được một chút gì đó.


Cho dù nàng tự mình cơ hội thí nghiệm đều có thể đếm được.


Trình Tô từ buổi sáng chín giờ rưỡi bắt đầu, liên tục tới gần mười một giờ rưỡi mới rốt cục làm xong một bữa cơm. Đương nhiên, phòng bếp thì khỏi phải nói. Thật may là nàng vô cùng có dự kiến trước gọi điện thoại cho chồng nhà mình để hắn chờ mình mang cơm trưa.


Bất quá đáng thương cho người nào đó ở công ty đồng nghiệp nguyên một đám chuồn đi ăn cơm trưa chỉ đành phải chịu đói quá hành hạ. Lại đúng như chính hắn nói vui vẻ chịu đựng, thậm chí còn mang theo mơ hồ mong đợi. Cho nên khi Trình Tô gọi điện thoại nói mình nhanh đến, hắn liền không thể chờ đợi được xuống lầu đợi nàng.


Hắn mới xuống dưới lầu vừa vặn trông thấy nàng mang theo hộp cơm tại đường cái đối diện hướng chính mình phất tay. Nhưng mà hết thảy vui sướng này tại khi hắn vừa đưa tay chuẩn bị ra hiệu lúc đó toàn bộ hóa thành hoảng sợ, hắn mắt thấy một chiếc xe chạy như bay từ trên đường sát qua.


Trong tay nàng hộp cơm đã bị đụng đến,thức ăn rơi đầy.

Trong tay nàng hộp cơm đã bị đụng đến,thức ăn rơi đầy.


Tay của hắn dừng tại giữa không trung, toàn thân máu cũng ngưng kết. Một giây sau hắn lập tức kịp phản ứng, chạy như vbay về phía đối diện, đem vợ chưa hết hoảng hồn kéo đến một bên, sít sao ôm vào trong ngực.


Đang xác định xem nàng không có gì đáng ngại sau, rốt cuộc nhịn không được mở miệng khiển trách:


“Em có biết hay không vừa rồi rất nguy hiểm! Em có biết hay không nếu như vừa rồi chiếc xe kia…” Hắn đột nhiên nói không ra lời, chỉ là dần dần nói nhỏ lại


“Em biết vừa rồi có bao nhiêu mạo hiểm sao? Nếu như…” Hắn không cách nào tưởng tượng cái hậu quả kia, nếu như…


“Cơm trưa em cực nhọc vất vả làm mất…” Nàng nhìn hắn, trong tiếng nói mang theo một chút tiếc nuối.


Trong lòng hắn không khỏi vọt lên một cỗ lửa giận. Một chút buông nàng ra, vẻ mặt cũng chìm xuống:


“Làm sao em cũng không suy tính cảm nhận của anh một chút ? Em có biết hay không anh vừa rồi lo lắng và sợ hãi bao nhiêu!”


Nàng tại ánh mắt như hắn bị thương dần dần cúi đầu xuống, lại từ từ đưa tay chủ động ôm lấy hắn, nức nở nói:


“Thực xin lỗi, em chỉ là… em lại làm hư… em vốn là cho rằng có thể làm cho anh có một kinh hỉ… em rất vô dụng có đúng không?”


Nàng hiểu cảm thụ của hắn, nàng chỉ là muốn hắn nghe được nàng nói là chuẩn bị cơm trưa vì hắn mà thấy vui sướng cùng mong đợi nên liền không nhịn được khổ sở.


Hắn hiểu nàng. Vừa rồi lửa giận kỳ thật nói thẳng ra bất quá là vì lo lắng sợ hãi.


“Không, em trong lòng anh vẫn là giỏi nhất.” Hắn tự tay ôm lấy nàng, bên môi cười khẽ dưới ánh mặt trời phá lệ mê người


“Cơm trưa mất có sao đâu? Chúng ta cả đời này còn có rất nhiều thời gian.”


Cho nên, không cần cuống cuồng cũng không cần phải lo lắng. Chỉ chỉ cần chúng ta cùng một chỗ những thứ khác cũng không có có cái gì không được.


Từ lần ngoài ý muốn này sau, mỗi khi hai người cùng đi ra cửa, qua đường đường hắn hết sức nhất định sít sao che chở nàng. Dù cho dĩ vãng hắn cũng là dắt tay của nàng, bộ dáng dè dặt.

Từ lần ngoài ý muốn này sau, mỗi khi hai người cùng đi ra cửa, qua đường đường hắn hết sức nhất định sít sao che chở nàng. Dù cho dĩ vãng hắn cũng là dắt tay của nàng, bộ dáng dè dặt.


Về sau một lần, bọn họ ngoài ý muốn đụng với một chiếc xe lấy xe say rượu. Lúc lâm nguy nàng lại lựa chọn đem hắn đẩy ra. Hắn sau khi lấy lại tinh thần lập tức khẩn trương hề hề đem nàng toàn thân xem xét. Nhìn thấy trên cánh tay của nàng trầy da quyết định thật nhanh nói:


“Chúng ta lập tức đi bệnh viện.”


Đi trên đường tới bệnh viện, hắn càng không ngừng hỏi nàng


“Còn có hay không cảm thấy chỗ nào đau hoặc là không thoải mái không? Đợi lát nữa băng bó kỹ cánh tay, chúng ta đi làm kiểm tra thân thể ” …


Nàng thấy hắn bộ dạng thần kinh khẩn trương, trấn an cười cười:


“Thiên Lỗi chỉ là nho nhỏ trầy da, đừng lo lắng.”


Đến bệnh viện bác sĩ thay nàng băng bó xong, xác nhận cũng không lo ngại, hắn vẫn là không yên lòng mang nàng đi làm cái kiểm tra. Hết lần này đến lần khác xác thực nghiêm túc không có việc gì sau, hắn mới rốt cục thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu tính sổ sách khi nãy.


“Tại sao lúc nguy hiểm như thế trước mắt lựa chọn đẩy anh ra chứ! Chẳng lẽ em không biết anh thà chính mình bị thương cũng không nguyện trông thấy em mảy may bị tổn thương gì sao?”


Đối mặt hắn chất vấn nàng uốn lên mặt đáp đương nhiên:


“Nhưng là tựa như anh không muốn en bị thương em cũng vậy không muốn trông thấy anh bị thương .”


Yêu là phải có lẫn nhau. Nàng vẫn luôn hiểu đạo lý này.


Hắn nghe được lời của nàng, vẻ mặt dung động. Một giây sau, khẽ cúi đầu khẽ hôn lên mi mắt của nàng.


Hắn nghĩ, nếu như có kiếp sau, hắn mong vẫn sẽ được gặp nàng.


TOÀN VĂN HOÀN


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...