Tình Bất Yếm Trá


Ôn Minh Nguyệt sửng sốt, “Đã xảy ra chuyện gì?”


“Thời gian này con và anh ấy ở chung, phát hiện tính cách không hợp nhau, cho nên mới chia tay.” Ôn Tửu nói rất tự nhiên, cũng rất dứt khoát, lý do

rất chính thức. Nguyên nhân thực sự cô không nói, nếu không mẹ mà biết

rõ tết âm lịch cô vốn không phải là đi du lịch ở Thái Lan, mà là đồng ý

giả làm bạn gái của Yến Luật đi đến thành phố X, thì bà nhất định sẽ rất tức giận.


Tính cách không hợp? Ôn Minh Nguyệt mang một bụng đầy nghi vấn và kinh ngạc, vỗ vỗ lưng Ôn Tửu, an ủi một câu: “Không sao đâu, lần sau sẽ có người

tốt hơn.”


Tuy rằng miệng nói như thế, nhưng trong lòng lại suy nghĩ, muốn tìm một

chàng trai có thể vượt qua Yến Luật, khả năng không lớn. Thật sự rất

tiếc nuối, chàng trai đẹp trai xuất sắc như vậy lại không thể làm con rể của mình.


Ba Hứa đang mặc tạp dề đi ra từ phòng bếp, nhìn thấy một mình Ôn Tửu cũng

sửng sốt. Hứa Toản ló ra sau lưng ba, kinh ngạc hỏi: “Ơ, anh rể đâu

rồi?”


Ôn Tửu lại áy náy cười: “Ba, xin lỗi ba, lần này để cho ba phải phí công vô ích rồi. Con với Yến Luật đã chia tay.”


Ba Hứa lập tức thu hồi vẻ mặt thất vọng, cười nói: “Sao lại nói là phí

công vô ích, làm thức ăn ngon thì mọi người đều được hưởng, mới không

phải là phí công đâu.”


Ôn Tửu rửa tay, cũng đi vào bếp hỗ trợ. Lúc này, chuông điện thoại vang lên từ trong túi đặt ở phòng khách.


Ôn Minh Nguyệt gọi một tiếng: “Ôn Tửu, điện thoại.”


“Mẹ, tay con dính bột mì mất rồi, mẹ giúp con lấy lại đây đi.”


Ôn Minh Nguyệt lấy điện thoại di động ra đi đến phòng bếp, Ôn Tửu vừa thấy là số điện thoại lạ, thì khách sáo nói một tiếng xin chào.


“Ôn Tửu, là anh.”


Trong điện thoại thế mà lại vang lên giọng nói của Yến Luật.


Trong nháy mắt, vẻ mặt của Ôn Tửu đã thay đổi.


Ôn Minh Nguyệt đứng bên cạnh Ôn Tửu, giúp cô cầm điện thoại di động, lập tức vểnh lỗ tai lên nghe.


“Ông ngoại bị bệnh, anh phải ở lại bệnh viện, thật xin lỗi, hôm nay không

thể nào đến nhà em ăn cơm được, nhờ em thay anh nói lời xin lỗi với cô

chú.” Giọng của Yến Luật trong điện thoại trầm thấp mà mệt mỏi rã rời.


Ôn Tửu rất thẳng thắn trả lời được, sau đó không đợi Ôn Minh Nguyệt tắt

điện thoại hộ, trực tiếp tự mình dùng ngón tay dính bột mì tắt điện

thoại.


Ôn Minh Nguyệt thấy thế hỏi: “Không phải nói là đã chia tay sao? Sai cậu ta lại còn gọi điện thoại đến đây?”


Ôn Tửu cười cười: “Tìm lấy cái cớ giải thích không phải càng toàn vẹn sao? Tuy rằng không phải người yêu, nhưng cũng sẽ không đến mức cả đời không qua lại với nhau, từ nay về sau cắt đứt quan hệ. Mọi người đều là người trưởng thành, để lại cho nhau chút mặt mũi cũng rất tốt.”


Ôn Minh Nguyệt gật gật đầu, cũng không nói gì nữa, để điện thoại vào trong phòng khách. Trước giờ bà vẫn không can thiệp nhiều vào chuyện của con

gái mình, nhất là chuyện tình cảm, bà lại càng không chỉ đạo, nếu như Ôn Tửu thật sự bởi vì tính cách không hợp mà chia tay với Yến Luật, cho dù bà có tiếc nuối, cũng sẽ không nói nhiều hơn một câu, chỉ là, từ cuộc

điện thoại này của Yến Luật, dường như sự việc không giống như Ôn Tửu

nói.


Trong lòng Ôn Minh Nguyệt lại bắt đầu dao động, người còn trẻ tuổi lại tốt

như vậy, bỏ lỡ thì chẳng phải là đáng tiếc? Bà thật sự muốn hỏi Ôn Tửu,

nhưng bà vẫn hiểu rõ con gái mình nhất, nếu chuyện nó đã không muốn nói, thì miệng nó giống như là đã bị khóa lại.


Cơm nước xong Ôn Tửu xem tivi với mẹ. Ôn Minh Nguyệt nhắc tới hai chữ Yến Luật, Ôn Tửu lại nhét một quả nho vào trong miệng bà.


Ôn Minh Nguyệt: “…”


Đến chín giờ, điện thoại của Ôn Tửu lại vang lên, cô vừa thấy vẫn là dãy số xa lạ kia, lại cũng không nhận. Dừng lại khoảng chừng nửa giờ, điện

thoại lại vang lên, lúc này đây lại là số của Yến Luật, cô trực tiếp tắt điện thoại di động đi.


Ôn Minh Nguyệt khôn khéo hơn người, vừa thấy cảnh này, đã biết ngay lần

chia tay này có thể là do con gái mình đơn phương tuyên bố, có lẽ Yến

Luật không đồng ý, nếu không vì sao lại cứ không ngừng gọi điện thoại

đến đây.


Bà có phải nắm tim cào phổi cũng muốn hỏi cho rõ ràng, không đợi bà mở

miệng, Ôn Tửu đã đứng dậy nói: “Mẹ, đêm nay con sẽ không về, sẽ ngủ lại

đây. Sáng mai mẹ gọi con dậy sớm một chút.”


Từ chỗ này đi đến công ty, trên đường kẹt xe, ít nhất phải đi sớm đến bốn mươi phút, cho nên sẽ phải ngủ sớm dậy sớm.


Ôn Tửu đi lên tầng hai, vừa muốn đóng cửa, Hứa Toản đã cười tủm tỉm theo sát tiến vào.


“Chị với Yến Luật làm sao có thể chia tay được? Lần trước em thấy hai người

cùng nhau ăn cơm, thân mật như vậy, tay nắm tay, giống hệt như hai bạn

nhỏ trong nhà trẻ đấy.”


Ôn Tửu vừa buồn cười vừa tức giận, cầm lấy một cái đệm ở trên sô pha đập vào đầu cậu, “Cậu đúng là cái đồ bà tám.”


“Này, em là đang quan tâm tới chị mà.”


“Có phải mẹ phái cậu đến thăm dò chị không ?”


“Không phải, tuyệt đối không phải.”


Ôn Tửu mỉm cười nhìn cậu, “Gần đây cậu điên cuồng nịnh nọt mẹ, có phải đang lo lắng chuyện gì không?”


Hứa Toản cười gượng, “Em muốn đi ra nước ngoài.”


“Đi nước ngoài?”


“Vâng, trường học đều đã liên hệ xong cả rồi. Ba không đồng ý, cho nên phải nịnh bợ mẹ để kiếm đồng minh thôi.”


Ôn Tửu nở nụ cười thật tươi, “Ái chà, trách không được ngồi trong phòng vệ sinh còn cầm sách tiếng anh xem nữa.”


Hứa Toản xấu hổ, trừng mắt lườm cô.


Ôn Tửu tiếp tục trêu chọc: “Đi Mỹ tìm một cô bạn gái, trở về sinh hai đứa

con lai xinh đẹp như búp bê có được không? Phải rèn luyện thân thể cho

thật tốt nha em trai.”


Hứa Toản đỏ bừng mặt tới tận mang tai, chạy trối chết.


Ôn Tửu vui vẻ, tâm trạng không vui cũng đã tốt lên rất nhiều.


Hứa Toản chạy xuống dưới tầng, Ôn Minh Nguyệt nhỏ giọng hỏi: “Hỏi thăm được rồi sao?”


“Không có.”


Ôn Minh Nguyệt lại vỗ vào mông cậu một cái, “Thật vô dụng.”


Hứa Toản ôm mông phản đối: “Mẹ, con đã hơn hai mươi rồi, không phải là hai tuổi.”


Ôn Minh Nguyệt hừ nói: “Thôi đi ông nội, cho dù ông có bảy mươi tuổi thì

ông cũng là con trai tôi, tôi vẫn sẽ đánh vào mông ông.”


Hứa Toản khóc, hai người đàn bà này thật sự là đáng sợ.


Lúc này, điện thoại di động lại vang lên. Bình thường lúc này, di động của

Ôn Minh Nguyệt cũng sẽ không có điện thoại đến nữa. Bà tò mò cầm lên

Ôn Minh Nguyệt cũng sẽ không có điện thoại đến nữa. Bà tò mò cầm lên

xem, lại là điện thoại của Yến Luật.


Bà giật mình một lát rồi nhận máy.


“Cháu chào cô, cháu là Yến Luật, xin hỏi Ôn Tửu vẫn đang ở chỗ cô sao?” Ôn

Tửu không nhận điện thoại của anh, gọi điện lại một lần nữa thì cô đã

tắt máy, Yến Luật cảm nhận được là Ôn Tửu đã giận anh, may mắn là anh có số điện thoại của mẹ Ôn, cho nên mới gọi điện thoại đến.


“Phải.”


“Vừa rồi cháu gọi điện cho cô ấy, cô ấy đã tắt điện thoại.”


“Ừ. Chắc là hết pin rồi.”


Ấn tượng của Ôn Minh Nguyệt với Yến Luật vô cùng tốt, tuy rằng cậu đã chia tay với con gái mình, bà vẫn khách sáo nói chuyện với cậu.


“Nhờ cô nói với cô ấy một tiếng, bây giờ cháu sẽ qua đón cô ấy.”


Ôn Minh Nguyệt không hiểu ra sao, “Đón nó? Không phải hai đứa đã chia tay rồi sao?”


Yến Luật vừa mới từ bệnh viện trở về, di động vẫn còn đang cắm ở ổ điện để

sạc pin, vừa nghe được hai chữ chia tay, anh đứng bật dậy, sạc pin điện

thoại suýt chút nữa bị tuột ra.


“Không có, cháu không chia tay với cô ấy.”


“Vậy sao Ôn Tửu lại nói hai đứa đã chia tay?”


Ngón tay Yến Luật run lên, di động suýt chút nữa cũng đã rớt xuống. Lòng anh rối ren, bất giác trở nên kích động: “Cô ơi, bây giờ cháu sẽ qua đó

xem, xin cô cho cháu biết địa chỉ.”


Ôn Minh Nguyệt nghe giọng nói tha thiết của cậu, có chút không đành lòng,

nhưng lại cảm thấy bản thân mình không thích hợp nhúng tay vào chuyện

tình cảm của con gái. Nếu Ôn Tửu nói chia tay, chắc chắn có nguyên nhân.


“Ôn Tửu đã ngủ rồi. Có việc gì thì ngày mai hai đứa nói chuyện đi, tạm biệt.”


Cúp điện thoại, Ôn Minh Nguyệt lo lắng Yến Luật lại gọi điện lại, cũng thuận tay tắt luôn điện thoại.


Hứa Toản nói: “Xem ra chị con và anh ấy cũng không phải là chia tay, là giận dỗi rồi.”


“Tính chị con con còn không biết sao, cho tới bây giờ làm việc vẫn luôn gọn

gàng lưu loát, không dây dưa dài dòng, đây vốn là ưu điểm di truyền từ

mẹ. Không phải mẹ là mẹ nó nên khoe khoang, con gái của mẹ, muốn tài có

tài, muốn mặt có mặt, muốn tiền có tiền, nếu ánh mắt không cao, người

theo đuổi nó đã sớm xếp hàng dài từ cổng đến tận hồ Kim Ba rồi. Nếu

không phải cá tính hơi mạnh mẽ, làm sao có thể kéo dài tới hai mươi lăm

mà vẫn còn độc thân.”


Hứa Toản ha ha cười. Mẹ, mẹ thật đúng là không khiêm tốn. Đây là khoe khoang con gái, hay là tự khoe khoang về bản thân mình?


“Con gái của mẹ xuất sắc như vậy, không chịu chút tra tấn cũng không ăn chút khổ cực đã có thể bắt được đến tay, sao có thể dễ dàng như vậy.” Ôn

Minh Nguyệt nhếch miệng hừ một tiếng, thản nhiên đi lên tầng.


Hứa Toản trợn mắt há hốc mồm, mẹ, mẹ lại còn giúp người xấu làm điều ác như vậy, thật sự nên sao?


Ôn Minh Nguyệt lên tầng, gõ cửa phòng Ôn Tửu.


Ôn Tửu tắm rửa sạch sẽ xong đang muốn đi ngủ, vừa thấy mẹ mình cười đến

hiền lành như vậy, đã biết rõ mẹ là nhất định muốn nghe ngóng tin tức,

ai ngờ Ôn Minh Nguyệt lại cười nói: “Vừa rồi Yến Luật điện thoại tới,

nói là muốn gặp con, bị mẹ ngăn lại rồi. Hai đứa không phải là đang giận dỗi đi?”


“Không có gì, mẹ đi ngủ đi, thuận tay đóng cửa phòng con lại luôn đi.”


Ôn Minh Nguyệt bất đắc dĩ, đành phải đóng cửa lại.


Ôn Tửu tỉnh giấc lúc còn chưa tới bảy giờ, sau khi rời giường rửa mặt chải đầu xong, cô đi xuống tầng, ba Hứa đang chuẩn bị bữa sáng ở trong phòng bếp.


Cô yên lặng đứng ở trong phòng khách, nhìn bóng dáng của ba Hứa, trong lòng dâng lên rất nhiều cảm xúc.


Lúc cô hơn năm tuổi, Ôn Minh Nguyệt tái hôn. Lần đầu tiên nhìn thấy ba Hứa, Ôn Tửu vô cùng sợ hãi, nhưng đã nhanh chóng cảm thấy thích chú Hứa luôn mang vẻ mặt tươi cười này. Tuy rằng ông không cao không đẹp trai, nhưng là ông biết kể chuyện cổ tích, biết kể chuyện cười, còn là một người

nấu ăn rất ngon.


Ba Hứa hài hước dí dỏm lại khoan dung rộng lượng, sau khi kết hôn với mẹ

xong dường như ngay cả cãi nhau cũng chưa từng, mỗi lần mẹ sắp xù lông,

ba Hứa đều cười tủm tỉm đầu hàng, dù mẹ là người không phân rõ phải

trái, ông cũng đều nhường nhịn, chờ mẹ bình tĩnh thì mới nói lý lẽ với

bà. Tính cách bổ sung cho nhau như thế này mới có thể làm cho hai người

bọn họ chung sống hòa hợp với nhau hai mươi năm qua.


Ôn Tửu nghĩ tới Yến Luật, anh với ba Hứa dường như là hai loại người hoàn

toàn khác nhau. Anh kiêu ngạo lại soi mói đến từng cọng lông, tính tình

cũng không tốt.


Tính cách của mẹ và cô đều hơi giống nhau, cho nên cô hẳn là tìm một người

đàn ông như ba Hứa mới có thể hạnh phúc được. Yến Luật với cô, thật sự

là không thích hợp.


Cô thuận miệng nói ra một câu tính cách không hợp, thật ra là cực kỳ chính xác.


Được rồi, giải quyết dứt khoát, nhân lúc quan hệ của hai người vẫn còn chưa sâu sắc lắm, vẫn là chia tay đi thì hơn.


Cô đi vào phòng bếp, mỉm cười hỏi: “Ba, thơm quá, ba làm món gì ngon vậy?”


Ba Hứa quay đầu lại, cười nói: “Hiếm khi con ăn sáng ở nhà một lần, ba còn không làm món ngon một chút.”


Ôn Tửu vô cùng cảm động, kéo cánh tay ba Hứa: “Ba, chờ Hứa Toản đi nước ngoài, con sẽ chuyển về đây ở.”


“Không phải là ba không nỡ để cho nó đi, ba là lo lắng cho nó. Nếu như là con

ra nước ngoài, cho dù có không nỡ ba cũng sẽ đồng ý, năng lực tự lập của con rất mạnh, nhưng nó thì không được như vậy.”


“Cho nên ba cứ nên để cho nó đi ra ngoài rèn luyện mới phải.”


“Ai, mẹ con cũng nói như vậy.”


“Nếu không, ba với nó cùng ra nước ngoài xem. Nếu cảm thấy trường học nó

chọn cũng không tệ lắm, vậy thì để cho nó đi thử một lần.”


Ba Hứa bĩu môi.


Ôn Tửu nói giỡn: “Không được thì trở về, dù sao ba cũng có rất nhiều tiền mà.”


Ba Hứa bị cô chọc cười, “Con, đứa nhỏ này.”


Người một nhà cùng ăn sáng, sau đó đều tự chuẩn bị đi làm, công ty của Ôn Tửu xa nhất, nên đi đầu tiên. Xe đi ra khỏi cổng tiểu khu. Đột nhiên, một

người đi ra từ phía sau một chiếc xe đỗ ven đường, lập tức ngăn cản xe

của Ôn Tửu.


Ôn Tửu vội vàng dừng ngay lại.


Yến Luật đứng ở trước xe cô.


Khuôn mặt tuấn tú đã hơi tiều tụy, cách một lớp kính, cứ thế nhìn Ôn Tửu,

không coi ai ra gì cứ đứng ở giao lộ, hoàn toàn không để ý tiếng còi inh ỏi của những chiếc xe khác trên đường.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận