Tình Bất Yếm Trá


Yến Luật rốt cuộc cũng hiểu được cái gì là bị người ta chặn đầu giội cho một chậu nước lạnh.


Ý nghĩ ướt át trong lòng trong nháy mắt đã bị cả chậu nước lạnh to này

gột rửa sạch sẽ, anh bình tĩnh nhìn khuôn mặt xinh đẹp, đôi mắt trong

trẻo của Ôn Tửu, từ đầu đến chân đều bốc khí lạnh.


Ga giường đó anh chỉ mới ngủ có một đêm, vậy mà cô lại ghét bỏ!


Ôn Tửu xấu hổ nói: “Vỏ chăn thì không cần phiền anh đổi lại một lần nữa, ôm chăn trong phòng của tôi đến là được rồi!”


Yến Luật hít một hơi thật sâu, không nói một lời mà ôm lấy cái chăn mình

vừa mới ngủ có một đêm đã bị ghét bỏ, xoải bước đi ra khỏi phòng, trên

mặt lạnh đến nỗi sắp có vụn băng rơi xuống.


Ôn Tửu còn có chút buồn bực, như thế nào vừa nãy vẫn còn tốt mà, vậy mà

trong chốc lát đã bắt đầu chuyển từ trời trong xanh sang âm u rồi? Thật

đúng là người đàn ông cảm xúc luôn luôn thay đổi, chẳng hiểu ra sao.


Một lát sau, Yến Luật cầm một chiếc ga giường mới tinh, ôm cái chăn của Ôn Tửu sang, xụ mặt để lên trên giường.


Ôn Tửu nói lời cảm ơn. Yến Luật cũng giống như không nghe thấy, không nói một lời mà đi ra khỏi gian phòng.


Sau lưng lập tức vang tới tiếng Ôn Tửu đóng cửa khóa lại, tiếng ấn khóa

vang lên rất khẽ, giống như đang cười nhạo cái ý nghĩ tươi đẹp chợt lóe

lên vừa rồi của anh, buồn cười đến cỡ nào, hoàn toàn là tự mình đa tình. Người ta không chỉ không có ý giữ anh ở lại cùng một phòng và ngủ cùng

một giường, đã thế lại còn ghét bỏ ga giường anh đã từng dùng.


Yến Luật đóng cửa phòng, căm phẫn ngồi ở trên giường, phiền muộn trong lòng quả thực sắp nổ tung ra rồi. Anh còn chưa ghét bỏ cô, cũng chưa tính

toán là phải thay đổi ga giường, cô lại muốn đổi. Ha ha, đây quả thật là quá buồn cười, anh chính là người đàn ông mỗi ngày đều tắm rửa thay đổi nội y.


Vừa nghĩ tới tắm rửa, đầu óc anh lại bắt đầu không khống chế được nữa rồi,

nhanh chóng hiện lên hình bóng cô, ánh sáng bốn phía, uyển chuyển thướt

tha, cơn tức giận lập tức bị cảm giác khô nóng khó tả thay thế, ham muốn trong cơ thể không thể khống chế giống như dòng điện lướt qua. Anh vọt

dậy đứng lên, đi vào nhà vệ sinh mà tắm giội.


Tắm rửa xong, sau khi thay áo ngủ vào, Yến Luật kéo chăn lên, trùm lên trên người, trên cái gối đầu như có như không một mùi hương nhàn nhạt,

thoáng cái đã lọt vào chóp mũi, dường như là một làn gió mát ấp ủ làm

say lòng người, nhưng ngửi lại thật kỹ thì dường như mùi gì cũng đều

không có.


Anh tắt đèn, nhắm mắt lại, thế nhưng mà mùi hương này lại lơ đãng xuất

hiện, giống như một con mèo nghịch ngợm thỉnh thoảng lại cào vào lòng

anh một cái. Một đêm này, trong giấc mơ của Yến Luật chỉ toàn là Ôn Tửu. Sau khi tỉnh dậy, cái ga giường này không muốn đổi cũng phải đổi.


Một đêm này Ôn Tửu lại ngủ yên giấc, sau khi tỉnh dậy rửa mặt xong mới xuống tầng, Yến Luật cũng đã vừa chạy bộ trở về.


Trong nắng sớm, anh mặc đồ thể thao, so với trang phục áo khoác nghiêm chỉnh thì bộ dạng này càng lộ vẻ đẹp trai trẻ tuổi.


Đã qua một đêm, nhưng gặp mặt anh cô vẫn có chút xấu hổ. Ôn Tửu cũng không thể nào thản nhiên thưởng thức vẻ đẹp của anh như ngày hôm qua rồi, vừa thấy anh, sẽ phản xạ có điều kiện mà nghĩ đến cảnh tượng xấu hổ kia. Mà ánh mắt Yến Luật nhìn cô, thâm thúy khó lường, có chút âm u giống như

là biển sâu, càng làm cho cô không được tự nhiên.


Bữa sáng đã chuẩn bị xong, Úc Thiên Thiên đi xuống tầng, nhìn thấy Ôn Tửu

và Yến Luật, vốn không muốn phản ứng, nhưng ông nội và bà nội đều đang ở đây, nên cũng miễn cưỡng lên tiếng chào hỏi Yến Luật, còn Ôn Tửu, cô ta hừ một tiếng từ trong lỗ mũi, trong lòng âm thầm cắn răng, cô chờ xem,

quân tử báo thù mười năm không muộn.


Cô đã lớn đến như vậy, nhưng đến cả cha ruột cũng không đụng đến một ngón

tay của cô, Ôn Tửu vậy mà lại dám làm cho cô mất mặt đến như vậy, suýt

nữa đã ngã chổng vó trước mặt Yến Luật. Cô làm sao có thể nuốt trôi cơn

tức này, cả đêm đều suy nghĩ làm thế nào để báo thù.


“Nào, tới ăn sáng đi.” Ông bà nội căn bản không hỏi chuyện tối ngày hôm qua, cười ha hả mời Úc Thiên Thiên đến ăn sáng.


Úc Thiên Thiên có cảm giác, hai ông bà tuy vẫn đối xử rất tốt với cô,

trước sau như một, nhưng lúc Ôn Tửu ở đây, cô rõ ràng chính là một vị

khách.


Ăn cơm xong, Úc Thiên Thiên kéo cánh tay bà nội, nói: “Bà nội, chúng ta

lại chơi mạt chược đi. Cháu muốn kiếm hết tiền đã thua ngày hôm qua trở

về.”


Nói xong, Úc Thiên Thiên nhíu mày với Yến Luật, ngày hôm qua anh đã thắng

cô 300 đồng, tiền chỉ là chuyện nhỏ, thế nhưng mà bị thua bởi anh, cô

làm sao có thể chịu phục.


Bà nội cười nói: “Không có vấn đề gì.”


Đối với sự khiêu khích của Úc Thiên Thiên, trên cơ bản Yến Luật đã dựng

trạng thái mặc kệ, quay đầu nói với Ôn Tửu: “Em đi đến siêu thị với

anh.”


Ôn Tửu gật đầu, lên tầng lấy ví da của mình, đi ra ngoài sân với Yến Luật.


Yến Luật vậy mà rất tự nhiên vươn tay ra, thế nhưng Ôn Tửu lại không phối

hợp ăn ý đưa tay ra cho anh giống như ngày hôm qua, mà bình tĩnh thọc

vào trong túi áo, coi như không phát hiện ra tay anh, mắt nhìn về phía

trước, vẻ mặt lạnh nhạt.


Bởi vì đã xảy ra chuyện xấu hổ ngày hôm qua, trong tiềm thức cô đã có chút

kháng cự tiếp xúc chân tay với Yến Luật, cho nên cố ý giả vờ như không

phát hiện ra, không muốn nắm tay anh, ai ngờ Yến Luật trực tiếp thò tay

vào trong túi áo cô, bắt lấy tay cô ở bên trong, cứ thế nắm lấy.


Đối mặt với hành vi có chút gần như vô lại của Yến tiên sinh, Ôn Tửu cũng

hơi đỏ mặt lên, theo bản năng muốn vùng ra khỏi tay anh. Nhưng Úc Thiên

Thiên lại đang ở trong phòng khách, có thể nhìn thấy bọn họ, cô đành

phải rút tay ra khỏi túi.


Khóe môi Yến tiên sinh cong lên, lộ ra một nụ cười thắng lợi.


Không khí trên đường đi có chút xấu hổ, hai người đều không nói một lời. Đến

siêu thị, Yến Luật đẩy xe, vòng vo cả buổi cũng không mua cái gì.


Ôn Tửu nhịn không được đành hỏi: “Anh muốn mua cái gì?”


Yến tiên sinh đã im lặng cả buổi mới trả lời: “Ổ khóa.”


Ôn Tửu đi tới hỏi người bán hàng bên cạnh. Người bán hàng nhiệt tình dẫn

Yến Luật đi, mua thứ tốt, Yến Luật đang muốn đi, Ôn Tửu đột nhiên nói:

“Yến Luật, ngày mai là sinh nhật của ông nội, tôi nên chuẩn bị chút quà

gì đó cho thích hợp?”


Yến Luật nói: “Không cần.”


“Thật sự không cần.”


“Không cần. Cô đã là món quà tốt nhất.”


Những lời này rất có ý nghĩa sâu xa, nửa thật nửa giả làm cho người ta khó mà phân biệt được. Trong lòng Ôn Tửu ngẩn ra một chút, lại nhìn Yến Luật,

anh đã quay mặt đi, lấy tiền ra để thanh toán.


Hai người về đến nhà, bà nội và Yến Thanh Ngọc đang cùng xem tivi, Úc Thiên Thiên ngồi ở một bên chơi trò chơi trên điện thoại. Hoan Hoan ngồi ghé

vào bên cạnh say sưa xem.


Ôn Tửu đang muốn ngồi xuống nói chuyện phiếm với bà nội, Yến Luật đã thò

tay kéo lấy cánh tay cô: “Cô đi lên giúp đi.” Ôn Tửu đi theo anh lên

tầng hai. Yến Luật đã bắt đầu thay thế cái khóa cửa hôm qua đã bị đá

hỏng.


Ôn Tửu tò mò nhìn anh thành thạo tháo cái ổ khóa cũ ra rồi thay cái mới

vào, kinh ngạc không thôi: “Anh vậy mà có thể làm những thứ này? Yến

tiên sinh, anh thật đúng là nhà đồng hành tốt khi ở nhà cũng như đi du

lịch đấy.”


Yến Luật nhìn cô, hừ nói: “Cô mới biết sao.”


Quý trọng cho tốt đi.


Ôn Tửu phát hiện anh kêu mình lên giúp đỡ, nhưng thật ra cô không phải làm gì cả, chỉ phải đứng ở một bên nhìn anh. Trong lúc vô tình cô nhìn

Ôn Tửu phát hiện anh kêu mình lên giúp đỡ, nhưng thật ra cô không phải làm gì cả, chỉ phải đứng ở một bên nhìn anh. Trong lúc vô tình cô nhìn

thoáng qua bên trong cửa, phát hiện ga giường anh cũng đã đổi, trong

lòng ngược lại nhẹ nhàng thở ra. Cô thực sự không phải là người thích

sạch sẽ, nhưng ngủ trong chăn gối đã từng sử dụng của nhau, trong lòng

cảm giác có cái gì đó không đúng, dường như trong lúc vô hình đã tạo

thành một quan hệ thân mật mập mờ.


Đã sửa xong khóa cửa, Yến Luật đứng lên nói: “Vào đi.”


“Ừ, có chuyện gì sao?”


Yến Luật tức giận trừng mắt nhìn cô: “Đúng, có việc.”


Ôn Tửu đi vào trong phòng đã hỏi ngay: “Chuyện gì à?”


Yến Luật nhăn lông mày, không vui nhìn cô chằm chằm: “Người yêu nhau không

giờ không phút nào không muốn dính chặt lấy nhau một cách riêng tư, cô

không hiểu sao?”


Ôn Tửu để hai tay trong túi áo, tùy ý đáp một câu gọn lỏn: “Tôi cũng chưa từng yêu, tôi nào biết.”


Yến Luật khẽ giật mình, đôi mắt bỗng nhiên sáng như lửa, cô vẫn chưa từng

yêu! Lập tức, niềm vui mừng đến điên cuồng không hiểu vì sao đột nhiên

dâng lên, khóe miệng cũng bắt đầu không kìm được mà nhếch lên, mắt thấy

sắp không khống chế được mà muốn toe toét hết cả ra, anh vội vàng xoay

người, quay mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.


Ai, bầu trời bên ngoài cửa sổ, thật sự là rất xanh đấy.


“Hơn nữa chúng ta cũng không phải người yêu thật sự, cứ luôn ở riêng với nhau rất không được tự nhiên.”


Khóe miệng Yến Luật cứng đờ, nụ cười lập tức biến mất.


Anh xoay người, xụ mặt nói: “Ngày mai Úc Thiên Thiên sẽ đi trở về, hôm nay

cô cần phải lúc nào cũng ở một chỗ cùng với tôi như hình với bóng, đừng

để lộ ra chút sơ hở nào, nếu không thì đúng là kiếm củi ba năm thiêu một giờ.”


Ôn Tửu gật gật đầu, thế nhưng tỏ vẻ cố mà làm, không tình nguyện. Yến Luật lập tức cảm thấy lòng tự ái của mình một lần nữa nhận lấy sự tổn thương nghiêm trọng vô cùng.


Anh tự hỏi bất kể là bề ngoài, học vấn hay là sự nghiệp, mọi thứ đều là

hàng đầu, từ lúc bắt đầu học cấp hai đã bị vô số bạn học nữ thầm mến rồi quang minh chính đại theo đuổi, làm cho anh phiền đến chịu không nổi.

Trong chuyện này, nói thật anh phải cảm ơn Úc Thiên Thiên, bởi vì cô

mãnh liệt muốn giữ lấy anh, vẫn cho rằng anh là sở hữu cá nhân của cô

ta, vì vậy đều tiêu diệt hết tình địch bốn phía, ngược lại đã thay anh

giải quyết không ít phiền phức.


Bị nhiều con gái theo đuổi như vậy đã đủ để nói lên sức hấp dẫn nam tính

của anh. Vậy mà sao đến trước mặt Ôn Tửu, anh lại hoàn toàn là một người đàn ông không hề có chút hấp dẫn nào, cô vậy mà còn ghét bỏ cái chăn

anh đã từng đắp, ga giường anh đã từng ngủ.


Ôi, đây quả thực là quá buồn cười.


Yến Luật cảm thấy cuộc đời vẫn luôn thuận buồm xuôi gió của anh khi gặp

phải Ôn Tửu, đột nhiên đã bắt đầu biết được mùi vị sông có khúc, người

có lúc.


Mà trong thời gian anh đang cảm khái, Ôn Tửu vẫn đang suy nghĩ, hai người

ngồi ở trong phòng, lại không có việc gì làm, vẻ mặt của Yến tiên sinh

lúc thì hân hoan, lúc thì lại lạnh như băng, không hiểu thấu được, khó

có thể suy đoán. Hơn nữa trải qua cảnh xấu hổ đêm qua, cô cũng không thể nào tự nhiên đối diện với Yến Luật nhẹ nhàng giống như lúc trước nữa

rồi, theo bản năng đã muốn tránh xa anh, không muốn một mình đối mặt.


“Chúng ta xuống tầng cùng chơi mạt chược với bà nội đi.”


Tim Yến Luật đau buốt, sau khi sức hấp dẫn cá nhân của anh đã không bằng

Hoan Hoan, lại lần nữa rớt xuống một bậc thang, bây giờ rõ ràng còn

không bằng mạt chược nữa.


Yến tiên sinh không vui nhăn mày: “Tôi dẫn cô ra ngoài đi dạo.”

Yến tiên sinh không vui nhăn mày: “Tôi dẫn cô ra ngoài đi dạo.”


“Đi đâu?”


“Cô đến sẽ biết.”


Ôn Tửu đã cho rằng Yến Luật sẽ đưa cô đến một nơi nào đó thật đẹp, nào ngờ lái xe một vòng lớn, lại dừng một chỗ ở trên quảng trường.


Xuống xe, Ôn Tửu quan sát, ấy vậy mà là rạp chiếu phim.


“Xem phim vẫn tốt hơn so với chơi mạt chược.” Nói xong, Yến Luật kéo tay cô đi vào trong.


Lúc này lại không có người, không cần diễn kịch, Ôn Tửu đã muốn rút ngay

tay về, Yến Luật lại nắm lấy tay cô thật chặt, lạnh mặt nói: “Cẩn thận

một chút, lát nữa nói không chừng Úc Thiên Thiên cũng sẽ đến.”


Ôn Tửu quay đầu lại nhìn, nhưng không thấy bóng dáng của xe Jeep.


Yến Luật không cho cô cơ hội lựa chọn, nói: “Mau vào đi thôi, bên ngoài lạnh lắm.” Nói xong, đã kéo cô đi vào ngay.


Yến Luật tuy đã đi đến thành phố X vô số chuyến, thế nhưng lại là lần đầu

tiên đi tới rạp chiếu phim. Cơ sở vật chất ở đây kém rất nhiều so với

thành phố Z, hơn nữa cũng bởi vì đang là tết âm lịch, bên trong trống

trơn, dường như không có người đến.


Mấy bộ phim chiếu có vẻ cũng không hay lắm. Chỉ là ý định ban đầu của Yến

Luật cũng không phải là xem phim, mà là vì muốn ở bên Ôn Tửu. Ý nghĩ này vừa lóe ra, đột nhiên dọa anh nhảy dựng, nhưng lập tức đã bị anh phủ

định. Làm sao có thể như vậy được, anh chỉ muốn tránh Úc Thiên Thiên đi

mà thôi, anh chỉ là không muốn chơi mạt chược mà thôi. Ừ, chính là như

vậy.


“Tiên sinh, có phòng lớn, phòng thượng khách, phòng sang trọng, ngài chọn cái nào? Trong phòng sang trọng nhiệt độ điều hòa rất ấm.”


“Phòng sang trọng.”


Yến tiên sinh nhanh chóng mua hai tấm vé, đi vào phòng sang trọng cùng với Ôn Tửu.


Ôn Tửu đi vào quan sát, cũng nhịn không được mà phì cười. Lại còn phòng

sang trọng, cũng chẳng khác nhau là mấy với ở nhà xem tivi to cả. Càng

bi thảm chính là, tiết tấu sinh hoạt của thành phố nhỏ tương đối chậm,

cô gái nhỏ hay mua bỏng và đồ uống, giờ người ta nghỉ về nhà rồi, ngay

cả đồ ăn vặt cũng không có.


Ôn Tửu vẫn rất dễ thích ứng với mọi hoàn cảnh, cảm thấy xem phim một lúc

cũng không có gì là không tốt. Để tránh phải ngồi một chỗ cùng với anh

trong nhà, anh giống như cái camera ngồi ở sau lưng cô.


Bởi vì chiều theo ý Ôn Tửu, Yến Luật chọn phim tình cảm Hàn Quốc, tự suy

đoán là có lẽ phụ nữ thích xem phim này. Quả nhiên, ngay từ đầu phim,

nhân vật nam chính vừa xuất hiện, Ôn Tửu đã “oa” một tiếng: “Rất đẹp

trai!”


Yến Luật nhìn nhân vật nam chính mắt nhỏ một mí kia, nhếch miệng, có đẹp trai như tôi sao?


Nhân vật nam chính bắt đầu chơi bóng rồi, kỹ thuật cũng không tệ lắm. Yến

tiên sinh đang muốn thảo luận về kỹ thuật chơi bóng với Ôn Tửu, Ôn Tửu

lại mê trai khen ngợi một câu: “Chân dài ghê!”


Rốt cuộc là cô xem bóng, hay là xem chân? Yến Luật hừ một tiếng, gác cái chân lên rồi để xuống, có chân dài như chân tôi sao?


Đánh bóng xong, nhân vật nam chính lại đi tắm vòi hoa sen, màn ảnh chỉ quay

đến bộ ngực, kết quả Ôn Tửu lại ca thán: “Dáng người thật đẹp.”


Đây rốt cuộc là xem phim hay là ngắm trai đây, Yến Luật không thể nhịn được nữa, chua chua hỏi lại: “Cái này mà cũng gọi là dáng người đẹp?” Anh

đều hận không thể cởi quần áo ra, lấy bản thân mình để thuyết phục Ôn

Tửu, cho Ôn Tửu thấy cái gì mới gọi là dáng người đẹp!


Ôn Tửu nhàn nhạt liếc anh: “Dù sao cũng đẹp hơn dáng người của anh khi đầy tháng.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận