Tình Bất Yếm Trá


Yến Luật đi xuống tầng hai, trực tiếp đóng cửa phòng lại, bắt đầu soạn thảo thỏa thuận mới.


Chọc cho Yến tiên sinh anh tuấn giận đến nỗi biến thành một con ếch xanh anh tuấn rất thú vị, Ôn Tửu cười khanh

khách đi xuống tầng một.


Trong phòng khách, ông nội và Hoan Hoan

đang ngồi trên sô pha, Hoan Hoan ồn ào muốn đổi kênh, nó đòi xem cừu vui vẻ và đại sói xám, còn ông cụ thì tỏ vẻ đau đầu.


Ôn Tửu đi qua, sờ sờ bím tóc của cô bé:

“Hoan Hoan, xem ‘thất không trảm’ còn hay hơn xem đại sói xám nhiều,

cháu ta cùng nhau xem đi.”


Ông cụ ngơ ngác một chút, nhìn Ôn Tửu: “Cháu biết hí khúc(*)?”


[(*)Hí khúc: các loại hí kịch truyền thống của Trung Quốc và các loại kịch hát địa phương, kết hợp múa hát

để diễn một cốt truyện]


Ôn Tửu cười lắc đầu: “Ông nội, cháu không hiểu lắm.”


Ông cụ căn bản là không tin, không hiểu

mà chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn ra đang diễn ‘thất không trảm’? Vừa

rồi hỏi cô có biết viết câu đối xuân hay không, cô cũng nói biết một

chút, kết quả ra tay tài giỏi. Cô bé này đúng là giấu tài a, ông cụ xưa

nay rất thích người khiêm tốn, vì thế nhìn Ôn Tửu lại càng thuận mắt

hơn.


Hoan Hoan tò mò hỏi: “Thất không trảm là cái gì?”


Ôn Tửu ngồi bên cạnh Yến Hoan, bắt đầu

nhỏ giọng giảng cho cô bé hiểu vở kịch này. Ông cụ nhìn tivi không

chuyển mắt, nhưng vẫn dựng đứng lỗ tai nghe Ôn Tửu nói chuyện.


Cô bé này rất hợp với tính tình của ông, chỉ tiếc là Úc Thiên Thiên… Ông cụ bất tri bất giác thở dài.


Bà nội từ phòng bếp đi ra, thấy Ôn Tửu và Yến Hoan đang ngồi trên sô pha, liền cười hỏi: “A Luật đâu?”


“Anh ấy ở trên tầng.”


“Gọi nó xuống đây, chuẩn bị ăn cơm.”


“Vâng.” Ôn Tửu lập tức đứng dậy, đi lên tầng.


Phòng của Yến Luật với phòng của cô liền nhau, cửa phòng đóng chặt, bên trong im ắng, cô nhẹ nhàng gõ hai cái.


“Yến Luật, bà nội bảo anh xuống ăn cơm.”


Bên trong truyền ramột tiếng rầu rĩ: “Biết rồi.”


Ôn Tửu xoay người đi xuống tầng, vừa mới đi được vài bước, cửa phòng ở phía sau đã mở ra, Yến Luật gọi cô lại:

“Cô vào đây một chút.”


Ôn Tửu quay đầu lại, phát hiện vẻ nghiêm túc trên khuôn mặt đẹp trai của Yến Luật, tay còn cầm một cây bút máy. Đây là?


Ôn Tửu khó hiểu đi vào phòng anh, phòng

này bày biện không khác mấy với phòng của Ôn Tửu, chỉ khác ở đồ dùng

trên giường, màu lam nhạt và màu lam đậm của vỏ chăn và ga giường bổ

sung cho nhau, vô cùng đơn giản.


Yến Luật cầm lấy một trang giấy đặt trên bàn sách đưa cho Ôn Tửu, nghiêm mặt nói: “Tôi cảm thấy bản thỏa thuận

lúc trước có rất nhiều chỗ không thích hợp, cho nên muốn thảo ra một bản khác.”


Ôn Tửu nghe xong câu này, đôi mắt trong suốt, óng ánh hiện lên một tia kinh ngạc, giương mắt nhìn Yến Luật, cười cười.


Rốt cuộc anh cũng có lương tâm phát hiện ra, cảm thấy bản hợp đồng kia quá săm soi, cho nên muốn sửa đổi thành

Rốt cuộc anh cũng có lương tâm phát hiện ra, cảm thấy bản hợp đồng kia quá săm soi, cho nên muốn sửa đổi thành

một bản bình thường à?


Ôn Tửu nhận lấy, nhìn xem, sau đó mới

phát hiện ra mình thật sự đã đánh giá quá cao về lương tâm của Yến tiên

sinh, bản thỏa thuận mới này, rõ ràng càng soi mói!


Bên B không được sai bên A làm bất kì chuyện gì.


Bên B không được đặt bất kì biệt hiệu nào cho bên A.


Bên B không được. . . . .


Bên B không được. . . . .


Bên B phải. . .


Bên B phải…


Bản thỏa thuận mới này, thật đúng là cặn kẽ tới từng sợi tóc.


Ôn Tửu ngẩng đầu, nhìn gương mặt anh tuấn mà cao ngạo của Yến Luật, nhẹ nhàng bâng quơ cười cười: “Tôi xem xong rồi.”


Yến Luật nhíu mày: “Vậy cô có ý kiến gì không?”


Ôn Tửu ra vẻ trầm tư, ngừng một lát, sau đó nghiêm mặt nói: “chữ viết bằng bút máy của Yến tiên sinh nhìn rất được.”


Đây là ý kiến của cô?


Yến Luật tức giận đến nỗi không nói nên lời.


“Yến tiên sinh, xuống tầng ăn cơm thôi,

bà nội đang chờ đấy.” Ôn Tửu dùng loại ánh mắt “mau tắm rửa rồi ngủ đi”

liếc nhìn anh, sau đó thản nhiên đi ra khỏi phòng.


Nhìn nửa trang bản thỏa thuận mới do

chính mình múa bút thành văn nằm trên bàn, sau đó lại nhìn bóng lưng

duyên dáng đang đi đến bậc thang đầu tiên, Yến Luật đành phải bỏ bản

thỏa thuận mới vào ngăn kéo, trầm mặt đi xuống tầng.


Cơm nước xong rồi nói sau.


Ông bà cụ dắt Hoan Hoan đi đến nhà ăn, Yến Thanh Ngọc đang bày bát đũa, Ôn Tửu ở một bên giúp đỡ.


Nhìn từ góc độ của Yến Luật, chỉ nhìn

thấy một bên mặt của cô, sống mũi thẳng tắp, thanh tú, đường cong của

chiếc cằm vô cùng hoàn mỹ, đường nét thanh nhã giống như cành hoa mai.


Yến Luật cảm giác vô cùng sâu sắc về

hình tượng đậm tính lừa gạt của phụ nữ, nhìn bên ngoài thì thanh nhã

đáng yêu như một đóa hoa nhỏ, nhưng thực chất lại là một cao thủ giết

người vô hình, tình bơ đã khiến người ta tức giận muốn hộc máu.


Yến Luật đi đến trước bàn, Ôn Tửu nâng

mắt, cười cười với anh, giống như một phen giao thủ trong phòng vừa rồi

căn bản không tồn tại.


Trước mặt ông bà, Yến Luật đương nhiên

không dám tiếp tục trưng ra khuôn mặt thối khiến hai ông bà nhìn ra manh mối, vì thế anh cố điều chỉnh tâm trạng phẫn uất lại, hữu nghị thân mật ngồi bên cạnh Ôn Tửu.


Đồ ăn là do cô giúp việc Tôn Mai và Yến

Thanh Ngọc cùng chuẩn bị, tám món ăn, hai món canh, rau phối hợp với các món mặn, nhìn qua trông rất ngon.


Bởi vì rau xanh trên bàn cơm gần như đều do bà cụ tự tay trồng, cho nên bà cụ đặc biệt nhiệt tình mời Ôn Tửu nhấm nháp.


Ôn Tửu đương nhiên là khen không dứt

miệng, không phải trái lương tâm, mà xuất phát từ nội tâm. Rau xanh do

nhà mình tự trồng quả thật ngon hơn rau xanh trong siêu thị rất nhiều,

hương vị tốt hơn, loại hương vị tự nhiên này khiến Ôn Tửu rất ưa thích.


Bà cụ nghe Ôn Tửu khen xong, vui mừng

cười toe toét, dùng đũa chung gấp thịt cá cho Ôn Tửu, “Tiểu Ôn, cháu nếm thử đi, đây là cá khô do chính tay bà ướp gia vị đấy.”


“Cảm ơn bà nội.” Ôn Tửu gắp miếng cá kia lên, bỗng nhiên bỏ vào trong bát của Yến Luật, “Anh lọc xương ra giúp em đi.”


Yến Luật đang nhắm đũa vào đĩa rau, đột nhiên khựng lại.


Cô thế mà lại sai khiến anh! Cô đã đọc

bản thỏa thuận mới, thế mà còn sai bảo anh. Cô thế mà lại ngang nhiên

sai khiến anh ở trước mặt ông bà.


Đây là công khai thách thức quyền uy của anh?


Ngay cả ông cụ cũng bị kinh động, nhìn

qua với ánh mắt sáng ngời, có điểm kinh ngạc, đứa cháu nội này của ông

từ khi sinh ra đã được nâng niu trong lòng bàn tay, được vô số người

chăm chút mà lớn lên. Lúc còn ở trường cho đến khi đi làm, đều được một

đám người ủng hộ rầm rộ, vây quanh chờ đợi sai phái.


Khi nào từng thấy cảnh nó hầu người khác? Không nghĩ tới, cô bé này lại dám sai bảo nó.


Ôn Tửu liếc mắt nhìn Yến Luật vẫn không nhúc nhích mà trong lòng đang có bão thổi mạnh, mỉm cười: “Nhanh một chút a.”


Ông cụ dù bận vẫn ung dung xem kịch vui, anh làm sao có thể trở mặt?


Yến Luật đành phải nén giận lựa xương cá ra, sau đó bỏ thịt cá lại vào trong bát Ôn Tửu.


Ông cụ kinh ngạc trừng to mắt, hôm nay

mặt trời mọc ở phía tây sao, thằng nhóc này, tự mình còn ngại phiền nên

không thích ăn cá, thế mà lại lọc xương cá cho con bé kia?


“Cảm ơn.” Ôn Tửu thản nhiên cười, thuận

tay lại gắp miếng cá khác bỏ vào trong bát anh: “sẵn tiện lọc xương cá

cho Hoan Hoan luôn.”


Yến Luật: “…”


Cô đây là cố ý khiêu khích đi! Cố ý tỏ vẻ bất mãn và coi thường bản thỏa thuận mới đúng không!


Cô thế mà còn cười ngọt ngào như vậy,

quả thật chính là… nhưng đã diễn đến thời khắc quan trọng, Yến Luật đành phải đè nén tính khí của mình, tiếp tục lựa xương cá, sau đó bỏ thịt cá vào trong đĩa của Yến Hoan.


Yến Hoan quả thật thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà lo sợ), “Cảm ơn anh, anh thật tốt.”


Yến Luật sờ sờ bím tóc của nó, thở dài.


Ôn Tửu mỉm cười, nghiêng đầu nhìn anh:

“Thật hâm mộ Hoan Hoan có một người anh trai lớn như vậy, em chỉ có một

đứa em trai, từ nhỏ đến lớn đều do em bảo vệ nó.”


Yến Luật áp chế ngọn lửa nhỏ trong lòng, cười cười với cô.


Em trai của cô có bị cô làm cho tức chết không?


Ha, nó đúng là tốt số.

Ha, nó đúng là tốt số.


Ăn cơm trưa xong, Ôn Tửu liền giúp đỡ dọn bàn.


Bà nội ngăn cô lại, nói: “Cháu là khách, đừng để bẩn quần áo, cứ để Tiểu Mai thu dọn là được rồi.” Dứt lời, lại

quay sang nói với Yến Luật: “Cháu đưa Tiểu Ôn lên tầng nghỉ ngơi đi.”


Yến Luật chờ giây phút này đã thật lâu rồi, lập tức chìa tay ra nắm lấy tay Ôn Tửu, nắm thật chặt, sau đó chạy lên tầng.


Đi đến chỗ rẽ của cầu thang, anh buông cô ra, nhấc chân lên đi đến trước mặt cô, thấp giọng nói: “Cô đi tới phòng tôi một chút.”


Lúc Ôn Tửu đi vào phòng, Yến Luật đã ngồi sau bàn sách.


Yến Luật chỉ chỉ cửa phòng, ý bảo Ôn Tửu đóng cửa lại.


Đây là có ý muốn tiếp tục nói chuyện? Ôn Tửu đóng cửa lại, đi đến trước bàn sách, chỉ thấy Yến Luật lại lần nữa

lấy bản thỏa thuận kia ra, cẩn thận đưa cho cô.


“Tôi cảm thấy vẫn nên ký tên vào thỏa thuận một lần nữa sẽ tốt hơn.”


Yến Luật tỏ vẻ hết sức nghiêm túc, bày ra tư thế trên bàn đàm phán, ánh mắt sắc bén kiêu căng.


Ôn Tửu nhận lấy bản thỏa thuận mới, nhưng ngay cả nhìn cũng không nhìn, ngược lại nhìn Yến Luật, chậm rì rì nở nụ cười.


“Yến tiên sinh, anh xác định, bây giờ chúng ta đang giả làm người yêu của nhau sao?”


“Đương nhiên.”


“Vậy là tốt rồi.” Ôn Tửu cười cười, “Anh nhìn thử đi, bên B không thể sai bên A làm bất kì chuyện gì, như vậy

xin hỏi Yến tiên sinh, loại bạn trai này có cần thiết tồn tại không?

Loại đàn ông mà chuyện gì cũng không làm đã sớm bị ném tới thùng rác

rồi, còn để lại mừng năm mới sao? Anh cảm thấy đây là tìm bạn trai sao?

Đây là tìm ông lớn? Hay là thích bị ngược.”


Pháo bắn đùng đùng mấy cái liên hồi,

giống như đánh tới mi tâm của anh, khiến nó vô cùng đau nhức. Người phụ

nữ này lại còn có tài ăn nói như vậy.


Yến Luật dùng ngón trỏ vuốt vuốt mi tâm, hít sâu hai cái, điều hòa cảm xúc một chút, thế này mới buông ngón tay

ra, thong thả mà kiêu căng nói: “Chúng ta đang giả bộ, không phải là

thật.”


“Đúng vậy, chúng ta đang giả bộ, nhưng

anh cư xử với bạn gái giống như ông chủ hoặc ông lớn, làm sao ông bà nội anh có thể tin tưởng rằng người anh dẫn về là bạn gái chứ không phải là nhân viên hay đầy tớ? Diễn trò cũng phải diễn cho giống, anh nói đúng

không, Yến tiên sinh?”


Yến Luật nhăn mày rậm lại, khuôn mặt tuấn mỹ bày ra bộ dáng muốn nói lại thôi, khắc chế biểu cảm giận hờn.


Đúng, diễn kịch thì phải diễn cho giống, nhưng dựa vào cái gì muốn anh diễn “tiểu nhân”, còn cô diễn “nữ vương” ?


Dựa vào cái gì anh phải trả mười vạn một ngày, mà anh còn phải làm “tiểu nhân” bị cô sai bảo? A, chuyện này cũng quá buồn cười đi!


Ôn Tửu vô cùng oai phong mà vẫy vẫy tờ

giấy A4: “Trong tình huống đặc biệt, bên B có thể chủ động tiếp xúc thân thể với bên A. Xin hỏi, tình huống như thế nào là tình huống đặc biệt?”


Vấn đề này có vẻ quan trọng, Yến Luật

đan hai tay vào nhau đặt trên bàn, một lần nữa định dùng thái độ nghiêm

túc điềm tĩnh khi ở trên bàn đàm phán để nói với cô về những tình huống

đặc thù.


Nhưng không đợi anh kịp mở miệng, Ôn Tửu nhíu mày, thản nhiên cười: “Có phải những lúc bên A đáng ăn đòn, bên B

có thể ra tay hay không?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận