Tình Bất Phong Ma, Ái Bất Thành Hoạt


Editor: Sakura Trang


Trong xe ngựa bố trí có thoải mái hơn nữa, dựng phu sắp sinh sản dù là ngồi hay nằm đều khó khăn, khi thì thỉnh thoảng ưỡn động về phía trước, khi thì không nén được khó chịu hừ nhẹ.


Đứa bé này tính tình quả thực quá chậm chút, Mặc Đam khó chịu hồi lâu, hình dáng thai bụng to lớn nhưng vẫn không có thay đổi gì. Trầm Cố xoa bụng nặng trĩu của Mặc Đam, trong lòng than nhỏ.


Thời gian từng giờ trôi qua, sắc mặt Mặc Đam càng trắng, trên người mịn một tầng mồ hôi, càng để lộ vẻ đau khổ mệt mỏi. Thấy ánh mắt Trầm Cố, Mặc Đam miễn cưỡng cười một tiếng: “Đứa nhỏ này thật là một tiểu chậm chạp.”


“Như vậy không được, hài tử xuống đến quá chậm.” Trầm Cố cau mày, đỡ Mặc Đam dậy, giúp y điều chỉnh thành tư thế quỳ ngồi, chống lên thân thể hư mềm của y kêu y đứng thẳng lên.


Dưới tác dụng trọng lực bụng bự tròn vo trĩu xuống, xà yêu ôm bụng kêu đau thành tiếng, lảo đảo muốn ngã.


Trầm Cố mặt đối mặt bao bọc người yêu sắp sinh sản, để cho y tựa đầu trên vai mình mượn lực. Thai bụng vốn là mềm mại giờ phút này dán bụng của hắn, mỗi một lần co rút lại càng thêm cứng rắn, mỗi một lần chuyển động làm ầm ĩ, Trầm Cố cũng có thể trực tiếp cảm giác được, cũng hiểu hơn khổ sở mà xà yêu đang chịu.


Xà yêu không dừng được kêu thảm thiết, bụng một chút so với một chút trĩu đau, dần dần không có khoảng cách, hành hạ không ngừng nghỉ để cho nước mắt của y cũng muốn rơi.


“Trầm lang, đau!”


Trong mắt tràn đầy ánh nước.


Trầm Cố liên tục an ủi hôn y, “Chớ sợ chớ sợ, sinh xong cái này chúng ta cũng không sinh.”


“Không!” Mặc Đam đau đến cắn răng vẫn kháng nghị, “Ta nhất định có thể để cho con nối dòng của ngươi kéo dài, một người, chẳng qua mới là mở đầu! Ách a...”


Trầm Cố dở khóc dở cười, đau thành như vậy Mặc Đam vẫn kiên trì tiếp tục sinh, không biết y làm sao liền hình thành quan niệm nhiều con mới được coi là hạnh phúc viên mãn, cố chấp như vậy, Trầm Cố vừa không biết làm sao vừa bị làm cho rung động.


Hai người một câu đáp một câu, tình yêu vô hạn, thời gian cuối cùng chuyển sang giai đoạn khá hơn một chút, chờ đến lúc hai chân Mặc Đam run rẩy đến không tựa nổi trong ngực Trầm Cố, sản huyệt cùng từ từ mở đến sáu ngón, vị trí bào thai trong bụng cuối cùng cũng đi xuống một chút.


Đột nhiên cả người Mặc Đam cứng đờ, lồng ngực phập phồng kịch liệt, chất lỏng màu vàng nhạt tích tích lịch lịch theo bắp đùi quanh co chảy xuống. Cuối cùng cũng vỡ ối.



Sau vỡ ối sinh trình hiển nhiên tăng nhanh, tình thế sinh sản một chút liền mãnh liệt lên.


Nếu như nói trước là đao cùn cắt thịt đau khó chịu, bây giờ chính là đau nhức sắc bén như kim châm vào xương.


Mặc Đam mềm nhũn, nằm phục xuống người co rúc. Quá đau đớn, trong lúc nhất thời đầu óc y trống rỗng.


Cũng may có Trầm Cố cẩn thận che chở y nếu không bụng yếu ớt của y lại va chạm lung tung, lại cho điều chỉnh tốt tư thế cho y, xoa bóp bụng.


Một thai này nuôi tốt, vị trí bào thai cũng chính, sinh sẽ không quá gian nan. Thống khổ phải trải qua nhưng là không cách nào tránh khỏi. Cũng may hôm nay vỡ ối, cũng sắp sinh.


Mặc Đam nắm tay của Trầm Cố, bụng bự trĩu ở giữa chân để cho y không tự chủ dang rộng hai chân, liền cái tư thế này không nhịn được phải dùng lực. Bị Trầm Cố chặn lại. Sản huyệt còn chưa mở hết ra, bây giờ dùng sức sinh vừa đau vừa khó khăn.


Trầm Cố quen thuộc ấn mấy cái huyệt đạo chỗ eo Mặc Đam, giọng ôn tồn dụ dỗ sinh phu, cùng y cùng nhau chờ đợi thời khắc sinh sản cuối cùng.


Bạch y đơn bạc ở sinh phu không kiềm chế được trăn trở cọ loạn, dựng bụng oánh nhuận trắng như tuyết vốn là khó khăn lắm che kín lộ ra, nơi đó da thịt nhẵn nhụi, tiếp xúc để cho người không đành lòng buông tay, tròn mượt to lớn là thứ cho tới nay Trầm Cố vẫn cẩn thận thương yêu. Hôm nay dưới tầng da thịt mong mỏng kia, thai nhi giãy giụa chuyển động có lực, không nhẫn nại được nghĩ muốn tới đến nhân thế, đụng đến hình dáng bụng sinh phu đều thay đổi.


“Trầm lang...” Trong Từng trận đau đớn sắp sinh sản, Mặc Đam không dừng được nhẹ kêu Trầm Cố, hắn bị người yêu chiều thành hình dáng mềm yếu như vậy, dũng khí của y cũng chỉ đến từ người yêu. Hắn ở, lòng liền yên tâm.


Thời gian tựa như cũng như nguyện qua nhanh, lúc Mặc Đam đau đến mồ hôi đầy người sản huyệt cuối cùng cũng mở hoàn toàn.



Phần trên bị hơi nâng cao, được người yêu ôm trong ngực bảo vệ, xà yêu hít sâu một hơi, cắn răng nghênh đón sinh trình kịch liệt nhất.


Nước ối Dưới người bởi vì thân thể nâng cao mà chảy càng nhiều hơn, lối đi để hài tử xuất thế đã chuẩn bị xong. Ở giữa chỗ đau làm người ta run rẩy, thai nhi thuận lợi vào sản đạo, theo mẫu thể một cái dùng sức trượt xuống, cho đến lúc chen vào xương chậu chật hẹp.


Bộ dáng xà yêu gầy nhom, eo hẹp mông lúc hoan hảo càng làm cho Trầm Cố lưu luyến, nhưng ở lúc sinh sản lại thành trở ngại, thai nhi muốn thông qua nơi này, mang tới thống khổ cho sinh phu là vượt xa tầm thường.


Trong lòng Mặc Đam hiểu rõ, thở hào hển hất cằm lên, nhẹ nhàng hôn một cái lên mặt Trầm Cố, trên mặt mồ hôi nhễ nhại tràn đầy kiên định và an ủi: “Ta có thể.”


Lại là một trận cung lui kịch liệt, thân thể Mặc Đam phản xạ co quắp một cái, chịu đựng qua một trận đau, người run rẩy nhưng theo cung lui liều mạng dùng sức, nơi mềm mại yếu ớt trong cơ thể chèn ép thúc đẩy thai nhi đi xuống.


“A! Ách a a! Hô! Hô! Hô...”


Hai cái chân dài của xà yêu căng thẳng, ngón tay nắm đệm thật dầy dưới người, cả người kéo căng thành cây cung đang lên dây.


Y dùng sức một cái, hiển nhiên đau dữ dội, mồ hôi tuôn như nước, sắc mặt càng thêm ảm đạm dữ tợn. Trầm Cố thấy đau lòng.


Nhưng tiếng kêu đau của y lại có gắng nuốt xuống, cũng hóa thành sức lực sinh sản.



“A!!!” Một tiếng đau thương đầy nước mắt, Mặc Đam nặng nề ưỡn một cái, con mắt hẹp dài như bị rách, miệng khó khăn hé ra tựa như không cách nào hô hấp. Quá đau đớn. Thai nhi cứng rắn cứng từ xương chậu chật hẹp nặn ra một con đường, để ở huyệt khẩu.


Nước mắt rơi xuống, xà yêu chật vật yếu ớt, “Trầm lang... Ta thật là đau... Ách...”


Trên đùi quang lỏa dính chút vết máu, dưới người xà yêu từ từ chảy ra đỏ thẫm nhìn thấy mà giật mình.


Trầm Cố biết rõ những thứ này ra máu là bình thường, vẫn là không nhịn được bận tâm.


“A Đam, ta ở, ta ở.” Nhưng chỉ có thể vô lực nắm tay của y, bên cạnh xem y giùng giằng thống khổ thê thảm sinh sản con cháu vì hắn.


Tuy nhiên chỉ cần có Trầm Cố ở bên, đối với Mặc Đam mà nói liền đủ. Khóe miệng lộ ra nụ cười yếu ớt, cảm giác chỗ huyệt khẩu bực bội căng đau, đó là đầu thai nhi để ở sản huyệt, còn kém bước cuối cùng.


Mặc Đam nảy sinh ác độc dùng sức, giãy giụa ưỡn người kết hợp ngửa cổ, cả người gần như run rẩy đến cứng ngắc, trong thanh âm nhẹ gần như không nghe thấy, đầu thai ướt hồ hồ chui ra khỏi huyệt khẩu.


Sinh phu mất sức rơi về cái ôm trong ngực của người yêu, môi đã bị cắn nát, trên bụng phần giữa lồi lên như cái trống đã xẹp xuống, nhưng phần bên dưới vẫn cứng rắn như đá.


Đầu Thai cắm ở giữa chân, vừa ngộp vừa đau, nhưng là hai đời tới nay lần đầu tiên đến cái giai đoạn sinh sản này. Mặc Đam không nhịn được hốc mắt nóng lên. Y hao hết toàn bộ vận khí và tâm lực, cuối cùng đã đi đến bước này. Y cuối cùng, chân chính, có thể vì Trầm Cố dựng dục con cháu!


Trước đau khổ đến lúc này, xà yêu mới vừa trải qua một cái giãy giụa hết sức đem đầu thai nhi sinh ra đã là hết lực, giờ phút này tuy vui mừng kích động, nhưng rốt cuộc yếu ớt vô lực.


Cố gắng tích lũy thêm một lần sức lực, một lần nữa dùng sức, thai nhi nhưng chẳng qua chỉ bị nặn ra thêm nửa vai. Xà yêu đã không khí lực gì. Trên việc sinh sản, nhân yêu không có khác biệt, đều là yếu ớt.


Trầm Cố khẽ xoa bụng dưới Mặc Đam, đưa tay đến chỗ sản huyệt, nâng đầu thai nhi có dính vết máu của Mặc Đam, nắm bả vai nho nhỏ kia, từ từ nhẹ nhàng kéo thai nhi đã bị sinh ra một nửa từ trong thân thể sinh phu ra ngoài.


Đột nhiên đau đớn như xé, trong bụng xà yêu buông lỏng một chút.


Hài tử của bọn họ, giáng sinh.


Trong tiếng khóc có lực của trẻ sơ sinh, Trầm Cố ôm lấy Mặc Đam, hôn mi mắt ướt mồ hôi của y.


Dưới người bừa bãi, thân thể vẫn đau đớn, suy yếu không chịu nổi, nhưng Mặc Đam cười rực rỡ đốt người.


Từ đây, không có bất kỳ thứ gì có thể tách ra y và Trầm Cố


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận