Tiểu Yêu Tinh Họa Thủy: Xem Trẫm Thu Phục Nàng


Lân Xuyên là người thế nào, cho dù là lời nói dối cũng đường hoàng như vậy, không có tí sơ hở để cho người khác nhận ra, làm cho người ta không thể hoài nghi.


Mặc Ngưng Sơ khó khăn nghĩ, chẳng lẽ vì hắn cầm vàng của nàng, cho nên mới giúp nàng chắn tai họa?  


Nhưng hắn vốn là cái tai họa mà.  


Trong lòng oán thầm, hơi giương mắt, nhìn thấy ánh mắt tò mò của công tử Tịch, không khỏi chột dạ.  


Nàng biết rõ hắn, là một người cố chấp, cũng là người tự phụ. Hắn không ồn ào ầm ĩ, nhưng chỉ nhìn ngươi trân trân, quấn lấy ngươi, không ép ngươi nói ra lời nói thật hắn sẽ không bỏ qua.


Rất nhiều năm trước, nàng không cẩn thận phổ ra khúc nhạc kia, hắn liền đi tìm nàng khắp nơi. Đi ngao du khắp nơi chỉ là để cho hắn xứng với nàng. Nhiều năm kiên trì như vậy, hắn vẫn như cũ không chịu bỏ qua. Nhưng ai biết được, kỳ thật người hắn muốn tìm năm đó chính là tiểu cô nương vừa hơn 7 tuổi?   Nàng không dám tưởng tượng, nếu có một ngày chân tướng bại lộ, sẽ xảy ra cuồng phong bão táp gì.  


Đối với hắn, càng tránh xa càng tốt.  


Mặc Ngưng Sơ chìm sâu trong suy nghĩ, nữ nhân đối diện lại dường như không kiềm chế được, nàng không thể chịu được đã có nữ tử mỹ lệ mạn diệu như nàng ngồi ở đây, Tịch vẫn có thể cứ chú ý đến tiểu cô nương đó.


Nam tử Xuyên Hạ đều tuấn mỹ tao nhã, làm sao tiểu tử của Mỗ quốc có thể so sánh được. Cho nên lần đầu gặp được công tử Tịch, nàng đã mê muội hắn, muốn phụ hoàng tứ hôn cho để hắn làm phò mã. Đáng tiếc là hắn lại nhẹ nhàng cự tuyệt, nói rằng đã có người yêu ở Xuyên Hạ. Nhưng người đó là ai, hắn cũng không biết.  


Nữ tử Mỗ quốc trời sinh nhiệt tình, vừa mắt người nào thì nhất định không bỏ qua, vì vậy mới đi theo hắn về Xuyên Hạ.


Mà bây giờ, nàng lại phát hiện thêm một nam nhân hoàn mỹ. Hắn có một khí chất khiến cho nữ nhân điên cuồng, nàng chỉ cần liếc mắt một cái, cái vẻ dũng mãnh bướng bỉnh khiến cho máu nàng sôi trào. Nếu nói công tử Tịch là một con suối ôn hòa, thì nam tử kia, tựa như một viên ngọc long lanh. Hai người có lực hấp dẫn không giống nhau như vậy, nhưng lại đồng thời tập trung vào một tiểu hài tử khô quắt khô queo.


“Vị công tử này, vị hôn thê của ngươi thật là nhỏ nhắn xinh đẹp. Chỉ sợ là chưa tới tuổi cập kê, thật khiến công tử đau khổ, còn phải đợi thêm ba năm." Vi Lộ công chúa rụt rè che tay áo cười duyên, nhưng ánh mắt lại cao ngạo như con công. Thậm chí ánh mắt nàng không thèm nhìn vào Mặc Ngưng Sơ, nhưng lời nói lại như hóa thành cây kim đâm ngay vào nàng. "Công tử xuất chúng như vậy, không lẽ đứa bé này làm thiếp? Nhưng mà, cái đó cũng là nàng có phúc rồi."


Mặc Ngưng Sơ buồn bực.


Nữ nhân không biết tốt xấu này cứ lặp đi lặp lại nhiều lần gián tiếp khiêu khích nàng. Trước là miệt thị bộ ngực xinh xắn của mình cũng không sao. Nhưng bây giờ lại còn nói nàng là thiếp của người khác?  


Nếu như nàng dễ bắt nạt, thì nàng không phải là Mặc Ngưng Sơ.


Lời nói của Vi Lộ khiến cho công tử Tịch hơi nhíu mày, đang muốn nói xin lỗi, lại thấy nữ tử áo trắng đột nhiên bĩu môi, nhào vào trong lòng nam nhân bên cạnh, cánh tay quấn lấy bộ ngực tráng kiện của hắn. Ngẩng đầu lên, đôi mắt to đen lúng liếng mọng nước, chân mày lá liễu nhíu lại, ra vẻ uất ức to lớn "Lân ca ca, đều là do muội không tốt. Tại muội trêu chọc đại thẩm thẩm này tức giận, nàng mới chỉ trích muội."  


Tay ôm bả vai nàng cứng đờ, tiếp theo là sức mạnh đột nhiên tăng lớn, Mặc Ngưng Sơ thất thần. Lập tức bị ôm chặt trong cánh tay thon dài, nàng không nhìn được, đôi mắt đen thâm thúy của Lân Xuyên chợt lóe lên ý cười. Sau đó hắn chậm rãi cúi xuống, tiếng nói nhẹ nhàng hoàn mỹ dường như dán lên lỗ tai này "Không cần giải thích với đại thẩm thẩm, nàng và nàng ta không quen biết, đắc tội cũng không sao."  


Vì thế. Vi Lộ công chúa hóa đá.


_________________


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận