Tiểu Yêu Tinh Hoạ Thuỷ: Xem Trẫm Thu Phục Nàng



Tuy là không nhớ nổi, nhưng mà, chuyện mình không bị ăn làm cho Mặc Ngưng Sơ rất vui vẻ.

Kéo cánh tay Tiểu Mỹ, sau đó nghiêng đầu nghĩ cách: "Phải làm sao đề đối phó hắn?"

Đây là sông lớn, cho dù mình biết bơi, sợ là thể trọng của Tiểu Mỹ cũng không thể bơi được. Khẳng định là Lân Xuyên nghĩ đến điểm này nên mới lừa gạt dùng Tiểu Mỹ để uy hiếp mà. Đúng là quá gian xảo, quá không biết xấu hổ.

Đang thầm oán, đột nhiên, cửa mở ra.

Thường Tự bưng một mâm rau xanh và cháo trắng đến, gật đầu với Mặc Ngưng Sơ. " Vất vả cả buổi tối rồi. Đây là thức ăn gia phân phó mang đến."

Mặc Ngưng Sơ bĩu môi, cảm thấy mình cũng đang đói bụng, muốn kêu Tiểu Mỹ bưng lại, không cẩn thận nhìn thấy ánh mắt đầy khí phách của Tiểu Mỹ, chính là đang nhìn chằm chằm Thường Tự. Mắt nàng sáng lên, khoa tay múa chân nói với Tiểu Mỹ: Tiểu Mỹ, ngươi cảm thấy người này thế nào?

Tiểu Mỹ đang dùng ánh mắt cảnh giác cao độ nhìn động tác của Thường Tự, khí thế đối địch đang ngun ngút lại bị Mặc Ngưng Sơ gọi lại, không khỏi có chút ngớ ra -- Người này sao? Ban đầu ngăn cản nàng đi vào phòng cứu người, bây giờ còn ngược đãi tiểu thư chỉ cho ăn cháo trắng rau xanh -- Thật sự không có hình tượng gì cả. Tiểu Mỹ lắc đầu khẳng định.

Tiểu Mỹ đang dùng ánh mắt cảnh giác cao độ nhìn động tác của Thường Tự, khí thế đối địch đang ngun ngút lại bị Mặc Ngưng Sơ gọi lại, không khỏi có chút ngớ ra -- Người này sao? Ban đầu ngăn cản nàng đi vào phòng cứu người, bây giờ còn ngược đãi tiểu thư chỉ cho ăn cháo trắng rau xanh -- Thật sự không có hình tượng gì cả. Tiểu Mỹ lắc đầu khẳng định.

Mặc Ngưng Sơ lại khoa tay múa chân: Ngươi nói ngươi không biết?

Dừng một chút: Uhm, không biết thực ra cũng là rất bình thường.

Tiểu Mỹ rối rắm, đang muốn dùng thủ ngữ để ngăn chặn lại dự cảm không tốt cho cái đề tài sai lầm này, Mặc Ngưng Sơ đã híp mắt lại đem mục tiêu chuyển sang Thường Tự, hắn đang bày đồ ăn lên bàn. Tuy là người luyện võ, nhưng cử chỉ lại tinh tế tao nhã, bộ dáng của nam nhân này thật là không tệ, thấy rõ bắp thịt căng cứng dưới lớp vải quần áo , lại thêm chính khí trên trán, rõ ràng không phải là một nam nhân ham ăn biếng làm.

Mặc dù hắn đã có một người chủ phúc hắc đáng ghét, hơn nữa nhìn ra được hắn trung thành hết mực như loài chó. Chỉ là rơi vào tình yêu chủ tớ bị ngăn cấm, ngược luyến tình thâm như vậy nhất định là hết sức cực khổ. Hiện tại hai người đang chiến tranh lạnh, vừa đúng lúc có cơ hội có thể chen vào.

Thường Tự bày đồ ăn xong, lại cuối đầu xuống, đúng lúc nhìn thấy ánh mắt Mặc Ngưng Sơ tỏa sáng, cảm thấy da đầu run lên, tay chân lạnh ngắt, nhanh chóng lao ra khỏi phòng, chạy mất dép.

Cửa gỗ Lê Hoa bị đóng ầm lại, loáng thoáng nghe được tiếng khóa cửa.

Lúc trong phòng trở về yên tĩnh, Mặc Ngưng Sơ quay đầu cười hì hì nói "..... Tiểu Mỹ à..."

Lúc trong phòng trở về yên tĩnh, Mặc Ngưng Sơ quay đầu cười hì hì nói "..... Tiểu Mỹ à..."

Người... Người muốn làm gì? Tiểu Mỹ run rẩy rụt lùi về phía sau.

"Đi, quyến rũ người kia." Nàng chọc chọc vào tiểu tỳ nữ kiêm bảo tiêu bên cạnh - Tiểu Mỹ cô nương: "Đi, nhào vào hắn, đè hắn, bám hắn, câu dẫn hắn. Sau đó để cho chủ của hắn vỗ ngực tức tối."

Tiểu Mỹ kinh hãi mãnh liệt lắc đầu, đang muốn khua tay múa chân giải thích, lại bị Mặc Ngưng Sơ nghiêm mặt ngăn cản: Tiểu Mỹ, ta hiểu mà, ngươi đây là thẹn thùng không nói nên lời, tiểu thư ta nhất định giúp ngươi. Tuy là nam nhân này yêu thích long dương chi hảo*, nhưng khi uốn thẳng hắn lại, cũng là một cực phẩm. Yên tâm! Tiểu thư không để ngươi chịu oan khuất đâu. (Long dương chi hảo: yêu thích đàn ông.)

"..........." Tiểu Mỹ lệ rơi đầy mặt



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...