Tiểu Yêu Tinh Họa Thủy: Xem Trẫm Thu Phục Nàng


Gió thổi mạnh ở bên tai, mùi hoa bên cạnh cầu gỗ xông vào mũi.


Mặc Ngưng Sơ vẫn kinh ngạc đến thẫn thờ, đối phương từ từ duỗi tay ra, khóe môi hé ra, cười nói "Tiểu Ngưng Sơ, đến bên cạnh ta."


Vì thế nàng nghe thấy dây thần kinh trong đầu mình "pằng" một tiếng, cắt đứt tiếng nói.


Lông mi như cánh bướm, hoa dại đang nở rộ xinh đẹp, bóng dáng nam tử trên cầu gỗ cao lớn, áo xanh lam như nước biển bao phủ lấy hắn, tóc đen buông xuông vai, thần sắc dịu dàng yêu thương.


Đến bên ta -- hồi ức trước đây bỗng nhiên sống dậy, trái tim Mặc Ngưng Sơ đập mạnh, bỗng nhiên buồn vô cùng, mây mù bên tai nổ tung, đôi mắt to rơi lệ như giao nhân chân trâu trong trẻo rớt trên mặt đất.


"... Tiểu Ngưng Sơ, mau đến bên ta." Tiếng nói đó như mê hoặc, không ngừng dụ dỗ nàng.


Trong nháy mắt nàng bước đến gần hắn, bỗng nhiên bên tai lại truyền đến một tiếng nói giận dữ, mắng nàng "Đáng chết. Ngươi tỉnh lại cho ta."


Tiếng nói đó như sấm đánh xuống, Mặc Ngưng Sơ sợ hãi, cảnh vật bốn phía lại đột nhiên biến đổi tán loạn, luôn cả bóng dáng người kia cũng biến thành vặn vẹo điên cuồng, chớp mắt một cái đã biến mất. Biến hóa bất thình lình như vậy khiến nàng mờ mịt lui về sau vài bước, lại hụt chân, cả người như chìm vào hố sâu vô tận, hít thở không thông như bị chết chìm.


Bối rối ngã xuống, một cánh tay mạnh mẽ duỗi ra ôm lấy eo nàng, để cho nàng ngã vào một vòng ôm ấm áp. Mặc Ngưng Sơ như rơm rạ được cứu mạng ôm chặt lấy cái duy nhất ấm áp kia không dám buông ra, trước mắt cảnh vật vẫn hỗn độn vặn vẹo, đầu đau nhức như muốn nổ tung.


Mở miệng, trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ đau đớn, lúc đó ngay cả nàng cũng cho rằng mình đau đến chết, một hơi ấm đột nhiên phả vào mặt, ngăn sự khó thở trên môi nàng, tiếp theo dường như còn có một dòng nước nồng vị thuốc đông y đưa vào miệng nàng.


Dùng sức giày vò môi nàng, như cố ý muốn làm nàng đau, đầu lưỡi quấn quanh, răng môi va chạm, Mặc Ngưng Sơ theo không kịp tiết tấu làm người ta sợ hãi, chỉ cảm thấy miệng mình như sắp hỏng mất, ra sức vùng vẫy, nước thuốc nóng bỏng bị chuyển vào miệng, xâm nhập vào tứ chi thân thể của nàng, làm thân nàng nỏng rực từng mảng.


"Đợi..." Nàng nâng gương mặt đang ép sát mặt nàng, ra sức cách ra một khoảng nho nhỏ, còn chưa mở miệng nói chuyện được, môi đã bị hôn tiếp, thừa dịp nàng há miệng, lưỡi lại đưa hơi lạnh xâm nhập vào.


Dục vọng hung mãnh dây dưa quấn lấy nàng, như là muốn ăn luôn nàng, nhưng lại có chút tức giận khó hiểu, mãnh liệt muốn nhấn chìm nàng.


"Mở to mắt."


Môi bỗng nhiên rời khỏi nàng, dùng giọng điệu rất hung dữ, vương giả ra lệnh.


Đôi mắt Mặc Ngưng Sơ lập tức mở ra, ánh mặt trời chói mắt làm mắt nàng run rẩy, khi tầm mắt có thể trong thấy rõ, Lân Xuyên đang ôm nàng, sắc mặt yên tĩnh mờ ảo.


Mặt hắn không chút thay đổi nhìn nàng chằm chằm, đôi môi mỏng vì nụ hôn mà ướt át, chậm rãi nói ra một câu lạnh lùng "Ngươi trúng ảo thuật."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...