Tiểu Tử Tu Tiên


Trác Tru Trinh sau khi tỉnh dậy thì thấy người nhẹ nhõm hẳn ra, chắc là do lâu ngày làm một giấc mà tinh thần khoẻ hẳn ra. Đang lắc lắc cái mông tính thiết kế một cái hang động tiện nghi thì bên tai nghe "o,o..." Hắn quay đầu nhìn thì chợt nhận ra thị lực của mình tốt hơn hẳn cách xa 500m vẫn nhìn rõ, thính lực bị tạp âm rót vào làm hắn nhức đầu la lên:


- A a a a...


Trác Tru Trinh bịt tại lại chịu đựng đau đớn một hồi, tạp âm như tiếng dây đàn cứt hỗn loạn vào não hắn. Hắn chịu không nỗi nữa bèn ngồi dậy duỗi chân, hai tay chống ngược, bên ngoài nhìn vào giống như hắn đang làm xiếc khỉ, tuy nhiên đây là cơ thể tự động vặn vẹo theo một tư thế để hắn thoải mái nhất, đó như là bản năng. Linh lực trong cơ thể Trác Tru Trinh vận chuyển liên tục sau đó tự động chạy theo lộ tuyến của Đế Tinh Đại Pháp. Tinh quang nhàn nhạt không biết từ đâu len lỏi vào cơ thể thắp sáng từng huyệt đạo tăm tối, sau đó tinh quang lan ra thập nhị chính kinh và bắt đầu tụ tán, đập tan và đẩy tạp chất ra ngoài qua lỗ chân lông của Trác Tru Trinh. Bức tường mong manh nào đó sụp đổ, tinh quang dũng động vỗ mạnh trong nội thể tạo thành từng làn làn sóng. Trác Tru Trinh ngửa mặt lên trời thét to một tiếng:


- A a a


Lực lượng làm khí lưu xung quanh cuồn cuộn, cát bay đá chạy, nước dưới hồ như nhảy múa chúc mừng một cường giả ra đời.


Trác Tru Trinh sau đó vẫn không đình chỉ thu công mà tiếp tục thổ nạp làm quen với cấp độ mới: Ngưng Dịch Kỳ.


Ngưng Dịch Kỳ, cánh cửa đầu tiên của tu tiên, dưới Ngưng Dịch Cảnh chỉ là phàm nhân, cũng chỉ được gọi là học đồ tu tiên mà thôi. Bước vào Ngưng Dịch Cảnh mới chính thức được gọi là tu sĩ.


Từ khi mở mắt ra ở thế giới này, ngoài chạm trán với vài tên côn đồ vớ vẩn ra, Trác Tru Trinh vẫn chưa tôi luyện khắc khổ hay chiến đấu qua nên không biết được chiến lực mình ở cấp độ nào. Mà làm gì có cơ hội cho hắn ra tay. Tên này làm gì có áp lực tu luyện? Thù oán không, tham vọng không, kẻ thù cũng không. Ai mà đi để tâm một đứa nhỏ mà thù với chả oán. Ngay cả mấy lần suýt chết toàn là do bị dính miểng mà thôi. Cái thằng cha bắt cóc hắn thực ra cũng không phải cố cố tình dồn hắn vào chỗ chết thì oán với hận gì cơ chứ.


Cho nên vấn đề hiện tại của cậu nhóc này là tăng kinh nghiệm thực chiến. Mà kinh nghiệm thực chiến muốn tăng cao thì phải xông pha chiến đấu hoặc săn giết yêu thú. Ở cái nơi chưa rõ này thì làm gì có ai mà xông pha chiến đấu? Yêu thú cũng chả thấy một con.


Mà khoan đã, bỗng nhiên Trác Tru Trinh cảm thấy thiếu cái gì đó. Đúng rồi, là công pháp chiến đấu. Đó giờ hắn chưa luyện một môn công pháp nào, ngoại trừ Khò Khò phóng điện giùm. Mà giờ này sau khi số hoá, chắc gì cái hệ thống ôn dịch đó chịu phóng điện cho mình, toàn phải tự lực cánh sinh cả.


Nghĩ là làm, Trác Tru Trinh luyện tập ngay Ngũ Hình Quyền trong bộ bí kíp Việt Võ Đạo.


Ngũ Hình Quyền là môn quyền pháp cao thân của các võ sư ở đồng bằng sông Cửu Long nghiên cứu động tác của vài con thú thân thuộc dân dã mà sáng tạo nên.


Trác Tru Trinh miệt mài luyện quyền quên thời gian. Đến khi trời về khuya, trăng sáng soi rõ từng cơ bắp nhỏ bé rắn chắc trắng bóc của nhóc tỳ. Từng giọt mồ hôi nhễ nhại rơi rớt trên khuôn mặt non nớt của Trác Tru Trinh, gió lạnh không làm hơi thở nhiệt huyết nguội lạnh. Linh lực từ Đế Tinh Công cuồn cuộn tuôn trào khiến cho uy lực từng quyền của hắn càng bộc phá.


Đến khi Trác Tru Trinh thu quyền lại thì thấy bụng đói ùng ục hắn mới nghĩ đến chuyện ăn uống. Nhưng ăn gì bây giờ nhỉ? Đúng rồi, chợ trời tạp hoá, hắn liền mở chợ trời tạp hoá để mua cái gì đó lót bụng.


- Ăn gì nhở? Bánh bao hấp? Bánh mỳ thịt? Ầy khó chọn lựa quá... Ơ! Hả cái gì thế này? Cái...cái...gì thế này?


Trác Tru Trinh nhìn vào số tiền mình đang có bỗng cười như điên mà gào lên:


- Ha ha ha ta đã thành tỷ phú. Ha ha ha.


Số tiền mà Trác Tru Trinh đang có là 2 tỷ 60 triệu 200 nghìn. Hắn đang phân vân không biết mua gì thì khựng lại. Hắn nhớ kiếp trước nhiều lần có tiền là nảy sinh ý muốn mua sắm, nhưng vì lo toan cuộc sống nên mới nhịn lại, đức tính ấy khiến hắn tiết kiếm một số tiền để mua nhà trả góp và chiếc xe điện mới để đi làm, cuộc sống của hắn từ đó mà dễ dàng hơn nhiều. Bài học đó vẫn được mang theo đến kiếp này. Cho nên hắn nhắm mắt tắt phần chợ trời sau khi mua một ổ bánh mỳ thịt, nhịn đi ý muốn mua sắm đang thôi thúc trong lòng. Hắn cũng chẳng để tâm tại sao lại có nhiều tiền như vậy, mấy cha nội xuyên không cũng được hack bug mà có sao đâu. Đã có tiền mà còn tìm hiểu nguyên nhân, có mà rỗi hơi. Nơi này ta là đại gia.


Trác Tru Trinh vừa ăn vừa mở bảng thông tin cá nhân ra xem:


Tên: Trác Tru Trinh


Tu vi: Khai Quang Điểm Tinh


Exp: 0% (Tồn dư: 93.884 EXP) ∆


Sinh mệnh: 105


Nội tức: 150


Sức mạnh: 75


Trí Tuệ: 174


Nhanh Nhẹn: 75


Linh căn: Hỗn Tinh


Không gian lưu trữ: Không


Kho hệ thống: Bao Bố, Roi Tình Yêu, Điếu Cày Thần, Thẻ Thiên Biến - Chú Hề Điêu Ngoa, 2 tỷ 60 triệu 200 nghìn vnđ.


Tâm Pháp: Đế Tinh Đại Pháp - Tầng 01, Hoá Linh Đại Pháp - Chưa hoàn thiện.


Hệ Thống Kỹ Năng: Việt Võ Đạo.


Kỹ năng phụ: Lão Sư


Đệ Tử: Tiêu Trường Phong (Tiểu Dã)


Khôi Lỗi: Thiết Ba


Linh Nô: Mân Côi


Danh Hiệu: Nhất Đại Tôn Sư (chưa mở).


Trác Tru Trinh nhìn cái ký hiệu "∆" nơi kinh nghiệm là biết dấu để thăng cấp tu vi và tiêu hao kinh nghiệm tồn dư nhưng hắn không sử dụng, hắn cần củng cố tu vi và làm quen với thực lực trước.


Còn tu vi có tên gọi khác thường hắn cũng chả quan tâm, có lẽ cỡ Ngưng Dịch kỳ. Linh căn lại càng vớ vẫn nhìn là biết liên quan đến công pháp hắn luyện. Cái hệ thống chết tiệt này mỗi lần thắc mắc là mỗi lần hắn mệt óc.


Cái Trác Tru Trinh quan tâm là danh hiệu "Nhất Đại Tông Sư". Nghe là biết trâu chó vãi nồi. Hắn chọn sử dụng luôn.


- Beep! Kích hoạt danh hiệu Nhất Đại Tôn Sư. 1% tỷ lệ kích phát ngẫu nhiên kỹ năng bị động Nhất Ngôn Khai Quang (một lời mở đường sáng) làm cho chúng đồ đệ đốn ngộ đại đạo.


...


Làng Sen, đảng cướp vừa xông vào làng Sen không vội chém giết đốt hủy mà bao vây mọi người lại. Tùng Thái với bộ giáng uy nghi cưỡi một ngựa đi đến phía trước lão trưởng thôn đang run cầm cập. Hắn đưa mắt nhìn lướt qua lướt lại rồi hét lớn:


- Giao ả nữ quỷ ra cho ta.


Chương này chưa xong, vì ta soạn trên điện thoại nên phải xuất bản mới biết số chữ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận