Tiểu Thư Thất Lạc


Vẻ mặt, hay nói đúng hơn là sắc mặt Ly thay đổi vô cùng phong phú. Từ

hồng sang đỏ, từ đỏ sang xanh rồi lại hồng =.=”. Mặt Thiên cũng đỏ bừng

như con tôm luộc. Ly vội hất tay Thiên ra và.....


“- Chát! Chát!

Chát!” ba thanh âm giòn giã vang vọng, năm ngón tay trở về in dấu trên

má Thiên. Tát xong, Ly bật dậy phủi quần áo, hậm hực bỏ đi. Trước khi đi vẫn không quên “tặng” cho Thiên một cái nhìn “nóng cháy” ( tí xém bên

mặt). Gạt 6 người kia vẫn còn đang đứng bất động sang một bên, Ly nện

từng bước xuống lầu. 3 nàng kia cũng khôi phục rất nhanh, Tâm gọi với

theo Ly:


“- Ly! Đợi bọn mình đã!” Vừa nói vừa xoay người đuổi theo,

Yến cũng theo sau. Linh vừa bước được một bước, như nhớ ra cái gì, quay

lại trừng mắt với Thiên. Nếu ánh mắt có thể giết người chắc bây giờ

Thiên đã chết hàng trăm lần rồi.


“- Ây dà! Chắc đau lắm đây! Âm thanh vang như vậy mà!” Huy tặc lưỡi ra vẻ thương tiếc.


“- Nhảm! Muốn tôi cho ông thử xem cảm giác như thế nào?” Thiên bực mình trừng Huy, lấy tay vuốt vuốt má.


“- Ông đồng ý để cho tôi tát hả?” Huy nhìn Thiên như cười như không, ánh

mắt đầy tinh quái. Thiên dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Huy.


“- Ý tôi là! Con nhỏ đó” chỉ chỉ về hướng Ly đi “chắc đau tay lắm” ánh mắt nhìn

Thiên lại làm ra vẻ rất chi... ngây thơ vô số tội. Khỏi phải nói đã đóng góp công lao to lớn vào việc gia tăng lửa giận của Thiên. Thiên bật

người dậy chạy theo hướng Ly bỏ đi, vô ý va vào Linh. Đi guốc cao gót

Linh đứng không vững, lảo đảo, nháy mắt sẽ bị ngã xuống...


Mới “a”

một tiếng thì đã thấy thân thể như lao lên chứ không phải lao xuống.

Linh vỗ về trái tim thở phào một hơi. “Từ mai nhất định không đi guốc

cao đi học” nó nghĩ thầm. Linh ngẩng lên, bắt gặp đôi mắt đen láy của

Kiệt đang nhìn mình, đôi mắt đen như bầu trời đêm nhưng nếu nhìn chăm

chú, thi thoảng lại ánh lên những tia sáng. Khuôn mặt góc cạnh đầy nam

tính, làn da nâu nâu khỏe khoắn, lông mi dài cong vút khiến đôi mắt sắc

bén lạnh lùng thêm vài phần ôn hòa. Không mang vẻ đẹp vương tử như Hạo

Thiên hay vẻ đẹp “mong manh dễ vỡ”, phong lưu anh tuấn như Gia Huy, Linh càng bị vẻ nam tính của Tuấn Kiệt hấp dẫn. Chỉ một hành động nhỏ này

lại làm nó báo đáp bằng cả trái tim. Có lẽ ngay từ giờ phút Ly đụng vào

Thiên, không chỉ Ly mà tất cả bọn nó đều bắt đầu lệch đi quỹ đạo yên ổn

vốn có, chỉ là bọn nó chưa ai phát giác thôi.


Xuất phát từ bản năng,

Kiệt với tay kéo Linh lại rồi nhanh vòng qua eo để giữ trụ Linh. Cô nàng sau phút chốc giật mình, bây giờ nhìn hắn say mê khiến Kiệt rất muốn

che lại đôi mắt của nhỏ. Đôi mắt mắt biết cười, long lanh như nước.

Không đến mức khinh rẻ con gái như Thiên nhưng cũng không phải ai cũng

nâng niu như Huy, chẳng hiểu sao cứ nhìn con gái Kiệt lại thấy phiền

toái, chán ghét. Hắn thấy con gái chỉ là những bông hoa mỏng manh, có

thì đẹp cho đời mà không có cũng chẳng ảnh hưởng hòa bình thế giới.

Chứng kiến vây quanh Huy đủ loại ong bướm, che giấu sự giả dối dưới nụ

cười và lớp son phấn dày cộp, ấn tượng về con gái đã kém lại bị Hạo

Thiên tẩy não, từ đó Kiệt cũng chẳng nhìn con gái dù đẹp dù xấu nhiều

một cái liếc mắt. Hôm nay đâu? Thật sự đáng bất ngờ a!.


“- Khụ khụ

khụ! Cái kia.... ừm...”Huy chỉ theo bóng Thiên xa dần “2 vị muốn tiếp

khụ! Cái kia.... ừm...”Huy chỉ theo bóng Thiên xa dần “2 vị muốn tiếp

tục ở đây hay đuổi theo?” Huy có lòng tốt nhắc nhở 2 người vẫn còn chìm

đắm trong thế giới riêng của mình. Linh giật mình nhìn Huy rồi lại nhìn

vòng tay Kiệt vẫn đang đặt ở eo mình, lấy tay gỡ tay Kiệt ra, lí nhí hai tiếng: “Cám ơn” rồi không chờ Kiệt phản ứng xoay người bỏ chạy.


Nhìn theo cái dáng lạch bạch của Linh, Kiệt hơi giãn khóe miệng cười, nhưng

chưa đến 5s lại co lại, vẻ mặt băng lạnh như cũ. Không quay đầu lại nhìn 2 người phía sau một cái cất bước thẳng tiến....


Ly bước đi hùng

hùng hổ hổ, mặt đỏ phừng phừng, một bộ dạng như muốn tìm ai oánh lộn.

Bỗng có bóng người vọt lên cản trước mặt, núi lửa chuẩn bị phun trào thì nhìn thấy người trước mặt là...


“- Ly! Bình tĩnh nào. Bỏ đi cũng

không gọi bạn bè một câu” Tâm nhẹ giọng trách móc, thấy mặt Ly có vẻ dịu đi một chút mới tươi cười khoác tay Ly, nói tiếp:


“- Biết người đó là ai không?”


“- Người nào?” Mắt vẫn nhìn vào cõi hư vô, Ly đáp giọng vẫn còn chút hậm hực.


“- Người 2 lần bà đè lên á...” Ly trừng mắt làm Tâm nghẹn lời một lúc, thấy Ly lại quay mặt đi mới nói tiếp “ Long Hạo Thiên”


Nghe tên đó, Ly lại quay ra trừng Tâm, mắt còn mở to hơn nữa, nghe tên đó Ly cũng biết lần này gặp rắc rối rồi, ai chẳng biết hắn nổi tiếng hẹp hòi, khẳng định chẳng để yên cho Ly, đang miên man suy nghĩ thì cái người

trong suy nghĩ đã lại xuất hiện trước mặt Ly.


“- Ê!” Dừng lại trước

mặt cách 3 nàng chừng 3 bước chân, thấy Ly đang có vẻ đăm chiêu chưa chú ý đến mình, Thiên mất kiên nhẫn gọi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận