Tiểu Thư Lạnh Lùng Và Hoàng Tử Nụ Cười


Cả bọn ngớ ra :


_Vậy còn bé thì sao!???


Hắn cươì nưả miệng, kéo cả lũ đi ko trả lơì……


Tại 1 quán nước…..


Kỳ Phong thả phịch ng’ trên bàn, ng’ đau tê vì bị dần nãy giờ , cảm giác kinh dị vẫn còn… Hix!


“Chưa thấy đưá con gái nào quái nhân như cô ta, sao mình lại ngu ngốc đến nỗi dẫn cô ta đi chơi nhỉ??? Típ con gái này mà Thành Vũ cũng để ý đc, coi như số cô ta may mắn. Về chắc tĩnh dưỡng cả tháng wa”… >”


Bé nhịp nhịp tay lên bàn, nhìn nó :


_Đang nguyền rủa tui ảh???


Kỳ Phong ngồi bật dậy, giả vờ ngơ ngơ :


_Đâu… Ko có… Đừng nghĩ tui là ng’ như thế??? Ng’ như tui… ko bao giờ nghĩ xấu ai cả??


Bé cười mỉa 1 bên miệng :


_Ko nghĩ xấu nhưng nguyền rảu thì có chứ nhỉ???


“Khỉ thật sao con nhỏ này bít hay thế nhỉ!??? Mắt nhìn y như là bít het61 tâm can ng’ khác vậy!??? ”


_Ko có đâu! Gọi ji’ uống đi, tui khác roài…..


Nó chưa kịp gọi thì chị tiếp viên đã bưng 1 khay đồ uống và bánh ngọt lại bàn nó, đưa cho bé , chị mỉm cười :


_Đồ của em đây!!!


Bé nhận khay đồ ăn , gật đầu :


_Cảm ơn chị!!! – Và nhấm nháp ăn ngon lành để mặc tên kia trố mắt ngạc nhiên.


_Nãy giờ cậu có gọi đâu sao bây giờ chị đó lại tự mang đồ ăn đến hay vậy!?


Bé lạnh lùng nói y như đã bít trước :


_Khỏi cần gọi cũng có ng’ tự gọi cho tui mà…. Mà cậu gọi đồ ăn đi chứ!?? Hay mún nhìn tui ăn đây! – Bé bỡn cợt.


Kỳ Phong nở nụ cười… đã tập nhuần nhuyễn để cua gái nhưng bây giờ sao nó méo xẹo thế này???


“Con nhỏ này dám chọc gáy mình!??? >”


Cách đó ko xa, tại 1 cai bàn ở gần khuất :


_Sao ông bít bé đến đây! – Vũ Doanh khoát vai hắn khâm phục.


Hắn quấy quấy ly nước , cười :


_Tui và bé có ji’ mà ko hỉu nhau chứ!? ^^ (Tự mãn)


_Thiên Thanh kinh thật! Hình như nó đoán đc bọn mình theo sau và Thành Vũ sẽ gọi đồ ăn cho nó nên cứ tỉnh rụi ăn coi như ko có chuyện gì!? – Hà Oanh nhâm nhi trái cây, dõi mắt theo bé.


Hắn chỉ cười, ko nói ji’ /….


Có cách xa hay ko nói ji’ cả hắn và bé đều bít hành tung của ng’ kia…. Cảm giác mách bảo thui!!!! ^^!


Roài! – Bé đặt cái muỗng xuống, chấm dứt thơì gian ăn uống – Giờ mún nói ji’ thì nói đi…


Kỳ Phong (giả vờ) ngơ ngác :


_Jì cơ??? Nói jì là nói jì….


_Hôm nay ông đi chơi thấy vui hok!?


_Mún tui nói thật lòng hay giả !?


_Sao cũng đc…


_Xét về khía cạnh tui cua gái thì nó cũng đc, dù có chết thì trước đây tui cũng ko bao giờ ngu đến nỗi dẫn bạn gái vào đây đâu!!!! Còn xét về khía khác thì buôỉ đi chơi này thật sự rất kinh khủng….. >”


_Vậy là ông ko thíck hợp vơí Thành Vũ rồi! – Bé đáp gọn lõm


Kỳ Phong giật phắt ng’, xém cắn lươĩ :


_Đang nói ji’ vậy!???


Bé cươì nưả miệng :


_Đừng có mà hòng wa mắt đc tui…. Ông ko thể tìm đc đưá con gái nào quỹ hơn tui đâu! Có giả vờ trước mặt tên ngốc kia (hắn… Hình như coá ai đang hắc xì ^^) chứ đừng giả vờ trước mặt tui, lộ tẩy rùi đó cưng !!!


Mặt nó chợt trắng bệt…


“Sao lại có đưá quái nhân như thế nhỉ!??? Câu này mình nguyền rủa nó mấy lần roài ta!?? Hừ!!! ”


Bé típ tục :


_Đầu tiên là ông cố tình làm đối thủ của Thành Vũ, để hắn chú ý… 2 ng’ hay đối chọi vơí nhau để hắn có ấn tượng vơí ông… Ông thi vơí hắn trên mọi lĩnh vực (kể cả cua gái lẫn học hành)… Và cả ngaỳ hum nay nưã, ông mún chứng minh là tui ko chung thuỷ vơí hắn, để hắn đau khổ àh!? Đang mơ hả???


Kỳ Phong im lặng, ko trả lơì…….


Ở bàn bên kia dù bé nói chỉ 2 ng’ nghe nhưng hắn bít hết :


“Thú vị thật! Vậy từ lâu tên này…. ”


_Khai thật đi, ông thíck Thành Vũ đúng hok!?


Bé nhìn thắng nó nói rành rọt từng chữ…. Kỳ Phong vẫn ngồi bất động trách mình wa” sơ hở vơí con nhóc ranh này….


Quả ko hổ danh là “Devil” trong trường, bé tinh quái và mưu mô hơn cả hắn….


====================


Ko gian yên ắng như tờ, bé ngồi nhịp nhịp tay xuống bàn chờ đợi……


Kỳ Phong nhìn thẳng vào mắt bé lạnh lùng, 2 ng’


chọi mắt….


5s……


_RẦM!!!!!!!!!!


Tiếng ghế ngã… ở bàn đối diện…..


Bé cười nửa miệng (méo xẹo) , nghiêng ng’ che quang cảnh sau lưng ko cho nó thấy…


_Chắc cái ghế bị …. mọt ăn đó mà!! Tội nghiệp…Ông nói rõ đi…


Ở phía sau… Tất cả bọn con trai (- hắn, do hắn lúc này là đo lun rầu) đều đồng loạt té 1 cái rầm ko thương tiếc xuống ghế sau khi đã hỉu ra câu nói… như sét đánh của bé (Chậm tiêu lạy) :


_TRời…


_SẶc…


_Mẹ ơi!!! Thui, tục tằn we”…. Momy ơi…. Y_____Y


_Xĩu…. Ặc… Ặc!!!


Bọn nó làm cho 1 tràng… Vũ Doanh run run tay bò lồm cồm lên ghế :


_Cái thằng điên đó nó…..ko bị B…B….ê…


Ngay lập tức nó bị hắn…. bóp cổ lắc lắc :


_Im lặng mà nghe… Mày làm tao bực rùi nha.. (Đau khổ!)


_Tao thấy bất ngờ nha, mày quyến rũ đc cả mấy thằng con trai nữa nhé ^^!


Hắn liếc nó sắc lẻm…


Bé tỏ ra lạnh nhạt , lời nói nhẹ như bâng đầy triết lí (khó hỉu ^^) :


_Ông ko cần phải làm nhiều cách như vậy đâu! Tình cảm là 1 lẽ tự nhiên ko nên ép buột, tui ko nghĩ ông thích hắn thì quy cho ông là gay hay đồng tính, đại loại là như thế! Vì tui nghĩ tình cảm con ng’ có khi nó trái hướng như vậy mà… Thíck một ng’ cùng giới kophai3 là xấu… Đúng hok!?


Kỳ Phong nhìn thẳng vào bé :


_Uhm! Tui nghĩ bà nói đúng đó… Thật sự ko phải là tui ko thíck Thành Vũ mà là tui… rất hâm mộ. Từ hâm mộ chuyển sang thần tượng và tui cảm thấy thíck cậu ấy, đơn giản nó đã làm cuộc sống tui thay đổi rất nhìu… Từ 1 thằng nhỏ nhút nhát, ngu ngốc trở thành thần tượng của cả trường, quyết đấu với cậu ấy… Tất cả đều làm cho cuộc sống của tui thêm vui vẻ hơn…


_Oh! Vậy ra boy friend của tui giỏi vậy àh! ^^ Ko ngờ đó…. (hehhehe!)


_Tui thấy cậu ấy rất tuyệt vời… Nhưng tui vẫn ko thíck Thành Vũ wen với và chút nào… – Kỳ Phong mím môi ko chấp nhận.


_Sao!? Ghen hả??? Heheheh….


_Do 2 ng’ đi ở trường sole wa”… 1 ng’ thì nhìn là chói mắt vô cùng còn 1 ng’ thì… í ẹ!!! (Hum nay bé cũng mang kính nên nhìn hơi ngu ngu… ^^!) Đi làm xấu hình tượng của hắn thui! >”


Bé cười nửa miệng :


_Vậy mà có ng’ ghen với tui đó…. ^^!


_Tui hok thèm ghen với bà đâu nhưng nhắc cho nè coi chừng có ngày bà sẽ bị bọn con gái trong trường…thủ tiêu đóa… >


_Hj’… Bị mấy lần rồi , ông khỏi phải loa.. Bọn nó cùi bắp lắm :bắt tui , đánh đập từa lưa sau đó bị Thành Vũ chữi cho 1 trận, hehhehe…


_Ặc! Nhìn bà mà bị bọn nó đánh na?? Tui nghĩ ngược lại thì đúng hơn….


_Nói ji’ vậy hả!???


Bé nổi sung lên, giơ đánh đánh Kỳ Phong (Giỡn nhé!…).


Tên này cười né wa 1 bên… Cả 2 có vẻ hòa đồng và vui vẻ hơn với nhau…


Ở bàn bên này,


_Oh! 2 ng’ giành Thành Vũ giờ lại làm hòa và thân thiết thế kia àh!?? Công nhận bé dụ dỗ thằng nhỏ ghê thiệt! – Đại Thành tấm tắc.


_Ê! Thành Vũ, coi chừng thằng đó nó nghĩ lại, nó ko thíck mày nữa mà nó chuyển wa thíck… bé lun đó…. ^^! – Vũ Doanh trêu


Hắn lườm cả bọn :


_Bọn mày nói chọc khoé ai vậy hả!???


_Nhìn vui vẻ vậy mà…… ^^!


_Đi wa bên đó chơi đi , bé nhắn…. – Hắn đáp gọn lỏm


Cả bọn ngớ ra… Ủa!??? Bé nhắn… Khi nào…?????


Hắn đứng bật dậy, đi chầm chậm wa bàn của bé ///… Cả bọn cũng lủi theo…


Bé thấy bóng hắn đi wa liền bảo :


_Hum nay tặng ông món wa’ này nè!!! Đảm bảo ông sẽ bất ngờ lắm đấy… Nhận xong nhớ…. trả lại!


Kỳ Phong vẫn chưa hỉu lời bé nói thì :


_Chào Kỳ Phong! Định kua lun girl friend của tôi hay sao vậy!/???


Giật mình, nó way lại… Thành Vũ đang đứng ngay trước mặt nó…


Éo! Handsome woe”… Hắn mặc áo sọc trắng đen tay lửng, mặc quần kaki đen tóc đc vuốt keo hơi dựng và , mang giày pata trắng đen… (oh! Kute boy) Đến bé còn phải gất gù công nhận hắn dễ thương nói chi đến mấy con nhỏ bàn bên cạnh cũng đưa mắt nhìn , mặc dù có bạn trai đi theo bên cạnh…(MẶc đồ giống bé y chóc, 2 ng’ sao bít cách ăn mặc thế nhỉ!? ^^)


Kỳ Phong nhún vai lắc đầu , way lại với tính tình thường ngày :


_Ko! Bạn gái cậu tui chỉ rủ đi chơi thôi, chứ ai kua làm chi!? Vịt con xấu xí….


_Đùa thôi! Toi có chuyện mún nói với cậu 1 chút, ra đây đi…


Hắn way bước đi… Kỳ Phong nhìn sang bé, chỉ thấy bé mỉm cười nháy mắt , cậu ta cũng chột dạ theo sau…


Cả bọn ùa vào bàn bé, vui vẻ xôm tụ hẳn lên :


_ê nhỏ! Bà ghê nha… Đi chơi mấy trò bà chơi tui còn đau tim vậy mà nhìn bà tỉnh bơ như ko có ji’… Lại còn cười tươi như hoa nữa chứ!?


_Lâu rùi ko đi thấy cũng hay hay…. Lo bù đầu vào học tranh thù bà bị ông kia “quyến rũ” tụi này theo lun… Nic3 !!! ^^


_Mà bà ko bít đâu , mới sáng sớm bị cả bọn réo chuông inh õi roaj’… Làm mất giấc ngủ ngon! Y_____Y Vừa chơi vừa gật gù….


Cả bọn cười phá lên… Bọn con trai thì sướng hết bít đc mấy bé ôm chặt cứng (Í.. *___*) , đau lắm cũng phải chịu.. hy sinh vì ng’ đẹp mờ! Hix…


Bé mỉm cười :


_Tranh thủ dẫn mấy ng’ đi chơi lun! Mấy bữa bọn mình làm ji’ có thời gian rãnh để chơi như thế này nhỉ??? ^^ Thấy ở đây sao nào!?


_Vui cực kỳ nhưng trò chơi hơi shock tí tẹo (như con kiến á!!)


_Thế là đc roài…. ^__________^!!


Bé nháy mắt với bọn con trai : “Kế hoạch thành công nhé!!!)


Cả bọn cười khì…. hiểm !!!


(Bé nhận lời đi chơi với Kỳ Phong là để kéo cả bọn đi chơi khu giải trí lun… Vừa rình bé vừa đc chơi trò chơi !! Thú vị hơn nhìu! Nên cả bọn ở đâu làm ji’ là bé bít liền… ^^)


Đc 15″ sau thì Thành Vũ đi đến…


Bé hỏi hờ hững như đã bít trước :


_You nói ji’ lâu vậy!? – Gắp 1 miếng dâu đưa lên miệng hắn.


Hắn kéo ghế ngồi cạnh bé, ngậm miếng dâu vào miệng rồi mới thong thả trả lời (Đừng ai chụp lén cảnh này nha… Nếu ko sẽ ghen vì mức độ thân mật của hắn và bé đó ^^!)


_Uhm…thì cũng ko có ji’ đâu! Đại loại là chỉ nói về chuyện của Kỳ Phong thui và…


Mặt hắn chợt đỏ lên bất thường…. (Oé, có chuyện ji’ vậy ta!? 0___o)


Bé nghiêng nghiêng mặt, mỉm cười :


_Sao thế you!? Tự nhiên mặt đỏ như gấc là sao vậy cà!?


Hắn chối phăng , lấp lửng :


_Ko! Ko có chuyện ji’ hết, Kỳ Phong gửi lời với you là nhớ tân trang lại nhan sắc cho xinh hơn 1 chút để hợp với tui! Và cảm ơn you vì nh~ cái mà you đã nói với nó.


_Uhm! Thế you bảo ji’ với hắn!?


_Thì cũng chỉ là nói thíck tui chả sao cả nhưng đừng làm ng’ ta hỉu lầm là đc. Tui ko thíck ng’ ta bàn tán ồn ào về chuyện này…>”


_You ngại àh!?


_Cũng ko ngại nhưng như thế sẽ gây nhìu hỉu lầm và rắc rối lắm… ^^!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận