Tiểu Thư Băng Giá


CHAP 8 : Có 1 tên mập, xấu xí,bước đi loạn choạng lại gần nó ngoài xuống cạnh nó và bắt đầu ve vãn nó: _" cô em xinh đẹp! sau ngồi có 1 mình buồn vậy để anh trò chuyện với em nha!".Hắn lên tiếng gọi nó.Nó liếc nhìn hắn, rồi cất tiếng lạnh lùng : _" Biến đi!" _" cô em rất có cá tính anh rất thích!".Hắn tỏ vả phấn khích khi nghe nó nói nhưng hắn ko biết là thần chết đang dòm ngó mình. Trở lại bàn hắn.Vì ngồi xa bàn nó nên ko nghe được cuộc đối thoại giữa hắn và tên kia,nên hắn nở nụ cười khinh bỉ nhìn nó _" Tưởng gì thì ra cô ta cũng là hạn con gái đó.ko hơn ko kém!vậy mà bày đặt làm cao!".hắn suy nghĩ. Gin ngồi kế bên thấy hắn cười cứ tưởng là hắn bị tâm thần nên ngồi né hắn ra. Quay lại với nó.Tên đó cứ bám nó dai như đĩa,làm cơn bực mình của nó ngày càng tăng cấp.Hắn ko biết lại nhìn thấy nó cứ ngồi yên thì cơn dục vọng của hắn càng tăng lên.Hắn đưa tay định ôm lấy eo của nó.Nhưng khi canh tay hắn chỉ còn cách em nó vài phân thì........... Rầm..............lại 1 lần nữa mọi người trong bar dừng hoạt động quay lại tìm kiếm nơi vừa phát ra âm thanh giữ dội đó.Hắn đang cầm li rượu thì cũng bị làm cho giật mình mám xíu nữa là làm rớt li rượu.Mọi người đã tìm thấy nơi phát ra âm thanh đó thì càng sững sốt hơn khi nhàn thấy nó đang gác chân lên người tên mập đó và tên đó đang bất tỉnh nhân sự. _" Đã tha cho mày 1 con đường sống rồi mà ko chịu trân trọng vậy để tao tiễn mày 1 đoạn vậy!".Nó nói thanh âm lạnh lùng lại mang âm vực của tử thần khiến mọi người ở đây ko run cũng rét. Mọi người ở đây điều nhìn nó bằng ánh mắt sợ hãi trong đó cũng có hắn và Gin.Bọn đàn em của tên mập kia nhìn thấy đại ca của mình bị 1 cước của 1 con nhỏ mà đã ngồi dậy ko nỗi thì cũng cảm thấy sợ con người nó,nhưng biết sao h phải lấy lại danh dự cho đại ca chớ.Thế là hơn 20 thằng bước ra,nghĩ là nó chỉ có 1 mình thì ko việc gì phải sợ. _" Con khốn! mày dám làm vậy hả.Hôm nay là ngày tàn của mầy rồi."1 tên đứng đầu bọn đó bước ra lớn tiếng quát mắng nó.Chân của nó cũng rời khỏi người tên mập kia,ngước mắt thách thức nhìn bọn chúng khiến lưc3 giận trong người bọn chúng tăng lên. Quay lại với hắn khi nhìn thấy cảnh hỗn độn kia thì lại mỉm cười gian tà _" nếu cô ta đến đây năn nỉ mình thì mình có thể giúp cô ta đó chứ!".Hắn suy nghĩ. 1 lần nữa Gin lại ngồi xa hắn hơn vì sợ.....bị lây. _" Xông lên bọn bây phải trả thù cho đại ca.!!!!".Tên đứng đầu hét lên. Thế là trận hỗn chiến đã diễn ra.Nó ko chút sợ hãi,thế là cứ tên nào xông lên thì lại nằm xuống.Mọi người trong bar đã dạt ra thành 1 hình tròn nhừng chỗ cho " chiến trường" này. sau 10 chỉ còn lại mấy tên nữa là đã giải quyết xong, thì đột nhiên lúc đó Jin dẫn người chạy ra.nhìn thấy nó thì liền cuối đầu xin lỗi. _" Xin lỗi chị! em đã chậm trễ.bọn chúng cứ để đó em sẽ lo liệu cho ạ!".Jin nói rất chi là ngoan ngoãn. _" Ko sao!lâu rồi chị cũng ko đánh nhau coi như là luyện tập lại thui mà.".Nó nói giọng cũng ko còn lạnh lùng nữa. _" Dạ!"Jin lại cười vì cậu biết nó dư sức để đối phó với bọn này. _" Thui chị về đây dọn dẹp lũ này đi!". Nó nói xong thì cất bước ra khỏi cửa lấy xe rồi về thẳng nhà. Sau khi nó đi mọi việc cũng trở về như cũ.Jin dọn dẹp xong định vào trong thì đột nhiên bị bọn hắn kêu lại.Cậu nhóc cũng mỉm cười bước lại. _" Cô ta là ai vậy?".Khi Jin vừa ngồi xuống thì đã bị hắn tra hòi. _" Các anh nói ai cơ? Chị Yun ák hả?".Jin ngây thơ hỏi. _" Ừm!".Hắn quả quyết. _" Hihi...xin lỗi chuyện đó em ko thể nói được.từ từ các anh sẽ biết.".Nói rồi cậu nhóc đứng dậy bước vào trong.Để lại những bộ mặt khó hiểu của bọn hắn. Bực bội vì câu nói của Jin hắn đứng dậy định đi về thì bị con nhỏ lúc nảy nắm tay lại.Hắn vung tay ra và với câu nói muôn thở: _" Chán rồi chúng ta chia tay đi!".rồi bước đi thẳng. Gin ngồi đó mỉm cười với tính của thằng bạn rồi cũng đứng dậy đi theo hắn ra cửa. END CHAP 8


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận