Tiểu Thư Băng Giá


Chap 27: Một ngày mới lại đến, cả đêm qua Zan ở nhà 1 mình buồn ơi là buồn muốn tìm 1 người tâm sự cũng chả có, chẳng lẽ lại ngồi nói chuyện 1 mình ko khéo người ta lại bảo Zan bị bệnh mất. Nó tuy rất ít nói chuyện nhưng cũng có người ngồi lắng nghe Zan nói đỡ hơn là ngồi nói 1 mình. Thở dài, bước từng bước nặng nhọc vào trường, 1 số học sinh nhìn Zan với ánh mắt lạ lẫm. Họ thấy lạ là Zan hàng ngày đến trường đều luôn líu lo nói chuyện huyên thuyên, và còn lạ hơn nữa là hôm nay ko có nó đi cùng. Zan đang hết sức là ủ rũ thì đột nhiên tươi tỉnh hẵng khiến những người đang nhìn theo Zan cũng phải giật mình " nhỏ này thay đổi nhanh thật"- đó là suy nghĩ của mọi người. Zan ko để ý đến những ánh mắt đó, nhỏ chạy nhanh đến nơi có thể tìm người nói chuyện với mình. Chay tới đám đông trước mặt, thật là 1 đám ồn ào, nhưng ko sao miễn ở nơi Trung tâm kia có người Zan cần tìm là được rồi. Nhanh chóng tìm cách lách vào bên trong, dùng thân hình nhỏ bé của mình nhỏ chen lấn sô đẩy đám con gái hám trai xung quanh, khiến mấy con nhỏ đó ko khỏi cất câu chưởi rủa. Sau 1 hồi vất vả nhỏ cũng chen được vào trong, nhìn 2 người con trai đang chật vật với đám người hám trai này, Zan nở nụ cười và cất tiếng chào: -" Hi!!!". Quay lại nơi vừa phát ra tiếng nói quen thuộc kia, ko khỏi khiến cho hắn và Gin phải giật mình. Nhìn Zan bây giờ ko ai dám nghĩ đây chính là cô gái xinh đẹp trong sáng, được khối lũ đàn ông yêu mến- tóc thì hơi rối và xù lên do phải chen lấn, quần áo thie sốc xếch , miệng thì nở nụ cười theo mọi người là cực kì ngố. Tóm lại trong Zan rất thảm. -" Ờ....Hi...!!!". Nở nụ cười méo mó cả 2 người đền chào lại. -" Cô bị sao vậy.?" Hắn hỏi Zan. -" Ko sao chỉ là do chen lấn thôi!". Lại tiếp tục nở nụ cười ngố tàu lá đó Zan trả lời. -" Làm gì mà phải chen lấn vậy?". Đến lượt Gin hỏi. -" Ko có gì chỉ là tại do nhớ mấy anh quá thôi nên muốn gặp liền ý mà!". Zan cười tươi rồi chạy đến choàng lấy tay Gin khiến anh chàng hoá đá tại chỗ. Nếu ánh mắt có thể giết người thì Zan nhà ta đã chết ngay tại chỗ vì những viên " kẹo bọc sắt " này rồi. Bỏ qua những ánh mắt đó Zan tiếp tục dùng chiêu " mĩ nhân kế " của mình, lấy đầu dụi vào cánh tay của Gin như con mèo con đang làm nũng với chủ, khiến mặt Gin đỏ lại càng đỏ hơn. Chỉ có hắn là còn tỉnh táo mà ngưởi thấy mùi nguy hiểm toả ra từ Zan, nhanh chóng lùi ra vài bước hắn hỏi Zan: -" Chuyện gì đây? Mà khoan! Hôm nay sao cô đi có 1 mình vậy cô ta đâu?". Hắn hỏi nhưng chợt nhớ từ nãy giờ ko thấy nó. -" Yun á hả? Nó về M........... Ái.......". Zan giật mình mém xíu nữa nói ra rồi nhanh chóng bỏ tay Gin ra Zan bịch miệng mình lại rồi tự chưởi mình. -" Về đâu?". Hắn đang lắng nghe Zan nói thì đột nhiên Zan im lặng khiến hắn càng tò mò về nó. Hắn đã cho người điều tra về nó nhưng ko tìm được bất cứ thông tin nào ngoài cái tên của nó. Hắn rất muốn biết về nó , tất cảm mọi chuyện liên quan đến nó hắn đều muốn biết. -" Về....về?...về quê rồi! Yun nó về quê rồi!". Nhanh chóng dùng cái đầu IQ cao ngất ngưỡng ra Zan tìm 1 lời giải thích cho nó. -" Quê? Quê cô ta ở đâu?". Hắn lại tiếp tục hỏi. -" Sao Anh hỏi nhiều vậy? Thôi tôi đói rồi chúng ta xuống căn-tin thôi!". Nhanh chóng Zan đánh trống lảng và la lớn lên, và lại tiếp tục nhận lại những ánh mắt hình viên đạn. -" Thôi 2 người đi đi tôi vào lớp trước!". Hắn nói rồi bước đi. Đột nhiên hắn cảm thấy trống vắng, thiếu thiếu khi nghe Zan nói nó nghĩ học nên cũng ko còn tâm trạng làm gì. Thấy hắn đã đi Zan nhìn nhanh qua Gin , dùng nước mắt cá sấu: -" Đừng nói anh cũng bỏ tôi nha!" Mắt rướm nước mắt nhìn vô cùng đáng thương ko ai có thể từ chối và Gin cũng là nạn nhân: -" Ừk....đi thôi!". Zan định về lớp nhưng nhìn Zan như vậy Anh cũng phải gật đầu. -" Yeahhhhh!! Yêu cậu nhất!". Nhảy cẩn lên , thơm lên má Gin 1 cái rồi lôi tuột Gin đi. Zan ko biết hành động này đã làm Tim ai đó lỗi 1 nhịp. 3 ngày sau......... Mấy ngày nay , Jen ko hề suất hiện ở trường. Từ khi nó nghĩ Anh chàng cũng biến mất hình như anh đi học là vì nó, nên ko có nó Anh cũng nghĩ học luôn. Hắn thì khỏi nói cả ngày cứ ủ rũ nằm dài trên bàn mà thở dài. Lyly thì suốt ngày ve vãng hắn rủ hắn đi chơi nhưng lần nào cũng chỉ nhận lại câu trả lời của hắn-" tôi ko hứng!" Lần nào cô nàng cũng ủ rũ bỏ về bàn với những người xung quanh bụm miệng cười. Hôm nay cũng vậy, cái lớp mệnh danh là tập trung những học sinh xuất sắc nhất lại có ko khí ngột ngạc ai cũng mong nhanh chóng kết thúc giờ học nặng nề này. Cuối cùng tiếng chuông tan trường cũng đến tất cả mọi người ù nhau ra về. Zan ủ rũ xách cặp đi về, lại phải ở nhà 1 mình. Vừa vài nhà , Zan đã bắt gặp nó ngồi chẽm chệ trên ghế sofa mà đọc tạp chí. Zan vui sướng chạy nhanh tới nó ôm chầm lấy nó mà mừng rỡ: -" Ko phải tuần sau cậu mới về à? Vụ quá đi!" -" Au......". Chợt nó kêu lên khiến Zan giật mình buông nó ra. Thấy gương mặt nhợt nhạt, chân mày nheo lại tay thì ôm lấy vai phải của nó Zan lo lắng hỏi hang. -" Câu sau vậy? Bị thương ở đâu à?". -" Ko có gì đâu!". Sợ Zan lo lắng nên nó nói dối. -" Như vậy mà ko sao hả? Cậu bị khi nào vậy?". Ko tin lời nó Zan kéo vai áo nó xuống và thấy 1 lằng băng trắng dài và đang rướm màu , chứng minh vết thương này rất sâu và dài. -" Ko có gì đâu. Chỉ là lúc sử lí bọn chó hoang vô tình bị đánh lén thôi.". Nó tiếp tục an ủi Zan khi thấy nhỏ mắt ươn ướt sắp khóc. -" Cậu còn bướng hả? Biết vậy ko co cậu đi.". Zan vẫn tiếp tục lo lắng cho nó. -" Thôi mà....tớ xin lỗi!". Nó nói -" Chắc đau lắm! Thôi lên phòng tớ thay băng cho.". Zan nói rồi ko Cần nó đồng ý mà lôi nó đi luôn. End chap 27


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận