Tiểu Thư Băng Giá


CHAP 17: _" Các người ở trong đó làm gì?".Nó cất tiếng lạnh lùng hỏi sau khi bọn hắn từ trong góc tường bước ra. _" Thì.....là.... chỉ là muốn xem các cô sẽ làm gì thôi mà!!!". Hắn lấp bấp trả lời nó. ko hiểu sau khi đứng trước nó hắn luôn cảm thấy có gì nó hơi sợ nó. _" Nhiều chuyện!!!". Nó phán 1 câu làm bọn hắn đơ người. Chỉ có hắn thôi chứ anh chàng Gin nhà ta đang bận liếc xéo về chỗ Zan và Jin nói chuyện ( anh này ghen kinh khủng > _" Yun ơi! về lớp thôi ! cũng trễ h rồi.". Zan quay qua cười vui vẻ với nó và nhận được cái gật đầu từ nó. Nhưng chưa đi vội nó quay sang Jin: _" Về lớp đi!!!." Lời nói lạnh lùng. Cậu nhóc đỗ cả mồ hôi hột, vì nếu nó nói như vậy là biết nó còn giận cậu chuyện lúc nãy đã giúp bọn kia, tuy đã được Zan cứu nguy lúc nãy nhưng nó chỉ ko " xử " cậu thôi. Lần này thì cậu tiêu thật rồi.Nó bước đi trước bọn hắn cũng theo sau, bỏ lại Jin với khuôn mặt đau khổ phía sau.Nó bước xuống sân thượng khiến mọi người ngạc nhiên họ tưởng nó bị hotgirl xữ lí thì phải ít nhất là bầm dập hay nằm viện gì chứ.Nhưng ko nó vẫn bình thường. Họ nhìn nó được 1 lúc thì bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của nó thì ngay lặp tức quay đi chỗ khác. Cuối cùng h học theo nó là chán nãn và dài như cả thế kĩ cũng hết. Nahnh chóng bỏ laptop vào cặp rồi cùng Zan ra về thật sự là nó ko muốn ở đây 1 giây nào cả ko phải tại vì ba nó thì nó đã ko bao h đặt chân tới đây rồi. _" Này ! lên đây chúng tôi đưa về cho!". Hắn từ trên chiếc xe limo hạ cửa xuống chạy chậm chậm theo chỗ nó và Zan đi bộ _" Ko cần !". Nó nói dứt khoát. Hắn luôn thấy lạ về con người nó. Bao nhiêu đứa con gái luôn muốn được hắn chỡ, luôn say đắm trước nhan sắc của hắn nhưng chỉ có nó là ko! ngược lại luôn tỏ ra rthai1 độ chán ghét hắn nữa chứ. Đúng là khó hiểu _" Định đi theo tôi luôn sao?". Nó cất tiếng hỏi kéo hắn ra khỏi những suy nghĩ. _" Ờ thì lên tôi chỡ cho. đi bộ mõi chân lắm!". Hắn vẫn cố nài nĩ. _" Hihi..ko cần đâu nhà của chúng tôi ở trong hẻm nhỏ nên xe vào ko được đâu.". Zan tìm ra được câu giải thích hợp lí để đuổi hắn đi. Nghe vậy thì ko còn cách nào nữa nên hắn đành ngậm ngùi lái xe ra về. Sáng hôm sau.................... Bây h nó đã yên vị trong lớp, nhưng ko hiểu sau trong lòng nó cứ bức rứt gì đó khó chịu chắc là có chuyện gì sắp xảy ra đây. Chỉ có chị Zan ta là vẫn vui vẻ ngồi chơi game, hôm qua ko chơi được trò vui đã làm Zan cảm thấy hơi hụt hẫng nên nhỏ hơi buồn, nghĩ 9i nghĩ lại thi cũng tại thằng Jin nếu ko thì Zan đã được xả tress rồi.Haizzzzzz Reng........Reng............ h học bắt đầu, hôm nay là tiết của cô chủ nhiệm nó, nhưng ko hiểu sau bã bước vào lớp rồi mà ko bắt đầu dạy cứ đứng đó mà nhe răng ra cười. _" Chào các em! hôm nay lớp chúng ta sẽ có học viên mới. cô đảm bảo các em nữ sẽ rất vui đó!.". Bà cô nói ra chiều bí ẩn khiến các học sinh bên dười nhao nhao lên. ngay cả Zan cũng bỏ trò chơi đang chơi r mà hướng mắt lên bảng xem ai mà như bà cô nói vậy. Chỉ có nó vẫn cắm đầu vào những con số đang nhảy trên màn hình, theo nó nghĩ chắc lại là nam thanh nữ tú nào nữa thôi ko đáng chú ý. Hắn quay xuống xem nó có háo hức như những người kia ko, thì đáp án của hắn là hoàn toàn ko!!!! Người ngoài lớp bước vào, những nữ học viên bên dưới bắt đầu ồ lên và ánh mắt thể hiện rõ hình trái tim. còn Zan thì: _" Cũng bình thường thôi tưởng bị dị hợm hay xấu xí gì chứ!!! làm tốn thời gian chơi game của mình!". (à thì ra chị Zan nhà ta tưởng như vậy nên mới ngước lên nhìn thiệt bó tay!). Các học viên ko nói ngay cả bà cô cũng say đắm.Tên đó cười 1 cái khiến đám đó ngất ngây: _" Chào các bạn! mình tên là Nguyễn Nhật Lâm các bạn cứ gọi mình là Jen.mong mọi người giúp đỡ.". Nói xong hắn lại cười. Lúc này bên dưới đồn ầm lên về thân thế của hắn nào là con trai của tập đoàn The Sun đứng đầu thế giới về dầu hỏa, nào là đẹp trai, " hoàng tử nụ cười", nào là được học chung với lớp toàn hotboy và hotgirl.......nghe nhứt cả óc. nó khẽ ngước nhìn rồi nhanh chóng trở lại vị trí ban đầu: _" Đồ giả tạo!". Suy nghĩ của nó. _" Thôi được rồi em muốn ngồi ở đâu?". Sau khi lấy lại bình tĩnh bà cô đã hồn nhập xác liền lên tiếng hỏi. Nhìn khắp cả lớp bên dưới thì nào là ngoắt tay nào là kêu, nào là làm dáng...nhưng ánh mắt đang lướt bỗng dừng lại ở 1 chỗ: _" Em muốn ngồi cỗ đó!". khuôn mặt các cô gái thể hiện rõ sự thất vọng, mọi người đều hướng ánh mắt về hướng tay của Jen thì ngay lặp tức bắt gặp nó, học viên nữ điều phóng ánh mắt hình " kẹo đồng " về phía nó. Cảm nhận được át khí ngút trời nó ngước mặt lên nhìn, thì cũng đoán biết là đang xảy ra chuyện gì, nhưng chưa kịp lên tiếng thì _" Ko được!!!". END CHAP 17 * giới thiệu nhân vật: - Nguyễn Nhật Lâm( Jen): 17t, đẹp trai nhưng tính tình thì giả tạo. Là con trai của tập đoàn The Sun. Giỏi võ , được gọi là " hoàng tử nụ cười" nhưng chỉ là giả tạo.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận