Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn


Ta tên

là A Kính, năm nay 11 tuổi, ở một nơi gọi là thôn Bích Thủy.


Thôn

Bích Thủy là một thôn rất lớn, mỗi nhà chúng ta có một căn nhà, bao quanh nhà

là từng mảnh ruộng đất. Chuyện ruộng đồng đều do chúng ta mọi người cùng nhau

làm, bình thường cha mẹ ta còn có thúc thúc thẩm thẩm sẽ cùng nhau trồng trọt,

thu được cái gì mọi người liền phân ra. Đương nhiên lúc nhà nông nhàn rỗi, bá

bá thúc thúc dưới sự dẫn dắt của phụ thân cùng nhau vào núi bắt chút thú rừng

cho bọn trẻ tham ăn chúng ta. Cứ đến lúc này, chúng ta mấy đứa bé đứa nào miệng

cũng chảy nước miếng.


Cha ta

nhìn rất cao rất cao, mẹ ta dịu dàng hay cười, ta còn có một ca ca vui vẻ hay

dẫn chúng ta chạy loạn khắp núi. Đương nhiên, ta còn có rất nhiều bá bá, thúc

thúc cùng thẩm thẩm.


Việc

này, bá bá thúc thúc đối với ta rất tốt, trong đó ta ưa thích nhất là Lỗ bá bá

cùng Bùi thúc thúc. Lỗ bá bá sẽ vỗ lấy tay biến ảo thuật cho ta xem, còn có một

chòm râu xuề xòa cho ta kéo chơi. Đương nhiên sau này lúc ta lớn lên một chút,

cũng không dám kéo nữa, o(╯□╰)o.


Mẹ ta

nói, nếu như ta còn dám kéo chòm râu của Lỗ bá bá, nàng sẽ không cho ta gặm giò

heo nữa. Nghĩ đến hương vị thơm nồng cùng thịt dai dai của giò heo, ta cảm thấy

vẫn cách ly chòm râu của Lỗ bá bá xa một chút thì tốt hơn, đồ chơi có thể bỏ,

ăn thì không.


Không

có chòm râu của Lỗ bá bá, ta liền đem ánh mắt chuyển sang Bùi thúc thúc. Bùi

thúc thúc người này bình thường cũng không thích nói chuyện, nhưng hắn đối với

ta rất tốt. Hắn chỉ có ba con trai, đều là trứng thối, cho nên hắn rất sủng ái

ta, ta muốn cái gì hắn cũng cho, có lúc còn len lén mang giò heo cho ta ăn. Ta

không có chòm râu để chơi nên liền giả vờ khổ sở bôi nước mắt để hắn dẫn ta đi

trèo cây, chỉ tiếc là hắn không bị lừa, hắn nói ta đến chỗ Hoa ca ca học trèo

cây. Hừ, ta đương nhiên biết ca ca khẳng định sẽ không mang theo ta đi trèo

cây, Bùi thúc thúc chỉ ứng phó ta mà thôi, trong lòng ta rất rõ ràng, ta không

còn là đứa bé.


Thiên

Phi nhà Lỗ bá bá tốt bụng bay lại đây nói: "Cùng ta đi tìm bảo bối

không?"


Ta nhàm

chán nhìn Thiên Phi một cái, nghĩ thầm tìm bảo cái gì a, trong núi này có mảnh

đất nào ta chưa đi qua. Thiên Phi lại thần thần bí bí nói cho chúng ta biết:

"Cơm Nắm ca ca nói, trong hầm nhà ta có thứ rất thú vị, buổi tối sẽ phát

sáng."


Ta nghe

vậy có hứng thú, ta biết Cơm Nắm ca ca nhà ta rất thông minh, hắn nói lên chủ ý

nhất định sẽ không tồi.


=========================


Ngày

hôm sau, phụ thân cùng bá bá thúc thúc đều ra đồng làm việc, mẹ thì cùng một

đám thẩm thẩm ở trong sân phơi những trái cây hoa quả hái được trên núi. Cơm

Nắm ca ca nhà ta trừng ta một cái, ta liền len lén theo hắn chạy đi.


Đến sau

nhà Lỗ bá bá, chúng ta thấy một nhóm người đã tụ tập tại đây. Trên mặt mọi

người đều rất hưng phấn, nghĩ sau này có thể có bảo bối phát sáng để chơi rồi.


Hầm này

nghe nói lúc trước nhà Lỗ bá bá sử dụng, sau này bởi vì quá nhỏ nên bỏ không

dùng nữa. Bây giờ, chúng ta đi xuống miệng hầm liền bị một mùi vị kỳ quái đánh

thẳng tới, bên trong đen ngòm, cái gì cũng nhìn không rõ.


Cơm Nắm

ca ca vén tay áo lên, móc ra đến một cây đánh lửa, sau đó đem cây đánh lửa này

bỏ vào hầm. Thiên Phi rất kinh ngạc hỏi: "Làm gì vậy? Huynh muốn đốt bảo

bối sao?"


Ta nhẫn

Ta nhẫn

nhịn không ngừng cười nhạo Thiên Phi: "Ngươi không biết rồi, cha ta đã

nói, lâu ngày không dùng thì trong hầm có thể có khí độc, trước tiên phải dùng

lửa để đốt."


Qua

chốc lát, Cơm Nắm ca ca ngửi ngửi, cuối cùng nói: "Có thể xuống." Vừa

nói hắn liền lập tức nhảy xuống.


Thiên

Phi do dự rồi cũng nhảy xuống theo, mấy ca ca khác đương nhiên không cam lòng

đi sau, cũng thuận theo nhảy.


Ta xăn

xăn ống quần, đỡ lấy miệng hầm cũng theo nhảy. Phía dưới, Thiên Phi còn gọi:

"Mau, ta đỡ ngươi."


Ta

không nghe hắn, nhẹ nhàng rơi xuống đáy hầm. Thật ra bên trong hầm có bùn đất

mềm cùng lá cây, căn bản ngã xuống không đau. Thiên Phi người này chỉ thích vui

hoan nịnh hót ta mà thôi, việc này trong lòng ta đương nhiên biết rất rõ.


Một đám

nhóc choai choai nhảy xuống, hầm nho nhỏ này nhất thời đẩy người, trong bóng

tối có người dẫm lên chân ta, còn nói ngươi tránh ra để ta đi tìm bảo bối. Cuối

cùng Cơm Nắm ca ca chợt nhỏ giọng nói: "Đừng kêu, bảo bối đang ở trong

này!"


Mọi

người lập tức không nói lời nào, liền nhìn dưới chân Cơm Nắm ca ca.


Chỉ

thấy có cái gì đó đang lấp lánh phản quang, có bạch quang, có lục quang, còn có

hồng quang. Ánh quang này rất nhu hòa, đèn dầu trong nhà không thể so được.


Toàn bộ

chúng ta kinh ngạc ngây người, mắt trợn tròn nhìn Cơm Nắm ca ca hất những cành

khô lá khô ra, cuối cùng đem những thứ kia bới ra.


Mọi

người lập tức thanh tỉnh, cùng đi tới, ngồi xổm xuống bắt đầu đào bảo

bối, có cái hình vuông, có cái hình tròn.

Ta nhanh mắt nhanh tay, đem này một chuỗi hồng sắc xinh đẹp cầm lấy.


Cơm Nắm

ca ca thấy mọi người loạn thành một đoàn, liền cùng mọi người thương nghị nói,

bảo bối này có rất nhiều, không bằng chúng ta đem phần lớn giấu ở trong này,

mỗi người chỉ cầm một cái ra ngoài, như vậy không dễ bị người lớn phát hiện.


Đám

người này luôn luôn nghe lời Cơm Nắm ca ca, đương nhiên không có ý kiến, liền

bày tỏ tán đồng, thế là nắm bảo bối trong tay leo ra ngoài hầm.


Thiên

Phi lấy được một cái màu lục, lớn giống như trứng gà, lòng ta nhất thời có chút

tham lam, ta cảm thấy màu lục của hắn còn đẹp hơn cả màu hồng của ta. Thiên Phi

nhìn ra ý của ta, nói đổi với ta. Lòng ta có tránh né, cuối cùng lắc lắc đầu,

ta mới không cần đồ của hắn.


Một

ngày này, trong lòng mọi người đều rất hưng phấn, cũng rất thấp thỏm, trong

lòng cất dấu những bảo bối kia cũng có chút không được tự nhiên. Mẹ ta thậm chí

còn lạ kỳ hỏi ta, A Kính không phải con thích nhất là gặm giò heo sao, sao hôm

nay không có thích thú gì nữa.


Ta vội

vàng cúi đầu nhìn, thì ra trong chén xác thực là giò heo a! Ta vội vã làm bộ

bình thường hứng thú gặm giò heo, cuối cùng mẹ không nhìn ra cái gì không đúng.


=========================


Lúc đám

trẻ chúng ta có bảo bối rồi, mọi người đều trở nên không giống trước, không có

việc gì liền len lén vui vẻ lấy ra vui đùa một chút. Cơm Nắm ca ca rất không

vui, hắn cảnh cáo mọi người phải giữ lấy cho tốt, không được để người lớn thấy.

Ta biết rõ hắn lo lắng bị mất, nhưng ta cảm thấy chuyện này sớm muộn gì cũng có

Ta biết rõ hắn lo lắng bị mất, nhưng ta cảm thấy chuyện này sớm muộn gì cũng có

ngày sẽ bị người lớn biết.


Chuyện

quả nhiên không ngoài dự đoán của ta, lão đại nhà Bùi thúc thúc gọi là Thiết

Đản, bình thường ta gọi hắn là Thiết Đản ca ca. Thiết Đản ca ca vui vẻ thích

tiểu cô nương phía tây của thôn gọi là tiểu Áp, hắn vì nịnh hót người ta nên

đem bảo bối của mình cho tiểu Áp chơi, nhưng ai dè lại bị Trần gia Tiểu Tam

thấy được. Tiểu Tam cũng muốn chơi, thế là liền cướp của Thiết Đản ca ca, cuối

cùng hai đứa trẻ liền nháo lên.


Lúc

người lớn đem bọn hắn tách ra hỏi thăm nguyên do sự tình thì Trần gia Tiểu Tam

không có chí khí, con nít khóc lớn, vừa khóc vừa nói: "Ta cũng muốn chơi

lam bảo bối!"


Người

lớn vừa đi vụ nước về, liền hỏi cái gì là lam bảo bối, chúng ta một đám liều

mạng trốn tránh, Cơm Nắm ca ca càng thêm mặt sắt không nói lời nào.


Sau này

cha ta và Lỗ bá bá cũng đến, cha ta ép hỏi Cơm Nắm ca ca, Lỗ bá bá ép hỏi Thiên

Phi, hai người miệng mồm bướng bỉnh, đều không nói. Cuối cùng rốt cuộc là cha

ta lợi hại, hắn trực tiếp hỏi đứa bé nhỏ nhất trong đám chúng ta. Đứa bé kia bị

cha ta lạnh mặt nhìn chằm chằm, cuối cùng "oa" một

tiếng khóc lớn, run rẩy đem bảo bối giấu trong váy mang ra.


Lỗ bá

bá tiến lên một phát bắt lấy bảo bối, tử tế nhìn rồi hoang mang nói: "Khối

đá này nhìn thật quen mắt. . . . . ."


Nhưng

hắn hoang mang một chút, sau đó thịt trên mặt lập tức cứng lại, dở khóc dở cười

ngẩng đầu nhìn cha ta nói: "Đây không phải là đồ năm ấy ta mang đến

sao!"


==================================


Bảo bối

của chúng ta toàn bộ đều bị lấy mất. Đám nhỏ chúng ta bị cha mẹ của mình lĩnh

trở về tiến hành giáo dục một phen. Mẹ ta tức giận cầm lấy cành liễu nhỏ muốn

đánh ta cùng anh ta, nhưng cha ta ôm lấy ta, nói muốn đánh thì đánh Cơm Nắm, là

Cơm Nắm xử hư muội muội.


Mẹ ta

luôn luôn nghe cha ta , lập tức liền lấy cành liễu hướng Cơm Nắm ca ca kêu lên.

. . . . . Đón lấy tình cảnh ta không dám nhìn, ta vội vàng bưng mắt chạy vào

giường, làm bộ rất đáng thương rất sợ hãi. Ta biết rõ bộ dáng này của ta làm

cha ta càng đau ta.


Ai dè

mẹ ta quay đầu hừ một tiếng nói: "Chàng xem nó giả vờ đi, nó làm gì có sợ,

trong lòng đang vui thích đấy!"


Ta bưng

bít mắt lại, trong lòng thẳng kêu, trời đất chứng giám, ta không có vui thích

a, ta chỉ không muốn bị đánh! Ta chỉ muốn tiếp tục gặm giò heo a!


Từ ngày

đó, đám trẻ chúng ta cũng không thấy qua bóng dáng của bảo bối nữa, cái hầm đào

ra bảo bối cũng bị lấp lại. Lúc đầu mọi người thấy thật đáng tiếc, nhưng mùa

đông còn có tuyết để chơi, mùa xuân có châu chấu, mùa hạ có ve sầu, mùa thu còn

có thể trèo lên cây tìm mật ong ăn. Niềm vui thú của chúng ta rất nhiều, việc

này dần dần trôi vào quên lãng.


Vài năm

sau, Cơm Nắm ca ca nhà ta nháo lên nói muốn đi ra ngoài núi lăn lộn. Mẹ ta

không muốn, cha ta không dám phát biểu ý kiến, ta ở một bên quấy loạn thêm.


Cuối

cùng vào một sáng sớm mai chúng ta chưa tỉnh lại, Cơm Nắm ca ca một mình một

người rời khỏi, trên bàn để lại một phong thư.


Mẹ ta

khóc đến thiếu chút nữa ngất xỉu, nói đứa bé này cái gì cũng không mang theo,

đi ra ngoài biết làm sao, một đứa bé trong núi lần đầu tiên đi ra ngoài cũng

đi ra ngoài biết làm sao, một đứa bé trong núi lần đầu tiên đi ra ngoài cũng

không phải dễ dàng. Cha ta lại tỉnh táo cầm tờ giấy bình tĩnh nói: "Nó cầm

chuỗi hạt châu năm ấy lão Lỗ mang đến."


Ta phẫn

hận, chẳng lẽ lúc đó ca ca ta thế mà len lén cầm hai bảo bối, kết quả cuối cùng

chỉ nộp lên một cái? ? !


Ta rất

uất ức, ta rất bất đắc dĩ, ta cảm thấy mình không phải không thông minh bằng

Cơm Nắm ca ca, dựa vào cái gì ta không thể đi ra ngoài lăn lộn một phen?


Chỉ

tiếc năm ấy ta không tồn tại cái tâm này, len lén lưu lại một bảo bối!


Thiên

Phi nhìn ra khổ sở của ta, len lén nói với ta: "Mẹ ta có một ít bạch trắng

cũng ngân lượng, là đồ trước kia ở ngoài núi, bây giờ vẫn đặt trong hộp trang

sức đấy."


Mắt ta

sáng lên, níu lấy cổ áo Thiên Phi nói: "Chúng ta cùng nhau rời khỏi

đi!"


Thiên

Phi trộm bạc trắng ngân lượng của mẹ hắn, chúng ta cũng nhân một ngày trời chưa

sáng rời khỏi thôn Bích Thủy.


Lúc đi

ra ngoài sân nhỏ, lòng ta chợt rất không nỡ bỏ cha và mẹ, nhưng ta len lén

xuyên qua cửa giấy nhìn vào. Ta thấy cha ta vẫn như cũ ôm mẹ ta, mẹ ta thế mà

vẫn giống như đứa bé tựa vào trong lòng cha ta.


Lòng ta

âm thầm cười một phen, nghĩ thầm mẹ ta có cha ta, cha ta có ta mẹ, ít đi chúng

ta bọn họ cũng không sợ, với lại ta còn trở về.


Nghĩ

thông suốt, ta không chút nào do dự đeo lấy gói đồ nhỏ rời khỏi.


Sáng

sớm này, trong núi có sương, ta cùng Thiên Phi hướng ngoài núi mà đi, đi tới

đầu núi nhỏ chúng ta quay đầu nhìn, trước mắt một mảnh sương mù, chúng ta không

thấy được tiểu sơn thôn quen thuộc ngày xưa nữa.


Thiên

Phi thúc giục ta: "Nhanh lên, nếu không sẽ bị bắt gặp."


Ta suy

nghĩ thấy cũng đúng, liền vội vã cùng hắn gấp rút lên đường.


Ngay

lúc đó ta đương nhiên sẽ không ngờ, chuyến đi này chính là vài năm.


Vài

năm, ta đi qua rất nhiều con đường, gặp được rất nhiều người, cũng kinh nghiệm

rất nhiều chuyện.


Ta tự

mình trải qua một triều đại sụp đổ, thấy được một Vương Quốc nổi lên. Ta cũng

chứng kiến một đoạn lại một đoạn chuyện tình cảm động lòng người.


Đương

nhiên, ta còn gặp được một nam nhân giống cha ta yêu thương mẹ ta sủng ta như

vậy.


Vài năm

sau, Cơm Nắm ca ca nói: "Chúng ta trở về đi thôi."


Ta gật

gật đầu, dắt lấy ta nam nhân ta yêu, nghiêm túc nói cho biết hắn: "Ở một

nơi xa xôi, có thôn Bích Thủy, đó là một nơi rất tốt."


-------- Hết Truyện ---------


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...