Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn


Tiêu

Kinh Sơn ngồi ở mép giường, cười nhìn nàng nói: "Đều là chuyện lâu như vậy

rồi, ai còn nhớ được."


Mai Tử

đương nhiên không nghe, tay nhỏ bé kéo bàn tay to của hắn, bất mãn đấm đấm lòng

bàn tay hắn vài cái: "Chẳng lẽ lúc đó chàng một cái cũng không nhìn ta,

chỉ vì đã cứu ta nên mới đem ta cưới về nhà?"


Tiêu

Kinh Sơn đưa tay ra để nàng dễ đấm hơn, trong miệng mang theo ý cười nói:

"Khi ấy cái mạng nhỏ của nàng thiếu chút nữa cũng không còn, cả người đều

được ta cứu về, sau này cũng là ta ôm nàng về nhà , làm sao có thể nhìn cũng

không nhìn đây."


Mai Tử

suy nghĩ một chút thấy cũng đúng, hồi ức lúc đó nhỏ giọt trở lại, trong lòng

vừa ngọt vừa chua, cuối cùng vẫn không nhịn được lệch đầu tò mò hỏi: "Khi

ấy chàng thấy dáng vẻ ta thế nào, trong lòng nghĩ thế nào?"


Tiêu

Kinh Sơn nghe nàng nhắc tới quá khứ, con ngươi cũng mang theo điểm hồi ức, cảm

khái nói: "Lúc đó nàng là đứa nhóc, ngây ngốc, cố tình lại cố chấp muốn

chết. Khi ấy ta liền nghĩ, tiểu cô nương này a, vừa nhìn liền biết tính tình

bướng bỉnh, ta phải lấy nàng về nhà, nếu không ——" hắn nói đến đây ngược

lại trầm ngâm , không nói tiếp nữa, chỉ mỉm cười nhìn kỹ Mai Tử.


Mai Tử

nóng lòng, kéo lấy tay của hắn hỏi: "Nếu không thì như thế nào?"


Tiêu

Kinh Sơn lại cười ra tiếng: "Nếu ta không lấy nàng về nhà, nàng ấy dáng vẻ

ngây ngốc như vậy, không biết sau này có thể sống nữa hay không."


Mai Tử

nghe hắn nói như thế vẫn cảm thấy không đủ, chớp mắt nhìn hắn, bất mãn nói:

"Chẳng lẽ chàng cứu A Hoa A Thảo gì gì đó cũng muốn mang về nhà?" Lời

này nói ra liền ngửi thấy nho nhỏ vị chua rồi. Chuyện này thật ra chỉ thuộc

loại dấm chua nho nhỏ, sau này nếu nhớ lại có thể xem là ký ức đẹp, nhưng nếu

ngâm lâu thì chua này càng ngày càng nồng.


Tiêu

Kinh Sơn biết bình dấm nhỏ này không nên đụng vào, mà chuyện đó cũng không muốn

nói nhiều. Hắn lập tức lên giường, đưa tay ôm nàng vào lòng, cúi xuống tóc nàng

mang theo nụ cười đùa giỡn nói: "A Hoa A Thảo làm gì tốt bằng Mai Tử, có

thể ăn có thể sờ, không có chuyện gì còn có thể cùng sinh con."


Hơi thở

Tiêu Kinh Sơn nóng bỏng mang theo mùi vị phái nam phun lên cổ, lên má Mai Tử,

làm cả người nàng nhất thời mềm xuống, cười cười liếc hắn một cái, oán giận

nói: "Chàng chỉ được cái nói, lúc nãy còn bỏ chạy xuống bếp đó thôi."


Tiêu

Kinh Sơn lấy cằm râu chống lên đỉnh đầu nhỏ đầy tóc mềm của Mai Tử, nhẹ giọng

nói: "Ta biết ngay nàng sẽ suy nghĩ miên man, chúng ta cũng cùng nhau lâu

như thế, nàng còn chưa tin ta?"


Mai Tử

cắn môi nói: "Ta dĩ nhiên tin chàng, nhưng chàng cũng nói rõ ràng đi,

chẳng lẽ chàng thật sự chê ta sinh con xong thì dáng người biến dạng?"


Tiêu

Kinh Sơn nghe ra uất ức trong lời nói của nàng, không nhịn được cười ra tiếng,

cầm lấy mấy sợi tóc rơi trên vai nàng nói: "Nàng quả nhiên vẫn là bé ngốc,

ta làm sao có thể chán ghét nàng. Với lại ——"

Con ngươi hắn như có như không quét qua bộ ngực được một tầng quần áo che

lấy, hai đoàn trắng noãn còn lờ mờ có thể thấy được: "Tiểu Mai Tử của ta,

sinh con xong, thật đúng là chín triệt để."


Giọng

nói Tiêu Kinh Sơn trầm thấp, trầm thấp giống như cái tay của hắn đang vuốt ve

tóc nàng, xuống vai rồi xuống nữa, dẫn một tia thở dài thỏa mãn.


Nói đến

đây, Mai Tử dứt khoát nói thẳng: "Vậy lúc sáng sao chàng lại tránh ta? Ta

đã vậy, chàng vậy mà còn chạy." Lời này quá mức thẳng thắn, cứ thế làm

khuôn mặt Mai Tử đỏ hồng.


Tiêu

Kinh Sơn thấy vậy không nói lời nào, khuôn mặt lăng giác chôn trong hốc cổ nàng

chốc lát, lúc này mới hàm hồ nói: "Quá sớm đối với thân thể nàng không

tốt."


Mai Tử

không tin: "Nào có, mẹ ta nói, ra khỏi tháng là có thể, với lại người ta A

không tin: "Nào có, mẹ ta nói, ra khỏi tháng là có thể, với lại người ta A

Kim Hồng Tảo chúng nữ tất cả đều như vậy ."


Tiêu

Kinh Sơn lại than một hơi, đem nàng ôm chặt áp sát trước ngực, thấp ách ở bên

tai nàng nghiêm túc nói: "Thật ra ta cũng không hiểu lắm, vốn dĩ trước đây

lúc ở trong quân, có một vị lão đại phu từng nói với một vị đồng bào như thế,

khi ấy không khéo ta nghe được."


Hắn cắn

nhẹ xuống tai Mai Tử, nhẹ giọng nói: "Dù ta không biết thật giả, nhưng

nghĩ trễ một chút luôn không xấu ."


Mai Tử

trước có suy đoán qua, nhưng làm thế nào cũng không nghĩ ra hắn tránh mình như

thế lý do là vậy, trong lòng không khỏi dâng lên ý nghĩ ngọt ngào, miệng liền

nói: "Nếu là lão đại phu nói, vậy thì chắc là đúng thế. Người trong núi

chúng ta mặc dù đều nói ra khỏi tháng là có thể, nhưng người ở đây khó tránh có

một số việc không biết."


Tiêu

Kinh Sơn gật gật đầu, ở bên tai nàng khàn khàn nói: "Chờ qua mười ngày tám

ngày nữa là được rồi, đến lúc đó ta sẽ một ngụm xơi nàng."


Có lẽ

câu này của hắn quá trần trụi, có lẽ là vì nhiệt khí phun nhẹ bên tai mẫn cảm

của nàng, lỗ tai Mai Tử lại hồng, một lúc sau mới cúi đầu nhỏ giọng nói:

"Chàng nhịn như vậy không khó chịu chứ?"


Môi hỏa

nhiệt của Tiêu Kinh Sơn ở hai bên má nàng mè nheo, hạ giọng lẩm bẩm nói:

"Có khó chịu. . . . . ." Hắn thở dốc đã dồn dập, lồng ngực liền áp

chặt lấy phần lưng Mai Tử, mà phía dưới, cây lửa nóng kia đã chống lại mông mềm

mại của Mai Tử rồi.


Mai Tử

cắn cắn môi, khua lên dũng khí đưa tay mò xuống dưới, lục lọi cởi dây lưng vải

thô của hắn, sau đó tay nhỏ bé do dự đi xuống.


Cả

người Tiêu Kinh Sơn cứng đờ, khi hắn còn chưa kịp phản ứng thì Mai Tử đã duỗi

vào, chờ hắn phản ứng lại thì hắn đã không muốn ngăn cản.


Hai tay

mềm mại trơn nhẵn cứ vậy thăm dò duỗi vào, ở nơi nguồn suối thần bí của phái

nam ngày xưa từng hành hạ nàng vô số lần, bây giờ cũng đang cứng rắn chống lấy

nàng.


Hô hấp

của Tiêu Kinh Sơn trở nên hơi đục, hai bàn tay đem Mai Tử ôm chặt hơn, chặt đến

cơ hồ muốn đem khảm vào lồng ngực của mình, mà phía dưới cũng không khỏi tự chủ

giơ cao, để Mai Tử lục lọi dễ chịu hơn.


Lúc Mai

Tử do dự đem cây thô cứng lại nhiệt năng siết trong tay, Tiêu Kinh Sơn hít một

hơi, lập tức hắn xoay mặt Mai Tử lại, môi sôi sục tinh chuẩn bắt được nàng, vội

vàng gặm ăn, mà bàn tay từ lâu đã không tự chủ được bắt lấy mềm mại nảy lên đầy

đặn trước ngực nàng, vội vàng mà khắc chế vuốt ve.


Mai Tử

chợt cảm thấy mình giống như một con mồi nhỏ, mà Tiêu Kinh Sơn dĩ nhiên chính

thợ săn dũng mãnh. Mai Tử một Tiểu Bạch Thỏ yêu kiều như vậy, dĩ nhiên trốn

không khỏi tay thợ săn, thế là liền bị lặp đi lặp lại giày xéo vuốt ve gặm ăn,

này gặm ăn dùng sức vội vàng làm Mai Tử cảm thấy hắn giống như muốn đem nàng

nuốt cả vào bụng.


Thân

thể cùng nội tâm Mai Tử bị hắn mãnh liệt gặm ăn như thế, hóa thành một một dòng

nước, phát ra tiếng rên rỉ yêu kiều. Nàng đã không tự chủ được giơ

cao bộ ngực đầy đặn, vặn vẹo

bờ eo mềm mại, mè nheo giữa hai chân thợ săn dũng mãnh, thậm chí là câu dẫn.


Đương

nhiên, tay của nàng cũng chưa từng buông lỏng, tay nhỏ bé của nàng cầm chặt thứ

kia vì động tác của mình mà càng bành trướng ra. Vật kia nóng tay, lờ mờ có rung

động, này tất cả đối với Mai Tử mà nói thì vừa xa lạ lại vừa quen thuộc. Xa lạ

bởi vì nàng thực sự chưa từng chủ động cầm qua nó như vậy, quen thuộc là vì,

loại nhiệt năng cùng lờ mờ rung động này từng ở bên trong thân thể nàng đi vào

quá nhiều lần, lại từng trong nhiều lần đó làm cho nàng không biết bao nhiêu

ban đêm tới cao trào.


Nếu như

nói trước kia Tiêu Kinh Sơn cảm thấy nương tử của mình đã trở thành một quả Mai

Tử chín muồi, vậy bây giờ hắn liền hiểu, khỏa Mai Tử này chẳng những chín, còn

Tử chín muồi, vậy bây giờ hắn liền hiểu, khỏa Mai Tử này chẳng những chín, còn

có độc, độc trí mạng, làm cho hắn không có cách nào khống chế chính mình.


Cuối

cùng hắn không nhịn được nữa rống to một tiếng, nhanh chóng cởi quần vải thô

của mình ra, ngồi chồm đối diện khuôn mặt mềm mại của Mai Tử, thế là làm cây

sắt nóng kia liền nảy lên trước mắt Mai Tử.


Mai Tử

biết mình chơi lửa, môi hồng của nàng hơi mở, chớp con ngươi mênh mông nhìn

hung thần ác sát trước mắt, nhất thời giữa không biết làm thế nào cho phải.


Lúc này

Tiêu Kinh Sơn đã không khắc chế được mình nữa, hắn có chút thô lỗ nâng

mặt nàng lên, ngón cái thô lệ xẹt qua môi nàng, cứ thế môi nàng liền bị cưỡng

chế mở ra.


Tròng

mắt của hắn thâm trầm, dục vọng tràn đầy, hắn cúi đầu cắn răng nói: "Nàng

tiểu Mai Tử này!"


Nói

xong lời này, hắn liền đem cây nhiệt năng kia thử bỏ vào cái miệng đang bị buộc

mở ra của Mai Tử.


Lúc đầu

Mai Tử còn chưa phản ứng lại, sau này biết ý của hắn, không cần hắn tách môi

mình nữa, tự nàng thử dùng cánh môi cùng đầu lưỡi của mình bọc lấy món đồ đáng

giận kia.


Thế là

môi lưỡi ôn nhuận mềm mại liền bọc món đồ kiên cường phát giận kia, ẩm ướt bọc

lờ mờ bành trướng rung động, đó tư vị mất hồn nhất trên đời này, là nửa đêm vô

số lần mơ thấy vọt lên rung động mà quen thuộc khó quên nhất.


Tiêu

Kinh Sơn nheo con ngươi đầy dục sắc, gầm nhẹ phát ra một tiếng thở dài thỏa

mãn .


Hai mắt

Mai Tử mê ly, ngẩng đầu quỳ gối, hai tay vô cùng tự giác bưng lấy gốc rễ của

hắn, miệng động một cái bắt đầu bú ăn. Mà lúc này vì nàng quỳ nên áo khoát đơn

thuần phủ trên người đã chảy xuống, thế là hai đoàn no đủ liền thuận theo động

tác nàng mút ăn phóng đãng xuất ra sóng lớn mê người.


Lúc đầu

Tiêu Kinh Sơn còn đắm chìm trong tư vị khó nói, sau này phát hiện động tác của

Mai Tử lạnh nhạt, món đồ của hắn kiền khát đã lâu làm sao có thể thỏa mãn với

động tác nhẹ như thế. Thế là hắn liền thử di động trước sau trong miệng nàng.

Động một cái hắn liền phát hiện tư vị hơn người, loại cảm giác này thế nhưng

một chút cũng không thua tư vị làm người khó quên ở miệng dưới.


Lúc đầu

Mai Tử có chút không thích ứng với động tác của hắn, sau này dần dần thích ứng

được, liền nhẹ nhàng phối hợp theo động tác tiến công của hắn.


Động

tác tiến công của Tiêu Kinh Sơn lúc đầu còn e sợ làm Mai Tử đau nên có phần

khắc chế, sau này hưng khởi, liền thật sự không có cách nào bận tâm nữa, động

tác dần dần cuồng mãnh, làm cho nước miếng bạc thuận theo miệng lưỡi Mai

Tử chảy xuống, nước bọt nhỏ

giọt lên hai khỏa trắng nõn mềm mại của Mai Tử.


Cuối

cùng động tác của Tiêu Kinh Sơn giống như lũ bất ngờ bộc phát đột nhiên mãnh

liệt, hắn cắn răng hướng bên trong tìm tòi, sau đó cả người đột nhiên cứng

ngắc. Hắn rất nhanh phản ứng lại, nhanh chóng rút ra. Mai Tử còn há miệng bị

vây trong mê mang khó hiểu, đột nhiên liền thấy vật kia phun ra dòng nước trắng

đục, dòng nước này lập tức phun lên mặt, có chút còn ven theo cằm chảy xuống

ngực trắng nõn.


Tiêu

Kinh Sơn tích tụ lâu ngày được phóng thích, kịch liệt thở dốc chặt chẽ không

ngừng ôm lấy bả vai Mai Tử. Mai Tử chỉ cảm thấy thứ màu trắng đục này dính lên

mặt có chút trơn dính, lại có chút nóng, liền đụng hắn một cái.


Tiêu

Kinh Sơn thở dốc thở bình tĩnh lại, lúc này mới thò người qua cầm một cái khăn

thay Mai Tử lau khuôn mặt cùng phía dưới.


Mai Tử

xụi lơ dựa vào đầu vai hắn, mặc cho hắn lôi kéo. Trước kia Tiêu Kinh Sơn sợ

không khắc chế được mình, vì vậy không có can đảm đụng nàng. Bây giờ tạm thời

được giảm bớt, liền rõ ràng dùng bàn tay thô lệ nắm lấy đoàn phấn nhọn nhẹ

được giảm bớt, liền rõ ràng dùng bàn tay thô lệ nắm lấy đoàn phấn nhọn nhẹ

nhàng vuốt ve đùa bỡn, chỉ vậy cũng đủ làm cho thân thể Mai Tử vặn vẹo không

thuận không dung.


Tiêu

Kinh Sơn thấp ách cười ra tiếng, cuối cùng bàn tay thô lệ lục lọi đến phía

dưới, lướt qua sông núi, xuyên qua sân cỏ, đi tới bên dòng suối nhỏ, chỉ thấy

đã có nước chảy róc rách.


Tiêu

Kinh Sơn dẫn đầu ngón tay bắt đầu hướng bên trong tìm kiếm, vì nơi này lâu ngày

chưa có khách đến thăm, nhất thời Mai Tử có chút không thích ứng, không nhịn

được phát ra một tiếng rên khẽ.


Tiêu

Kinh Sơn lại chưa từng ngừng nghỉ, này ngón tay thô lệ thử đi vào, liền dẫn lấy

nước mật trong suốt, mè nheo mềm thịt tế nộn, một chút lại cọ cọ phía trước,

chọc cho cả người Mai Tử run rẩy một trận, chỉ có thể chặt chẽ ôm lấy bờ eo của

hắn, cắn bờ vai của hắn.


Tiêu

Kinh Sơn đợi hơn phân nửa ngón tay đi vào rồi con ngươi thâm trầm chỉ nhìn chằm

chằm hai má hồng đẹp của Mai Tử, ách thanh nói: "Đau không?"


Cả

người Mai Tử đang bị hắn ôm lấy, lúc này nheo con ngươi mở môi nói: "Không

đau . . . . . . Có chút. . . . . ."


Tiêu

Kinh Sơn nhíu mày, thì thầm hỏi: "Như thế nào?"


Mai Tử

nhíu nhíu mày, nghiêm túc cảm thụ tư vị ngón tay này mang đến, cuối cùng khuôn

mặt vẫn hồng, chôn trên ngực hắn nhẹn tiếng nói: "Có chút ngứa. . . . .

.Chàng động một chút. . . . . ." Lời này vừa nói, thân thể liền co rút một

cái.


Tiêu

Kinh Sơn thấp ách mà cười ra tiếng, cúi đầu hôn hôn bên tai nàng, nhỏ giọng

nói: "Yên tâm, ta sẽ . . . . . ."


Mai Tử

cho là hắn sẽ như trước đây thật lâu từng làm qua bắt đầu đi vào, nhưng ai dè

hắn lại không làm thế, mà lại dùng một ngón tay khác độc ác ở bên trong dao

động, tư thế kia lại giống như muốn đem cả người nàng xé toạc ra.


Mai Tử

"A" phát ra một tiếng kêu mềm mại, trong miệng oán giận nói:

"Đừng, chàng người xấu này!"


Tiêu

Kinh Sơn cúi đầu "Ừ" một tiếng: "Ta sẽ nhẹ một chút."


Sau đó

Tiêu Kinh Sơn quả nhiên nhẹ hơn nhiều, đầu ngón tay ở nơi bí ẩn đi vào đi ra.

Mai Tử từ khi sinh con liền cực kỳ nhạy cảm, lúc này bị đầu ngón tay thô lệ của

Tiêu Kinh Sơn vuốt ve đùa bỡn, miệng suối liền khẽ run rẩy, phún ra nhiều nước

mật hơn.


Lúc này

cả người Mai Tử đều trở nên mềm mại, thân thể cân đối hiện lên một lớp phấn

hồng dụ người, lại thêm con ngươi mê lỵ, cái miệng nhỏ thở nhẹ, thật sự giống

như Mai Tử chín muồi dụ người.


Tiêu

Kinh Sơn lấy chòm râu mảnh vụn cọ cọ lên ngực cân đối của nàng, trong miệng thì

thầm nói: "Thật muốn muốn nàng làm cho ta lần nữa. . . . . ."


Mai Tử

còn chưa kịp nói gì, bỗng nghe bên cạnh có tiếng khóc của trẻ sơ sinh thanh

thúy vang lên, cuống quít quay nhìn, chỉ thấy tiểu tử đang ngủ bên giường đã

tỉnh.


Mê ly

trong mắt Mai Tử liền lập tức theo gió bay đi, bất mãn đẩy Tiêu Kinh Sơn trên

người chỉ đạo: "Con khóc rồi kìa, chắc là đói, chàng mau tránh ra, ta đi

ôm nó."


Lúc này

Tiêu Kinh Sơn thời thanh tỉnh, những thứ thì thầm mè nheo khàn khàn thống thống

kia đều vứt đi lên chín tầng mây. Hắn cuống quít ngồi dậy phủ thêm áo cho Mai

Tử, lại vội vàng đem quần của mình mặc vào rồi xuống giường, trong miệng còn

nói: "Nàng nhìn nó một chút, ta đi lấy tã."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận