Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn


Thì ra

hôm nay Bành vương gia đã đầu hàng, một đội quân đi trước áp giải Bành vương

gia lên kinh lĩnh tội còn bây giờ Tiêu Kinh Sơn cố ý lại đây để mang Mai Tử đi

cùng. Ai dè trên đường gặp phải Minh Châu công chúa, Minh Châu công chúa muốn

xem thử phu nhân mà Tiêu đại ca cưới ở nông thôn là người như thế nào nên liền

len lén chạy lại đây.


Minh

Châu công chúa nhiệt tình kéo lấy Tiêu Kinh Sơn nói đông nói tây hỏi hắn chuyện

đánh giặc, ngược lại nhất thời đem Mai Tử lạnh nhạt vất qua một bên. Tiêu Kinh

Sơn liếc nhìn Mai Tử ôm rổ rau dại trong tay do tự đứng bên cạnh, lật người

xuống ngựa, cầm dây cương nói: "Vào nhà trước đã."


Lúc này

Minh Châu công chúa mới nhớ tới còn có Mai Tử đứng bên, vỗ lấy đầu nói:

"Ai u, muội quên mất, sớm nghe nói thân thể chị dâu gần đây không được

tốt, chúng ta vào nhà trước đi thôi."


Sau đó

tiểu nha hoàn Bình Nhi cùng Thôi phó tướng cũng lại đây, làm lễ xong, mọi

người mời nhau vào trạch viện.


Có Minh

Châu công chúa đến cũng vui vẻ. Nàng kéo lấy Tiêu Kinh Sơn hỏi này hỏi nọ, lại

đem lực chú ý chuyển sang Mai Tử, hỏi bọn họ làm thế nào mà quen biết, làm thế

nào mà thành thân. Liên tiếp hỏi mấy vấn đề làm cho Mai Tử phải đỏ mặt tía tai

không trả lời được, mấy chuyện quá khứ kia dĩ nhiên là không nên nhắc tới thì

tốt hơn. Thật may là Tiêu Kinh Sơn ở bên cạnh, lạnh nhạt nói vài câu giải vây

cho nàng.


Chớp

mắt đã đến gần tối, Tiêu Kinh Sơn quyết định ngày mai khởi hành lên kinh thành,

thế là mọi người ở trang viện này nghỉ ngơi một ngày, tướng sĩ đi theo thì cắm

trại ngay ngoài trang viện.


Buổi

tối hôm nay trang viện nấu ăn dĩ nhiên phải dốc hết sức, đem tất cả những thứ

có thể nấu trong trang viện đều làm hết thành món ăn bưng ra. Nhưng vị Minh

Châu công chúa này vẫn không yên, nàng ta vẫn tò mò món canh bồi của Mai Tử.


Mai Tử

thấy vậy biết nàng tò mò, liền muốn đứng dậy đi làm cho nàng.


Tiêu

Kinh Sơn buông chén đũa xuống, quét mắt nhìn Minh Châu công chúa, lạnh mặt nói:

"Thức ăn trong cung đều là sơn trân hải vị, sao muội lại quan tâm đến món

dân dã này?"


Vừa nói

hắn vừa giơ tay kéo Mai Tử ngồi xuống, phân phó nói: "Không cần làm, cái

đó có gì ngon đâu, hơn nữa thân thể nàng chưa khỏe hẳn, đừng dùng sức nhiều

quá."


Minh

Châu công chúa nghe vậy, rất là uất ức, chu miệng nói: "Muội xác thực chưa

ăn qua nha, ở trong cung ăn cái gì cũng chán."


Nàng

đáng thương liếc nhìn Mai Tử, nhỏ giọng nói thầm: "Nhưng huynh đau lòng

chị dâu, vậy muội sẽ không ăn nữa, nhịn một chút là được." Vừa nói nàng

vừa vô tình dùng muỗng hớp một hớp cháo.


Mai Tử

thấy nàng đáng thương như vậy, liền đứng dậy cười nói: "Mà thôi, ta không

cần tự mình động tay, ta xuống chỉ cách làm cho đầu bếp là được."


Tiêu

Kinh Sơn gật gật đầu: "Cũng được, nàng đi nhanh về nhanh."


Thật ra

món canh bồi này là món mấy năm trước lương thực không đủ dùng thì sẽ làm.

Chính là dùng các loại gạo vụn tạp lương thực nấu thành cháo loãng, dùng rau

dại xắc nhỏ rồi bỏ vào nồi nấu, nấu xong lại dùng gia vị nếm qua là có thể ăn.

Phương pháp này dùng rất ít lương thực, có thể tiết kiệm, hôm nay công chúa

muốn ăn, Mai Tử cũng đành nói phương pháp ra đề người ta theo đó mà làm.


Chốc

lát sau, Mai Tử trở về, đầu bếp cũng làm xong món canh bồi bưng lên bàn. Minh

Châu công chúa vén tay áo lên dẫn đầu nếm thử, ăn xong vui thích hưng phấn nói:

"Mùi vị quả nhiên không tệ! Ăn ngon!"


Mai Tử

Mai Tử

mím môi cười nói: "Canh bồi này có rau xanh ăn vừa ngon ngọt vừa sạch, hơn

nữa còn có nêm nếm gia vị đầy đủ, mùi vị dĩ nhiên là không tệ ."


Minh

Châu công chúa trợn mắt nhìn Tiêu Kinh Sơn: "Vẫn là chị dâu đối tốt với

muội, Tiêu đại ca vậy mà lại giấu giếm, trở lại nông thôn ăn ngon như thế mà

lại cố ý không cho muội ăn."


Mai Tử

nghe vậy "Phốc" một tiếng cười ra, giải thích nói: "Hôm nay muội

ăn cảm thấy mùi vị không tệ là bởi vì đầu bếp cho thêm nước xương hầm vào nấu

làm cho vị canh thêm ngon. Thường ngày chúng ta ở trong núi, chỉ dùng một chút

gạo vụn tạp lương thực, làm sao có thể nấu ra mùi vị hôm nay."


Minh

Châu công chúa suy nghĩ một chút thấy cũng đúng, cười nói: "Thì ra là muội

trách oan Tiêu đại ca."


Ăn cơm

xong, Minh Châu công chúa vì hợp khẩu vị với món canh bồi này nên càng thêm

thích Mai Tử hơn một phần. Nàng kéo lấy Mai Tử nói chuyện này chuyện kia, lại

hướng Mai Tử nói khoác mình ở trong kinh thành có bao nhiêu ngựa, đều là cực

phẩm, lại bắt đầu nói chính mình từng ăn qua món gì, đều là mỹ vị. Minh Châu

công chúa nói phải gọi là một vẽ loạn lung tung, làm cho Mai Tử nghe đến mắt to

lấp lánh nhìn nàng, cơ hồ không thể tin được.


Minh

Châu công chúa rượu đủ cơm no nói khoác một phen, thấy chị dâu nho nhỏ nghe

mình nói không dám tin thì càng vui vẻ, cuối cùng vỗ ngực nói: "Chờ đến

khi vào kinh, thức ăn ngon, rượu ngon, mỹ nhân, tuyệt đối sẽ làm tỷ hoa mắt

loạn xạ. Muội còn có thể mang theo tỷ đi vào hoàng cung chơi, tỷ biết hoàng

cung là cái gì không?"


Mai Tử

nghe thấy thật thú vị, trong mắt đều là mong đợi: "Hoàng cung? Ta chỉ nghe

nói qua, đương nhiên chưa thấy qua a."


Minh

Châu công chúa kéo lấy tay Mai Tử dõng dạc nói: "Nếu đã là phu nhân của

Tiêu đại ca, vậy chính là chị dâu của muội, yên tâm, lúc nào muội cũng có thể

mang tỷ đi chơi. Muội còn dẫn tỷ đến sòng bạc, còn có Câu Lan viện. . . . .

."


Tiêu

Kinh Sơn chưa đi, hắn vẫn yên ổn ngồi một bên uống trà, lúc này nghe Minh Châu

công chúa càng nói càng đi xa chủ đề thì lành lạnh chen miệng vào: "Minh

Châu, muội đừng dạy hư cho nàng."


Minh

Châu công chúa nói đến hưng khởi, lúc này mới ý thức được còn có một pho tượng

thần bên cạnh, lập tức che miệng, con ngươi chuyển chuyển, nhỏ giọng nói:

"Vừa rồi muội không nói gì cả a."


Mai Tử

lại nghe rõ ràng, tò mò hỏi: "Câu Lan viện là cái gì? Cũng thú vị giống

như hoàng cung sao?"


Tiêu

Kinh Sơn trầm mặt xuống, trừng mắt nhìn Minh Châu công chúa.


Minh

Châu công chúa vội vã xem sắc trời bên ngoài một chút, kêu lên: "Ai u, trễ

như vậy rồi sao, muội phải nhanh nhanh về nghỉ ngơi thôi, muội đi nha."

Nói xong xách váy chuồn mất.


Lập

tức, trong phòng chỉ còn lại Mai Tử và Tiêu Kinh Sơn. Mai Tử từ lúc gặp lại

Tiêu Kinh Sơn còn chưa có cơ hội nói chuyện một mình với hắn. Nhưng nàng thấy

sắc mặt Tiêu Kinh Sơn không được tốt nên cũng chẳng lên tiếng hỏi cái gì là Câu

Lan viện nữa, chỉ cúi đầu không nói lời nào.


Tiêu

Kinh Sơn đặt ly trà trong tay xuống, trầm giọng lên tiếng nói: "Sau này ít

nghe nàng ta nói những thứ kia đi."


Trong

lòng Mai Tử cảm thấy Minh Châu công chúa này rất thú vị, nghe nàng ta nói những

thứ kia rất hay, đều là những thứ Mai Tử không biết. Nhưng Mai Tử không muốn

cãi với Tiêu Kinh Sơn nên chỉ ngoan ngoãn gật đầu một chút.


Mai Tử

Mai Tử

gật gật đầu xong, Tiêu Kinh Sơn chợt đứng lên, đi tới trước mặt nàng.


Mai Tử

đang thấy có chút kỳ quái thì nàng liền bị hắn duỗi tay kéo một cái. Thế là

nàng nhẹ nhàng "A" lên một tiếng liền bị Tiêu Kinh Sơn ôm chặt.


Nằm

trong lòng Tiêu Kinh Sơn, lúc này Mai Tử mới cảm nhận thấy lồng ngực hắn phập

phồng rất kịch liệt.


Bàn tay

nhỏ bé ý thức bắt lấy bả vai hắn, đem mặt nhỏ chôn vào lồng ngực hắn.


Tiêu

Kinh Sơn cúi đầu xuống, bất mãn nhỏ giọng oán giận: "Nàng ta cuối cùng

cũng đi!"


Mai Tử

nghe lời này, ngược lại không nhịn được cười: "Người ta chỉ nói nhiều một

chút mà thôi."


Khuôn

mặt Tiêu Kinh Sơn vẫn bất mãn, "Hừ" một tiếng nói: "Nàng ta

chẳng có chút ý tứ gì, cứ kéo lấy nàng nói này nói nọ."


Mai Tử

nhìn dáng vẻ này của hắn có vài phần tính tình tranh chấp trẻ con, trong lòng

cảm thấy buồn cười, nhưng lại không cười ra tiếng, chỉ nằm trong lòng hắn mím

môi cười trộm.


Tiêu

Kinh Sơn không nhắc tới chuyện đó nữa, đem cả người nàng ôm lấy, bàn tay nâng

mặt nàng lên xem xét, nhẹ giọng hỏi: "Mấy ngày này có khỏe không?"


Mai Tử

bị ánh mắt đầy lửa nóng cùng dịu dàng của hắn nhìn, có chút đỏ mặt, nhỏ giọng

nói: "Không phải Thôi phó tướng thường xuyên đưa tin qua cho chàng rồi

sao, ta đã sớm khỏe rồi."


Tiêu

Kinh Sơn thấy sắc mặt nàng lộ ra hồng nhuận dụ người, con ngươi càng phát ra

nhiệt, thanh âm trầm ách mà nói: "Vài ngày không thấy, thân mình nàng hình

như đầy đặn lên một chút."


Mai Tử chớp

đôi mắt lấp lánh, gật gật đầu nói: "Ừ, chắc là ở đây nhàn đến vô sự nên uể

oải."


Tiêu

Kinh Sơn thấy nàng mập lên nên càng tăng thêm vài phần vẻ đẹp ngây ngô, nhịn

không được cúi đầu cười ra tiếng: "So với lúc mới gả cho ta thì mập hơn

nhiều, sau này nếu cứ mập thêm như vậy nữa, ta ôm không nổi nàng thì làm sao

bây giờ?"


Mai Tử

nghe hắn nói như thế, nhéo ngực hắn bất mãn cong môi nói: "Lúc đó chàng

nói muốn nuôi ta cho mập mạp một chút, bây giờ ngược lại lại chê ta mập sợ ôm

không được?"


Ai dè

nàng mới nói xong lời này, liền bị xoay một cái, đợi khi hoàn hồn nàng mới phát

hiện mình bị Tiêu Kinh Sơn bế xốc lên.


Mai Tử

sợ hãi giật mình, tay nhỏ bé giữ chặt lấy áo trước ngực hắn: "Mau thả ta

xuống!"


Tiêu

Kinh Sơn cúi đầu nhỏ giọng nói: "Không thả."


Hắn

chẳng những không thả nàng xuống, còn bế nàng đến trước giường, thuận tay giúp

nàng cởi áo.


Lúc áo

Mai Tử bị cởi lộ ra làn da trong suốt trắng noãn, nàng cảm thấy hơi lạnh một

chút, hít vào một hơi, không nhịn được vặn vẹo trong lòng hắn.


Tiêu

Kinh Sơn cũng vội vàng cởi quần áo của mình, để làn da mềm mại của nàng dính

lên ngực dầy rừng rực lửa nóng. Vết sẹo thô tháo nhẹ nhàng trượt lên trượt

lên ngực dầy rừng rực lửa nóng. Vết sẹo thô tháo nhẹ nhàng trượt lên trượt

xuống trên hai quả tiểu anh đào mềm mại của Mai Tử, thân thể Mai Tử run rẩy,

kìm lòng không được sáp lại gần hắn thêm vài phần.


Lúc Mai

Tử chưa ý thức được thì quần áo của nàng đã bị rút đi hết. Nàng được đặt xuống

giường, không có một khe hở.


Tiêu

Kinh Sơn nhấc chân lên giường, cúi đầu nhìn kỹ nàng, con ngươi đầy lửa nóng.


Mai Tử

cơ hồ không dám đón ánh mắt của hắn.


Tiêu

Kinh Sơn lại cường thế bắt nàng nhìn mình, nhìn kỹ nàng trong chốc lát, hắn lên

tiếng khàn khàn hỏi: "Nàng nhớ ta không?"


Trên

mặt Mai Tử đỏ hồng một mảnh, chỉ mím môi không nói lời nào.


Tiêu

Kinh Sơn biết Mai Tử nhất định là ngượng ngùng nên cũng không ép nàng. Hắn chỉ

cúi đầu xuống hôn hôn hai khỏa hồng hồng trước ngực nàng bởi vì thở dốc mà phập

phồng lên xuống, trầm thanh lẩm bẩm nói: "Ta nhớ nàng lắm, ngày ngày đều

nhớ nàng."


Mai Tử

thẹn thùng nhưng lại không đẩy hắn ra, hai bàn tay kìm lòng không được ôm lấy

bờ vai của hắn.


Tiêu

Kinh Sơn ngậm một hột tiểu anh đào không chịu nhả ra, nhẹ nhàng gặm ăn, gặm đến

khi chỗ đó hồng nhuận mềm ướt, gặm đến khi Mai Tử kiều suyễn không dứt. Một lúc

sau cuối cùng hắn cũng rời khỏi, sáp đến bên tai Mai Tử nhỏ giọng nói:

"Trong lòng nàng có trách ta không?"


Hai mắt

Mai Tử lúc này đã mê ly, mở nửa con ngươi không hiểu lẩm bẩm hỏi: "Trách

chàng cái gì?"


Tiêu

Kinh Sơn có chút chán nản: "Ta vẫn đem chuyện trước kia giấu nàng, hại

nàng suy nghĩ miên man. Ta bận bịu chuyện của mình, không coi trọng thân thể

nàng, hại nàng ngã bệnh."


Mai Tử

thấy hắn như vậy, trong lòng liền thấy thương, vội vàng lắc đầu nói:

"Không có, ta không nghĩ như vậy, không trách chàng."


Khuôn

mặt kiên nghị cứng rắn của Tiêu Kinh Sơn vùi giữa hai khỏa mềm mại của nàng,

thần sắc có vài phần cảm động cùng áy náy: "Mai Tử, nàng không trách ta

nhưng ta lại trách mình, là ta không chăm sóc tốt cho nàng."


Hắn lầm

bầm nói: "Mấy ngày này, mỗi khi ta nhàn rỗi liền sẽ nhớ tới nàng, lo lắng

thân thể của nàng, lo lắng nàng lại suy nghĩ miên man, ta sợ có một ngày ta

quay đầu lại thì sẽ không thấy nàng nữa."


Hắn mút

lấy mềm mại gần miệng ngay trước mắt, phát ra một tiếng thở dài: "Mai Tử,

cuối cùng nàng vẫn ở đây."


Mai Tử

có chút bó tay không biết làm thế nào, bình thường không phải bọn họ không thân

thiết qua, cũng không phải là chưa nếm qua các biện pháp thân thiết. Chỉ là

thường ngày nam nhân này luôn cứng rắn chủ đạo tất cả, nàng chỉ dựa theo hắn mà

thôi. Nhưng bây giờ, nam nhân kiên quyết này lại nằm trước ngực mềm mại của

nàng, một bộ mất mác, giống như đứa bé đòi ăn vậy. Cảm giác này rất kỳ diệu,

làm cho Mai Tử có chút không tự nhiên, lại có chút khoái cảm khó nói nên lời.


Còn

chưa chờ Mai Tử kịp phản ứng, nam nhân trước ngực nàng lại bắt đầu gặm ăn chỗ

mềm mại. Mai Tử bất an vặn vẹo, nhỏ giọng nói: "Không cần như vậy."


Tiêu

Kinh Sơn rất nghe lời, rời bỏ nơi mềm này. Mai Tử đang hạ giọng lại chợt cảm

thấy bụng dưới nhẹ nhàng đau nhói, ngẩng đầu lên nhìn, thì ra hắn một đường đi

xuống rồi!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận