Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn


Mai Tử

thấy A Mang ấp a ấp úng, trong lòng lại không có hảo cảm, lạnh mặt nói:

"Hắn là phu quân của ta, trước kia hắn như thế nào đương nhiên hắn sẽ nói

cho ta biết, ngươi cần gì ở đây đâm chọt gây xích mích." Trong lòng nàng

chợt cảm thấy có chút hối hận khi giữ A Mang ở đây, nàng không muốn nghe A Mang

nói về Tiêu Kinh Sơn như thế.


A Mang

thấy nàng như vậy, biết nàng hiểu lầm rồi, vội la lên: "Ta là có ý tốt,

ngươi căn bản không biết chuyện trước kia."


Mai Tử

trong lòng càng tức giận: "Ngươi không cần cho ta biết, ta căn bản không

muốn biết! Ngươi vẫn nên nhanh nhanh đi ra ngoài đi, tránh cho người khác biết

chuyện còn cho rằng ta với ngươi có gì mập mờ!"


A Mang

nghe vậy, cắn răng hạ giọng hô: "Ngươi cho rằng hắn đường đường là một Đại

tướng quân sao, vì sao hắn rời triều đình mà ngay cả một người thân cũng không

có? Ngươi biết vì sao sao?"


Mai Tử

nhíu mày phản bác nói: "Không có thì như thế nào, không có không phải

chuyện gì sai, nguyên nhân chính là vì hắn không có người nhà nên trở về mới

cưới ta."


A Mang

lại không đoái hoài đến hành động dường như muốn bưng lỗ tai của Mai Tử, cắn

răng cắn lợi mà nói: "Bởi vì mọi khuê tú trước kia hoàng thượng tứ hôn cho

hắn, tất cả đều xảy ra chuyện! Không một ai thoát khỏi rủi ro!"


Mai Tử

nghe mà ngây người, hé ra cánh môi hồng nhuận nhưng không nói được gì, nàng

không hiểu chuyện rủi ro là ý gì.


A Mang

thở dài, chân thành nói: "Mai Tử, ta sợ ngươi cũng xảy ra chuyện."


Mai Tử

lại không hiểu, hoàng thượng từng tứ hôn cho Tiêu Kinh Sơn, sau đó những người

kia đều xảy ra chuyện ngoài ý muốn?


A Mang

xem xét bên ngoài, thấy những tướng sĩ tuần canh bên ngoài vì không tìm thấy

tung tích gì nên dần dần tản đi rồi, lúc này mới nói: "Mà thôi, chuyện

này ta cũng không thể nói lung tung, sau này có lẽ ngươi sẽ biết. Đừng có ngây

ngô bên cạnh Tiêu Kinh Sơn, nếu ngươi đã gả cho hắn rồi thì không có cách nào.

Bây giờ ta chỉ có thể cho ngươi biết một chuyện, ngươi nhất định phải nhớ lấy,

không thể vào kinh thành với Tiêu Kinh Sơn, nhất định không thể đi, nhớ

lấy!"


Trong

lòng Mai Tử nghi ngờ, đang muốn kéo lấy A Mang hỏi thêm thì lại nghe bên ngoài

truyền đến tiếng bước chân, sau đó có thị vệ gọi tướng quân, giọng nói này rõ

ràng là Tiêu Kinh Sơn đã trở về.


A Mang

nghe giọng Tiêu Kinh Sơn, hoảng hốt vội nói: "Ta đi trước, gặp lại

sau." Vừa nói hắn vừa vung rèm bên cạnh, giống như con mèo cong eo chui

ra.


Mai Tử

ngây người, đang nghi ngờ thì lại nghe thấy tiếng Tiêu Kinh Sơn vén rèm bước

vào.


Tiêu

Kinh Sơn thấy sắc mặt nàng không tốt, vội vàng tiến lên sờ sờ trán nàng:

"Sao sắc mặt lại khó coi như thế? Vừa rồi ai dọa nàng?"


Trong

lòng Mai Tử đang nghi ngờ, lập tức vội vàng lắc đầu: "Không sao, chỉ là có

chút choáng váng."


Tiêu

Kinh Sơn lại bắt lấy cổ tay nàng sờ sờ mạch đập, phát hiện không có chuyện gì

lúc này mới yên tâm: "Vừa rồi nghe tướng sĩ tuần canh nói có chút tiếng

vang kinh động đến nàng, không có chuyện gì chứ?"


Mai Tử

sợ hắn hiểu lầm nên quyết định giấu Tiêu Kinh Sơn, vội vàng lắc đầu nói:

"Ta mới dậy, ngủ mơ mơ màng màng nên có khi là nghe nhầm."


Tiêu

Kinh Sơn nhẹ nhàng "À" một tiếng, lúc này mới nói: "Vừa rồi

Thành vương gia cùng Thế tử A Mang lại đây, A Mang cùng một thị vệ đi ra ngoài

Thành vương gia cùng Thế tử A Mang lại đây, A Mang cùng một thị vệ đi ra ngoài

dạo sau đó lại đi mất, bây giờ ta đang phái người đi tìm."


Mai Tử

nghe, trong lòng cả kinh, hoảng hốt vội nói: "Sao hắn lại không cẩn thận

như vậy, tìm được chưa?"


Sắc mặt

Tiêu Kinh Sơn có chút tối đen nhìn không rõ nét mặt, lắc lắc đầu nói:

"Chưa được."


Mai Tử

cúi đầu, trong lòng có chút thấp thỏm, nghĩ đến hắn vừa mới chui ra ngoài sẽ

không bị người phát hiện chứ?


Tiêu

Kinh Sơn đưa tay phủ lên mái tóc đẹp của Mai Tử, mềm giọng hỏi: "Nàng nghĩ

cái gì vậy?"


Mai Tử

đang cúi đầu suy nghĩ, bị hắn hỏi như vậy lại sợ hãi giật mình, vội vã cười

gượng lắc đầu nói: "Không nghĩ cái gì. . . . . ." Nàng muốn tùy tiện

nói vài câu, nhưng môi chuyển động lại không thể nói ra một câu ứng phó qua loa

tắc trách, trong đầu chỉ trống rỗng.


Tiêu

Kinh Sơn đương nhiên đem tất cả nhìn vào trong mắt, không biến sắc nói:

"Nàng còn chưa ăn cơm, chắc là đói bụng?"


Mai Tử

vội vã gật đầu: "Đúng vậy đúng vậy, ta đói!"


Tiêu

Kinh Sơn cười , xem xét thần sắc Mai Tử, cầm tay nhỏ bé của nàng nói:

"Được, chúng ta nhanh chóng ăn cơm thôi."


Lúc ăn

cơm sáng thần sắc Mai Tử vẫn bất an như cũ, Tiêu Kinh Sơn đương nhiên đều đem

tất cả để vào trong mắt nhưng hắn lại không hỏi gì, chỉ nói thuộc hạ đi tìm thế

tử. Kết quả chưa chờ đến lúc ăn cơm xong liền có thuộc hạ đến báo, nói là đã

tìm được tiểu thế tử rồi, đang ở hầm cầu bên cạnh đại doanh, tiểu thế tử đứng

ở chỗ đó ôm bụng khó chịu.


Nghe

tin tức này Tiêu Kinh Sơn liếc nhìn Mai Tử, nhàn nhạt nói: "Xem ra thân

thể hắn có chút không ổn."


Mai Tử

gật đầu: "Ừ, xem ra là vậy."


Tiêu

Kinh Sơn lại đây cùng Mai Tử ăn cơm là vội vàng vụng trộm, bây giờ đã tìm được

tiểu thế tử, hắn dù gì cũng phải đi qua xem một chút, thế là buông chén đũa

xuống, đứng lên nói: "Nàng tự ăn đi, ta đi một chút rồi trở về."


Mai Tử

ngẩng đầu nhìn hắn một cái, căn dặn nói: "Ừ, chàng đi nhanh lên."


Lúc

Tiêu Kinh Sơn vung áo khoác lên đứng dậy thì mắt vừa đúng quét qua một góc của

doanh trướng, thế là ánh mắt của hắn liền dừng ngay chỗ đó.


Mai Tử

thuận theo ánh mắt hắn nhìn qua, vừa hay lại nhìn thấy hắn đang nhìn chằm chằm

cái khe hẹp mới được mình vá trên doanh trướng, nhất thời tim đập rộn lên.


Tiêu

Kinh Sơn đi qua, ngồi xổm xuống sờ sờ chỗ khe hẹp mới được may, lại nhìn vào

mắt Mai Tử, lúc này mới nói: "Không trách được nương tử của ta bị kinh

hách, thì ra doanh trướng này quá tồi tàn rồi."


Mai Tử

không hiểu ý hắn, cũng không tiện tiếp lời nên chỉ có thể gật gật đầu.


Tiêu

Kinh Sơn đi tới, giơ tay lên sờ sờ má của nàng, mềm giọng nói: "Nàng ngồi

xuống ăn trước đi, ta qua xem một chút rồi trở về."


Mai Tử

cũng chỉ có thể khéo léo gật đầu một chút, gật xong lại giương mắt nhìn hắn,

không nhịn được cẩn thận hỏi: "Lúc nào mới đánh giặc xong? Lúc nào chúng

ta mới có thế về nhà?"


Cái tay

của Tiêu Kinh Sơn đang sờ hai má của nàng tạm dừng lại, lập tức cười nói:

của Tiêu Kinh Sơn đang sờ hai má của nàng tạm dừng lại, lập tức cười nói:

"Rất nhanh."


Một

ngày này Mai Tử nói chuyện với Tiêu Kinh Sơn tóm lại có vài phần cẩn thận, một

là nàng cảm giác thấy Tiêu Kinh Sơn đã biết chuyện A Mang, hai là điều A Mang

nói xác thực làm lòng nàng nghi ngờ.


Nàng

giơ đầu ngón tay tính toán một chút, đương kim hoàng thượng lên ngôi làm đế lúc

thiên hạ thái bình thì Tiêu Kinh Sơn đại khái khoảng 25 tuổi, sau này hắn trở

về thôn Bích Thủy lúc 28 tuổi. Ba năm này, hắn làm Đại tướng quân, người vừa

trẻ tuổi, nhìn cũng đẹp mắt (đây là Mai Tử thấy vậy), một người như vậy tại sao

lại chưa từng kết hôn?


Nhất

thời, nàng chợt nhớ tới lúc Lỗ Cảnh An đến thôn Bích Thủy nhìn thấy nàng thì

kinh dị, khi ấy hắn đối diện với nàng thở dài nói, hắn cho là Tiêu Kinh Sơn sẽ

cô độc một đời .


Mai Tử

đối với quá khứ của Tiêu Kinh Sơn vốn cũng không để ý lắm, nghĩ đến nó

không chém chém thì giết giết, nhưng hôm nay xem ra, trong đó chẳng lẽ còn có

dính dáng tới nữ nhân khác?


Trong

lòng Mai Tử, Tiêu Kinh Sơn là một hán tử thiết huyết, Mai Tử chưa từng nghĩ qua

một nam nhân như vậy nếu đứng cùng với những nữ nhân khác thì sẽ có cảm giác

gì. Sự thật là từ khi Mai Tử quen biết Tiêu Kinh Sơn, nữ nhân bên cạnh Tiêu

Kinh Sơn dường như chỉ có mình nàng.


Hôm

nay, Mai Tử lại không nhịn được nghĩ, chẳng lẽ lúc chưa quen biết nàng, quá khứ

28 năm của Tiêu Kinh Sơn, thế nhưng còn có nữ nhân khác?


Nữ nhân

kia là người thế nào? Mai Tử không gặp qua nhiều nữ nhân xinh đẹp cao quý, nàng

dốc hết ruột gan để nghĩ thì cũng chỉ nghĩ tới những phu nhân có tiền bôi bôi

trét trét phấn trên mặt trong trấn.


Trong

lòng Mai Tử bắt đầu chua chua, nàng cảm thấy lời nói của A Mang là thật, thế

là, trước kia Tiêu Kinh Sơn quả nhiên đã từng được tứ hôn, nhưng mà những hôn

ước kia cuối cùng bởi vì một nguyên nhân kỳ quái nào đó mà không thành.


Mai Tử

cảm thấy Tiêu Kinh Sơn vẫn có chuyện giấu mình, hắn chỉ nói về những thứ chém

chém giết giết kia, nhưng cho tới bây giờ lại chưa đề cập qua chuyện cưới xin,

hơn nữa cũng chẳng đề cập qua bất kỳ nguyên nhân nào khiến cho hắn không cưới

những người đó.


Cả ngày

này Mai Tử không có chút tinh thần, Tiêu Kinh Sơn thấy nàng như vậy cũng không

hỏi cái gì, nhưng thần sắc hắn cũng có chút khó coi.


Buổi

tối, lúc hai người rửa mặt rồi chuẩn bị lên giường, Mai Tử vẫn đi qua cởi áo

nới dây lưng cho hắn. Lúc cúi đầu giúp hắn tháo dây lưng, quanh quẩn quanh

khoang mũi chính là hơi thở đậm đà mùi vị nam tính của hắn. Mai Tử có chút mềm

ra, lại có chút bất đắc dĩ. Nàng chua xót mà nghĩ, chẳng lẽ trước kia cũng từng

có một nữ nhân giúp hắn cởi áo nới dây lưng?


Tiêu

Kinh Sơn cúi đầu nhìn Mai Tử đang suy nghĩ, nhàn nhạt hỏi: "Hôm nay cả

ngày tinh thần nàng đều rất không tốt, đang suy nghĩ cái gì vậy?"


Mai Tử

cảm nhận ánh mắt thăm dò của hắn, lắc lắc đầu nói: "Không sao, chỉ là nhớ

nhà, không biết mẹ ở nhà thế nào rồi."


Tiêu

Kinh Sơn vỗ vỗ nhẹ tay của nàng, an ủi nói: "Hôm nay ta đã phái người trở

về đưa tin."


Mai Tử

nghe vậy, gật đầu nói: "Như vậy cũng tốt, không biết lúc nào mới có thể

trở về, mẹ, bọn họ sẽ lo lắng ."


Tiêu

Kinh Sơn nghe lời này, ngồi bên giường chợt nói: "Bên này nửa tháng nữa là

có thể kết thúc, đến lúc đó ta cần phải lên kinh gặp hoàng thượng. Chờ gặp

hoàng thượng xong, chúng ta sẽ trở về."


Mai Tử

nghe còn nửa tháng liền kết thúc thì trong lòng vui mừng, nhưng lập tức nghe

nghe còn nửa tháng liền kết thúc thì trong lòng vui mừng, nhưng lập tức nghe

đến lên kinh thì chợt nhớ tới lời A Mang đã nói, trong lòng liền trầm xuống.


Kinh

thành, chỗ đó sẽ có cái gì?


Tiêu

Kinh Sơn cảm thấy Mai Tử dị dạng, liền giải thích nói: "Chúng ta chỉ đi

lên kinh thành gặp hoàng thượng một chút mà thôi, hoàng thượng là người khoan

dung, nàng không phải cần sợ ."


Mai Tử

gật gật đầu: "Ừ, ta hiểu rõ, dù sao chàng đi đâu thì ta liền theo đó là

được, sớm muộn gì chúng ta cũng cùng nhau về nhà ." Lập tức hai người lên

giường nằm xuống, lúc đầu không hiểu vì sao mà hai người đều không ôm nhau ngủ

giống như bình thường, mà chỉ nằm tại chỗ của mình, nhìn đỉnh doanh trướng tự

suy nghĩ.


Lúc sau

Tiêu Kinh Sơn duỗi tay qua nắm tay Mai Tử. Mai Tử do dự một chút rồi cầm ngược

lại hắn.


Tiêu

Kinh Sơn kéo tay nàng chợt lật người một cái, Mai Tử chỉ cảm thấy trước mắt

mình tối sầm, liền bị hắn đè cả người dưới thân.


Tiêu

Kinh Sơn thở dốc nặng nề mà áp lực, động tác thô lỗ mà khắc chế, nhanh chóng áp

sát chặt, tiến vào, sau đó mãnh liệt công phạt.


Mai Tử

cảm thấy mình giống như đang ngồi trên một chiếc thuyền nhỏ trong dòng nước

xiết, gió thổi mưa rơi phiêu đãng kịch liệt. Thân thể không có chỗ nào không bị

nam nhân này nắm trong tay, thở dốc cùng tiếng kêu cũng thuận theo động tác của

hắn mà phóng đãng.


Đến

cuối cùng, Tiêu Kinh Sơn chợt trở nên gấp gáp, động tác mau mà sâu, nhiều lần

nhập hết vào động, một lần so với một lần càng mãnh liệt. Mai Tử nghe tiếng ván

giường kêu vang, liều mạng cắn răng nhịn xuống tiếng ngâm nga nói: "Cẩn

thận chút, có tiếng vang."


Tiêu

Kinh Sơn lại tỏ thái độ khác thường, trầm giọng nói: "Vậy thì sao?"


Vừa nói

động tác phía dưới vừa tăng nhanh, nhanh đến mức Mai Tử cơ hồ không chịu nổi.

Lúc nàng cho là mình không chịu được nữa thì cuối cùng một trận kinh luyến cũng

kết thúc.


Mồ hôi

trên ngực Tiêu Kinh Sơn nhỏ giọt xuống trước ngực Mai Tử. Mai Tử nhắm mắt lại

cảm thụ lửa nóng từ vực thẳm từ từ thối lui.


Tiêu

Kinh Sơn lật người, đem nàng ôm vào lòng.


Mai Tử

dần dần cảm thấy hô hấp bình thản đang vờn quanh cánh mũi, nàng mở hé mắt.


Lúc con

ngươi mở hé ra, nàng thấy trong bóng tối cũng có một đôi con ngươi đang trầm

mặc nhìn mình.


Bốn mắt

nhìn nhau, Mai Tử muốn lên tiếng nói chuyện. Lúc này Tiêu Kinh Sơn cũng muốn

lên tiếng nói chuyện.


Hai

người dừng lại, Tiêu Kinh Sơn sờ sờ hai má Mai Tử, khàn khàn nói: "Nàng

nói trước đi."


Mai Tử

cọ cọ trước ngực hắn: "Chàng nói trước đi."


"Ta

không có gì muốn nói , chỉ muốn cho nàng biết, sau này trong lòng có chuyện gì

thì cứ nói cho ta."


"À,

ta cũng không có gì muốn nói, chỉ hi vọng chàng có chuyện gì cũng nói cho ta

biết, có được không?"


"Được."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận