Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn


Ngày

hôm sau, ánh mặt trời ấm áp xuyên qua cành cây sum xuê rơi vào

khuôn mặt Mai Tử, nàng nghe tiếng chim chóc kêu líu ríu mà tỉnh dậy.


Nàng

nhìn bốn phía, phát hiện bên cạnh là đống củi đã cháy hết, A Mang thì đang tựa

vào gốc cây cúi đầu nghĩ cái gì đó, mà nam tử áo trắng đã sớm không thấy bóng

người.


Mai Tử

vuốt vuốt mắt để tỉnh táo lại, hàm hồ hỏi: "Hắn đâu rồi?"


A Mang

ngẩng đầu, khuôn mặt vốn non nớt có tia bất mãn, nheo con ngươi hỏi:

"Ngươi làm gì mà vừa tỉnh dậy liền hỏi hắn?"


Mai Tử

mở trừng mắt, từ trong chăn chui ra rồi xếp chăn lại, vừa dọn dẹp vừa nói:

"Người ta cho ta ăn, còn cho chúng ta sưởi ấm, đương nhiên ta muốn cám ơn

người ta."


A Mang

không có ý gì nữa nói: "Ngươi vừa bẩn lại vừa nát, giống như heo vậy, ngủ

thẳng muộn thế này mới tỉnh, đương nhiên không gặp được người ta rồi!"


Mai Tử

cũng cảm thấy mình ngủ thẳng đến giờ này có chút hơi quá, nhưng nàng lập tức

tìm cho mình một lý do: "Ở đây ngay cả con gà gáy sáng cũng không có. . .

. . ."


Nàng

còn chưa nói xong, A Mang liền ngắt lời nàng, chau mày xua tay nói: "Thôi

đi, ngươi đừng có nhắc đến mấy con gà nhà ngươi! Bây giờ ta cũng có thể nuôi

mấy con gà ở nhà, vài con trống vài con mái, mỗi ngày có thể thu trứng gà

rồi."


Mai Tử

le lưỡi một cái, biết mình lại trêu chọc vị A Mang này rồi, nhưng nàng cũng tò

mò: "Các ngươi không nuôi gà ở nhà, vậy bình thường không phải sẽ không có

gì đánh thức các ngươi sao?"


Nàng

nói như thế, một lúc sau vẫn không nghe thấy A Mang trả lời, quay đầu nhìn lại,

lại thấy A Mang đang kinh ngạc đánh giá mình.


Nàng

ngược lại cả kinh, lúc đầu không hiểu, sau đó chợt nhìn thấy tóc của mình rơi

trên bả vai, lập tức hiểu được. Thì ra cái mũ của nàng đã bị rớt, tóc đen dài

đến eo nhu thuận xõa trên bờ vai.


Tuy A

Mang đã sớm biết nàng là nữ nhân, nhưng cho tới bây giờ, nàng đều cực kỳ cẩn

thận, chưa từng lộ ra sơ hở gì, có lẽ là đêm qua ăn no quá mức nên nàng nhất

thời quên mất.


Ý thức

thấy ánh mắt A Mang nhìn mình có điểm lạ, mặt nàng đột nhiên đỏ, cuống quít đem

tóc kéo lên, lại dùng mũ che kín.


A Mang

lúc này cũng luống cuống, xoay mặt lầm bầm nói: "Thực ngốc, búi tóc cũng

không xong! Quả nhiên là đồ nhà quê!"


Khuôn

mặt Mai Tử vốn còn phát nóng, chợt nghe hắn nói như thế, nhất thời tức giận áp

đến, không vui trừng hắn một cái: "Lúc nào rồi còn ngồi đó lầm bầm, chúng

ta nhanh chóng lên đường đi!"


Bình

thường Mai Tử nói cái gì thì cũng luôn bị A Mang trào phúng một phen, nhưng đây

là lần đầu tiên A Mang vậy mà không nói gì, linh lợi đứng lên chuẩn bị lên

đường.


Một

ngày này, bọn họ đã tiến vào địa phận của Vân Châu, Mai Tử vui vẻ nhìn cột mốc

biên giới của Vân Châu mà cõi lòng đầy mong đợi nói: "Sắp đến Vân Châu

rồi!"


A Mang

ở một bên nhìn nàng lạnh lùng, dùng ngữ khí kỳ quái hỏi: "Nhìn ngươi vui

vẻ như thế, thật không hiểu nổi."


Lúc này

trong lòng Mai Tử đang vui mừng, nàng nghĩ rất nhanh sẽ được gặp Tiêu Kinh Sơn

nên không khỏi vừa kích động vừa bất an, đương nhiên cũng không để ý giọng điệu

của A Mang.


A Mang

thấy nàng căn bản không chú ý tới mình, khuôn mặt liền thối ra, hung hăng cắn

răng một lúc, sau đó tư thái chợt bình tĩnh, từ từ hỏi: "Mai Tử, ngươi đến

Vân Châu rốt cuộc muốn tìm ai? Là Tiêu Kinh Sơn hay là Lỗ Cảnh An?"


Lúc này

Mai Tử mới chú ý tới thần sắc kỳ quái của hắn bên cạnh, lập tức nghiêng đầu

cười đến xán lạn: "Đương nhiên ta muốn đi tìm Kinh Sơn á!"


A Mang

nghe tiếng "Kinh Sơn" này sắc mặt càng thêm khó coi, nhưng hắn vẫn

nén được tính tình hỏi: "Hắn là cái gì của người?"


Tâm

tình Mai Tử đang tốt, nàng nhìn dáng vẻ thận trọng khó gặp của A Mang không

khỏi cảm thấy buồn cười, hư đốn nói: "Hắn là cái gì của ta, liên quan gì

đến ngươi!"


A Mang

bị Mai Tử nói ngẹn lời, lẩm bẩm một lúc sau, cuối cùng lấy lại dũng khí, dùng

loại giọng điệu thương lượng hỏi: "Vậy, ngươi tìm được hắn rồi, có tính

làm gì nữa không?"


Mai Tử

không hiểu nhìn A Mang một chút rồi nghiêng đầu suy nghĩ nói: "Ta cũng

không biết, ta không có tính toán gì, tìm được hắn rồi tính sau. Nhưng mà. . .

. . ." Nàng chau chau mày nhỏ bắt đầu suy nghĩ.


A Mang

ở một bên vội vàng truy vấn: "Nhưng mà cái gì?"


Mai Tử

hư đốn trừng mắt với A Mang, cười nói: "Nhưng mà có khả năng là, chúng ta

sẽ trở về nơi thôn quê của chúng ta."


A Mang

sờ sờ lỗ mũi, có chút đỏ mặt, "Nơi thôn quê" , "Đồ nhà quê"

, "Gái núi" , đây là những câu hắn dùng để cười nhạo Mai Tử .


Có lẽ

là vui quá hóa buồn, lúc bọn họ vừa mới bước vào địa giới của Vân Châu, buổi

tối một ngày kia lại xảy ra một chuyện làm Mai Tử đấm ngực dậm chân. Hai con

ngựa của bọn họ, tất cả đều chạy mất.


Mai Tử

nhìn dây cương vẫn buộc ở trên cây như cũ, không dám tin hỏi: "Không phải

dây cương còn ở đây sao, sao chúng lại chạy được?"


A Mang

không nhìn Mai Tử, cúi đầu hàm hồ nói: "Ta cũng không biết, ai biết chúng

nó chạy đâu."


Mai Tử

nhặt dây cương đáng thương trên mặt đất lên, phẫn phẫn nói: "Dây cương này

cũng quá dỏm đi! Ngay cả một con ngựa cũng giữ không được!"


A Mang

nghe lời này, giống như được để ý, ngẩng đầu đứng lên, cũng cùng dạng phẫn phẫn

nói: "Đúng vậy, dây cương này quá dỏm rồi! Nhất định là người bán ngựa cho

ta đã trộm giảm nguyên liệu, đưa cái dây cương không dùng được cho ta! Không

được, ta muốn đi tìm hắn để nói cho rõ!" Vừa nói, hắn vừa làm bộ như muốn

rời khỏi.


Mai Tử

vội vã kéo hắn, giọng điệu than thở nói: "Mà thôi, người bán ngựa cách

chúng ta cũng xa rồi, bây giờ ngươi quay lại không biết phải tốn bao nhiêu ngày

đường đâu." Mắt thấy đã đến địa phận Vân Châu rồi, sao lại có thể quay

trở lại nữa!


A Mang

cẩn thận nhìn sắc mặt Mai Tử một chút, cũng cau mày ưu tư thở dài nói:

"Đúng vậy, nhưng phải làm thế nào đây? Ta không có bạc để mua hai con ngựa

nữa rồi."


Mai Tử

sờ sờ bạc trắng trong lòng, cả đường đi bây còn dư lại hơn phân nửa, nàng liên

tục tư lự, cuối cùng vẫn nói: "Ta có bạc trắng, nhưng bạc trắng không biết

có đủ để mua ngựa không, hơn nữa bạc trắng này. . . . . ." Nàng ngượng

ngùng cúi đầu xuống: "Bạc trắng này vẫn còn phải dùng vào việc khác."


Đây là

bạc Kinh Sơn để lại cho nàng, nàng muốn giữ lấy, chờ tìm được Kinh Sơn sẽ phải

dùng để cùng hắn trở về sống qua ngày.


A Mang

quan sát sắc mặt của nàng, nhỏ giọng nói: "Làm sao có thể dùng bạc của

quan sát sắc mặt của nàng, nhỏ giọng nói: "Làm sao có thể dùng bạc của

ngươi. Mà thôi, nếu không có ngựa thì chúng ta dùng chân đi, dù sao chúng ta cũng

tiến vào địa phận Vân Châu rồi."


Mai Tử

gật gật đầu, hạ quyết tâm nói: "Được, vậy mình dùng chân đi bộ đi!"


Dùng

chân đi bộ, mình sẽ gặp Tiêu Kinh Sơn chậm một chút, Mai Tử biết điều này.

Nhưng Mai Tử không biết là, sẽ chậm như thế.


Nàng với

A Mang đi thật lâu thật lâu, Mai Tử giơ đầu ngón tay đếm, đã được vài ngày rồi

mà bọn họ vẫn còn trên đường đi. Đi qua đường núi, trấn nhỏ, thôn lạc, người

khói thưa thớt, đi tới đi lui, chẳng qua không tới được nơi đại quân đóng quân

trong truyền thuyết.


Mai Tử

cau mày ưu tư hỏi A Mang: "A Mang,

bao giờ chúng ta mới có thể tới?"


A Mang

né tránh ánh mắt Mai Tử, hàm hồ nói: "Nhanh thôi."


Mai Tử

xoay đầu nhìn qua, chỉ thấy hai má A Mang có một chút đỏ. Nàng cho là A Mang vì

mình oán trách mà áy náy nên vội vàng giải thích: "Ta không có trách

ngươi, ta chỉ cảm thấy chúng ta đi lâu quá thôi."


A Mang

gật đầu nói: "Không sao, ta hiểu, ai bảo ngựa của chúng ta lại chạy

mất."


Kể từ

sau khi bọn họ mất ngựa, Mai Tử cảm thấy A Mang đối với mình đã khá hơn nhiều,

giọng điệu hiền hòa, sắc mặt nhu hòa, có lúc còn dùng sắc mặt cẩn thận nhìn

mình, này thật là làm cho Mai Tử hơi không hiểu.


Nhưng

người khác đối tốt với Mai Tử một phần, Mai Tử đương nhiên sẽ hết sức thật lòng

đáp lại. Hơn nữa thời gian còn dài, Mai Tử cảm thấy A Mang này giống tiểu đệ

nhà mình, chơi rất vui, vì vậy quan hệ hai người ngược lại hòa hợp rất nhiều,

thỉnh thoảng còn cười rộ một phen. Ở nơi đường xá tịch mịch này, vừa đi vừa

nháo, đường đi dần dần cũng không phải khó khăn như trước.


Có một

lần A Mang nhìn Mai Tử cười đến đỏ cả mặt, nghiêm túc nói: "Dáng vẻ ngươi

bây giờ so với lần đầu tiên ta nhìn thấy có vẻ đẹp mắt hơn nhiều. Nhưng ta

thích nhìn ngươi xỏa tóc hơn."


Nhất

thời mặt Mai Tử phát nóng, cầm cái khăn trong tay muốn đánh hắn: "Nói lung

tung cái gì vậy!"


A Mang

cũng không tránh, đứng đó mặc cho Mai Tử đánh qua. Mà Mai Tử cũng không nỡ

xuống tay, dứt khoát thu tay lại xoay đầu không nhìn hắn nữa.


Bên

tai, giọng nói nhẹ nhàng khàn khàn của A Mang truyền tới: "Ta nghiêm túc

hỏi ngươi, ngươi muốn cả đời ở thôn quê trong núi hay sao?"


Mai Tử

gật đầu, chắc chắn nói: "Đó là đương nhiên, chỗ đó mới là nhà của ta

a."


A Mang

không nói gì, lo sắp xếp đồ của mình.


Thôn

Bích Thủy, trưởng thôn từ trấn trên trở về, lấy trong túi da dê ra một phong

thư, phấn chấn nhìn người dân ngoài cửa thôn nói: "Các ngươi ai đi đến nhà

Mai Tử nương báo tin cho bà ấy, nói ta có tin của con rể nhà bà ở đây."


Người

trong thôn nghe lời này, vui mừng chạy như điên đến nhà mẹ Mai Tử một phen hộc

cả lưỡi.


Mai Tử

nương vừa kinh ngạc vừa vui, vội vã chạy đến nhà trưởng thôn cầm lá thư kia

muốn xem, nhưng bà lại không biết chữ.


Cuối

cùng cũng tìm được người biết chữ đọc dùm, thì ra là Tiêu Kinh Sơn viết cho Mai

Tử, nói ba tháng sau là có thể trở về.


Người

Người

biết chữ kia nhìn cái tên cuối thư một chút, thở dài nói: "Ai u, nếu thư

này gửi đến từ mấy tháng trước là được rồi, sao bây giờ mới đến."


Mai Tử

nương nghe vậy, thật là cảm thán cực kỳ, buồn vui lẫn lộn. Buồn vì nữ nhi của

mình trắng đêm lo lắng như thế đã lâu, bây giờ chạy đi tìm chồng rồi. Vui vì

cuối cùng con rể này không có chuyện gì, trong lòng bà cũng bớt lo.


Mai Tử

cùng A Mang hai người đi không biết bao lâu, cuối cùng có một ngày nhìn thấy

đằng xa có vô số lều bạc, trong đó còn có người đen kịt. A Mang chỉ chỗ đó nói:

"Chỗ đó chính là quân doanh, bây giờ bọn họ vẫn đóng quân ở đây, hình như

đang đợi lệnh."


Mai Tử

nhìn chỗ xa, mù mờ ngỡ ngàng nhìn mảnh người đen kịt không thấy rõ bóng người

này: "Nhiều người như thế, ta làm sao tìm được hắn đây?"


A Mang

trấn an nàng nói: "Ngươi yên tâm, ta tự có cách. Nhưng ta phải đi gặp một

người trước, ngươi chờ ta một ngày, được không?"


Mai Tử

mặc dù nóng lòng, nhưng đã đi xa nhiều ngày đường như thế đều chịu được, đợi

thêm một ngày cũng không phải chuyện khó, liền gật đầu nói: "Được."


A Mang

dẫn Mai Tử đến một khách sạn nhỏ ở lân cận, mướn cho Mai Tử một phòng hảo hạng

để nàng ở đây một đêm. Trước lúc đi A Mang còn giữ lấy khung cửa nghiêm túc nói

với Mai Tử: "Bây giờ ta có chuyện phải làm, ngươi chịu khó ở đây chờ ta

một ngày, một ngày sau ta liền trở về mang ngươi đi gặp Tiêu Kinh Sơn."


Mai Tử

dùng sức gật đầu: "Được, vậy ngươi đi nhanh về nhanh."


Mai Tử

nhìn bóng lưng A Mang rời khỏi, nàng chợt cảm thấy trong lòng có chút khổ sở.

Nàng nghĩ đến hơn một năm trước lúc Tiêu Kinh Sơn rời khỏi nhà, bóng lưng của

hắn như thế nào nàng cũng chưa từng thấy qua .


Nhưng

nàng rất nhanh nghĩ đến mình ngay lập tức sẽ gặp được hắn, trong lòng vừa mong

đợi vừa thấp thỏm, nghĩ đến đường đi không biết dáng vẻ của mình dơ dáy đến mức

nào? Thế là vội vã gọi tiểu nhị, nói hắn mang nước nóng đến cho nàng tắm rửa kỹ

càng một chút.


Bây giờ

Mai Tử đã biết phòng thượng đẳng trong khách sạn chẳng những có nước ngâm chân,

còn có thể phân phó mang nước tắm đến.


Mai Tử

tắm nước nóng xong, hơi sửa sang lại búi tóc, lần nữa mặc vào quần áo của mình

ngày xưa ở sơn thôn, nhìn bóng hình đối diện trong gương rồi hài lòng gật đầu

một chút. Cuối cùng nàng cũng là Mai Tử vừa sạch sẽ vừa bóng loáng rồi.


Làm

xong việc này Mai Tử cũng không còn chuyện gì để làm, thế là liền bắt đầu khô

khan buồn chán chờ đợi. Đợi một lúc sau, cuối cùng trời cũng tối, Mai Tử nói

tiểu nhị mang một chút thức ăn tới, tùy tiện ăn xong liền lên giường ngủ sớm

một chút.


Lâu nay

đều ăn gió ngủ ngoài đồng, khó được bữa cơm nóng mềm dẻo như vậy, hơn nữa nghĩ

đến ngày mai có lẽ có thể được gặp Tiêu Kinh Sơn, Mai Tử trong lúc ngủ mơ cũng

cười.


Đang

ngủ say sưa chợt bên ngoài có một trận tiếng vang làm Mai Tử từ trong mơ sợ hãi

tỉnh dậy. Bây giờ nàng đã có thói quen nửa đêm bị quấy sợ hãi tỉnh dậy rồi.

Nàng ôm chăn cẩn thận nhìn đám người cùng ánh lửa di động ngoài cửa sổ, không

hiểu nghĩ, lần này lại là cái gì?


Rất

nhanh mặc quần áo vào, đẩy cửa nhìn một cái liền thấy bên ngoài toàn là đuốc và

người. Mai Tử mặc dù ra ngoài tiếp thu được không ít kiến thức, nhưng nhiều

người cầm đuốc như thế nàng thật chưa thấy qua bao giờ. So sánh với lúc bọn

cướp tới phá thôn Bích Thủy của bọn họ thì đó chính là Tiểu Vu* thấy Đại Vu a.


(*Vu :

Phù thủy)


Mai Tử

mới vừa đi ra khỏi cửa liền nghe thấy có một ít người mặc đồ quan binh lại đây,

cao giọng hô: "Ở lại hết trong phòng, kiểm tra từng phòng!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận