Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn


Mai Tử

thấy mọi người đi, nghĩ bọn cướp chắc cũng đã đói, liền vội vã vào bếp, nhóm

lửa nấu cháo rang cơm. Tiêu Kinh Sơn nhìn mười mấy tên cướp một chút, biết một

nồi cháo khẳng định không đủ ăn, liền tự mình vào làm cơm, nói Mai Tử qua nhà

mẹ mượn thêm nồi.


Mai Tử

cũng hiểu chuyện, tháo váy dài vội vã chạy đến nhà mẹ. Thủ lĩnh bọn cướp nhìn

tình hình này, đương nhiên không thể không biết xấu hổ để Tiêu Kinh Sơn nấu cơm

cho bầy huynh đệ này của mình, vội vã ném cho thiếu niên thanh tú bị thương nhẹ

nhất kia một ánh mắt: "Hồ Hữu, làm việc đi!"


Thiếu

niên gọi là Hồ Hữu vội vã chạy đến bếp dành việc nhóm lửa. Tiêu Kinh Sơn nhìn

thiếu niên này một cái, nhận ra đây chính là người ngày đó bị mũi tên của mình

bắn trúng cây trâm, thế là liền đem chùy sắt đưa cho hắn.


Thiếu

niên Hồ Hữu hiển nhiên chưa nhóm lửa bao giờ, hắn đón lấy chùy sắt, nhất thời

khiến nhà bếp liền trở nên lộn xộn, lửa đã nhen chút nữa là bị dập tắt. Tên

cướp bên cạnh thấy vậy, vội vã chạy đến giúp, mọi người bảy tay tám chân cuối

cùng cũng làm cho lửa cháy lại lần nữa.


Tiêu

Kinh Sơn ngồi bên cạnh thủ lĩnh bọn cướp, hai người trầm mặc không nói lời nào.


Một lúc

sau, thủ lĩnh bọn cướp cuối cùng cũng nhịn không được, lên tiếng hỏi:

"Huynh nhất định là người không đơn giản, trong núi lớn này sẽ không có

người như vậy."


Một mũi

tên có thể làm bọn cướp thất kinh, nam nhân này không giận mà uy, chỉ huy mọi

người đẩy lùi đám sói giống như đã rất thành thạo. Thủ lĩnh bọn cướp đã gặp qua

nhiều người, hắn nhớ lại những nhân vật lớn mà mình đã gặp trong quân đội, nhất

thời cảm thấy nam nhân này nếu đặt ở trong đám người đó thì cũng chính là người

xuất sắc nhất.


Tiêu

Kinh Sơn liếc nhìn thủ lĩnh bọn cướp, nhàn nhạt nói: "Ta họ Tiêu."


Thủ

lĩnh bọn cướp ngẩng đầu, nhíu mày suy nghĩ một hồi, cuối cùng cảm thán nói:

"Họ Tiêu , ta chỉ biết một vị Đại tướng quân uy chấn thiên hạ dẹp loạn

khai quốc mà thôi, hắn là một nhân vật rất giỏi ".


Tiêu

Kinh Sơn nghe vậy, nhẹ nhàng nói: "Cái gì mà uy chấn thiên hạ, chẳng qua

cũng chỉ có thế."


Thủ

lĩnh bọn cướp nghe thấy lời nói của Tiêu Kinh Sơn không có cái gì là kính sợ,

hiển nhiên trong lòng không phục, nhưng mà nghĩ đến việc người này có ân với

mình, nên nhịn xuống không nói gì.


Lúc Mai

Tử mượn nồi trở về, Mai Tử nương cũng vừa chạy lại đây, mang theo bánh bột ngô

mới nấu tối qua của nhà họ Liễu. Thế là hai mẹ con bận bịu làm cơm cho bọn

cướp, Hồ Hữu cùng với mấy người bị thương khác ở bên cạnh trợ thủ.


Thủ

lĩnh bọn cướp thấy vậy, có chút cảm thấy tội lỗi: "Làm phiền cả nhà đại ca

rồi, sau này nếu chúng ta giúp được việc gì, cứ nói."


Tiêu

Kinh Sơn cười nói: "Tiêu mỗ chẳng qua chỉ là một thợ săn nho nhỏ trong

núi, ngày thường đâu có chuyện gì phải cần đến người hỗ trợ. Trái lại, bây giờ

thiên hạ không được yên ổn, lấy tài cán của mấy huynh đệ đây mà tránh ở trong

núi sâu, chưa nói đến chuyện khiến mấy huynh đệ một thân võ nghệ như vậy bức

rứt, thật sự chôn vùi tài năng của mấy huynh đệ đây."


Thủ

lĩnh bọn cướp biết Tiêu Kinh Sơn không phải người tầm thường, nghe hắn nói như

vậy cũng không thấy kỳ lạ, thở dài nói: "Đây cũng không có cách nào, năm

xưa bọn ta từng là lính dưới trướng của Lỗ tướng quân, sau này bởi vì trắc trở

trùng điệp, không khéo lại bị điều đến làm quân dưới trướng của Bành vương gia.

Bây giờ Bành vương làm loạn, bọn ta không muốn cùng những chiến hữu ngày xưa trở

mặt làm địch, chỉ có thể bất đắc dĩ đào binh."


Tiêu

Kinh Sơn nghe vậy, trái lại đối với thủ lĩnh bọn cướp này coi trọng thêm vài

phần: "Huynh đệ có thể nhớ lại tình xưa, hiểu biết đại nghĩa, Tiêu mỗ rất

bội phục!"


Thủ

lĩnh bọn cướp sờ sờ vết thương trên bắp đùi, lần nữa thở dài nói: "Hổ thẹn

a hổ thẹn, thật ra tại hạ tuy làm cướp cướp tiền tài của bọn nhà giàu, nhưng

đây chỉ là kế sống tạm mà thôi, cho tới bây giờ cũng không dám hại đến mạng

người."


Tiêu

Kinh Sơn gật đầu, hắn cũng nhìn ra, mấy người này không phải là không có cách

cứu, thế là lại đề nghị nói: "Nếu huynh đệ đã trốn khỏi quân của Bành

vương, sao không tới gia nhập quân của Lỗ tướng quân? Như vậy, thứ nhất là có

thể sống yên phận, thứ hai, cũng có theo đuổi hoài bão."


Thủ

lĩnh bọn cướp nghe lời này, cau mày ưu tư nói: "Đâu có dễ dàng như vậy,

chúng ta đã từng là thủ hạ của Bành vương, bây giờ lại đường đột đi đầu quân

cho Lỗ tướng quân, khiến người ta nghi ngờ là điểu khỏi phải nói, nếu chẳng may

xảy ra chuyện gì, nói không chừng còn bị người ta nắm đầu lên tra khảo."


Tiêu

Kinh Sơn nghe hắn nói thế, gật gật đầu nói: "Lời này cũng đúng."


Hắn lại

hỏi tên của thủ lĩnh bọn cướp, lúc này mới biết thủ lĩnh bọn cướp vốn họ Bùi,

tên Chiếm Phong, 14 tuổi đi lính, trong thời loạn đã từng đi theo Lỗ tướng quân

quét sạch thiên hạ, chỉ tiếc với tính tình của hắn, vài năm lăn lộn vẫn chỉ là

tiểu tốt. Sau này, không may hơn nữa bị đưa đến làm thủ hạ của Bành vương, từ

đó trở đi không còn thấy mặt trời.


Hai

người nói chuyện một hồi, vừa đúng lúc cơm sáng cũng làm xong, thế là một đám

người hoặc đứng hoặc ngồi xổm, thổi thổi chén cháo của mình húp ăn.


Đang

ăn, mọi người trong thôn dùng xong bữa sáng cũng lục tục kéo đến trong sân của

Tiêu Kinh Sơn, cùng nhau bàn cách dựng nhà tranh cho bọn cướp. Bọn cướp nhanh

chóng và hết cơm vào miệng, nghiêm túc nghe mấy thôn dân nói, bắt đầu đi tìm cỏ

tranh và củi, chuẩn bị làm cho mình một chỗ che gió chắn mưa.


Rốt

cuộc là nhiều người lực lượng lớn, chỉ trong một ngày, nhà tranh đã được dựng

lên, bọn cướp ra ra vào vào, rất là hài lòng. Bọn họ lăn lộn trên giang hồ đã

lâu, căn bản là miếu đổ che mưa, sơn động tránh gió đều đã ở qua, hôm nay có

một chỗ ở cố định, cảm giác đương nhiên khác hẳn.


Có chỗ

ở rồi, mọi người lại quan tâm đến chuyện ăn uống của bọn họ sau này. Thế là mỗi

nhà đều đem đến một ít gạo, lương thực, hơn nữa bọn cướp cũng sẽ tự mình săn

bắn hái rau dại, lấp no bụng cũng không là vấn đề.


Lo liệu

hết mọi việc, nháy mắt trời đã tối, Tiêu Kinh Sơn nhìn ngọn núi chìm trong màn

đêm đầu xa, mặt lộ vẻ lo âu. Thủ lĩnh bọn cướp Bùi Chiếm Phong nhìn ra tâm sự

của Tiêu Kinh Sơn, vỗ ngực nói: "Tối nay nếu chúng nó lại đến, ta liền làm

cho bọn chúng bỏ chạy ra ngoài."


Tiêu

Kinh Sơn vẫn có chút lo âu, thế là gọi mọi người đến chỗ đất trống trước cửa

thôn, bàn cách đối phó với bầy sói nếu đêm nay chúng lại đến.


Trưởng

thôn đến chỗ bãi đất trống, ho khan nói, các ngươi có chủ ý gì cứ làm đi, con

của ta cứ mặc sức sai bảo, chỉ là ta đã lớn tuổi, mấy chuyện này cũng không có

ý kiến gì hay. Nói xong lời này, để mấy đứa con trai ở lại trợ giúp, còn hắn

chạy về.


Vài

người trong thôn lộ ra vẻ mặt khinh thường, nói trưởng thôn luôn luôn nhát gan

sợ phiền phức, hôm nay lại còn vứt mấy đứa con trai ở đây, mình chạy về nhà

tránh. Mấy lời này làm khuôn mặt Phúc ca cùng mấy huynh đệ có chút ngượng

ngùng, cúi đầu giữa đám người không nói lời nào. Người khác cố kị bọn họ, hơn

nữa còn có chuyện phải bàn, nên cũng đóng miệng không đề cập nữa.


Người

trong thôn mồm năm miệng mười nghị luận làm cách nào để đuổi sói. Nói xong, mọi

người liền im lặng, đem ánh mắt chuyển qua nhìn Tiêu Kinh Sơn, xem hắn nói thế

nào. Thủ lĩnh bọn cướp liền chắp tay nói: "Tiêu đại ca, tối nay phải làm

thế nào đây, chúng ta đều nghe lời huynh."


Tiêu

Kinh Sơn gật gật đầu, bắt đầu an bài chuyện tối nay. Hắn phân phối điều độ một

hồi, để mấy nam nhân về nhà lấy cung tên, nữ nhân thì đi ôm củi đến đốt, gậy

gộc cuốc xẻng, chiêng trống những thứ này đều lấy ra đem tới chỗ khe núi không

xa cuối cửa thôn, để mọi người canh giữ ở đây.


Bên

cạnh có người không hiểu, Tiêu Kinh Sơn lúc này mới giải thích: "Lần đầu

tiên chúng ta có thể dùng lửa dọa lui bầy sói, nhưng loài sói là loài có linh

tính vô cùng, bọn nó nếu đến lần nữa, có lẽ đã không cố kị lửa nữa rồi. Vì vậy

trừ lửa chúng ta còn phải tạo ra tiếng động, các vị lúc canh giữ phải gõ gập

gộc trống chiêng tạo ra tiếng vang."


Tiêu

Kinh Sơn hài lòng nhìn mọi người trong thôn xung quanh mang đến mấy chục cây

cung cùng một chồng tên, lại nói tiếp: "Có trống tạo tiếng động cùng ánh

lửa, bầy sói tất nhiên nể nang không dám dễ dàng đến gần, nhưng mà trong đó

luôn sẽ có vài con ngoan liệt có lẽ sẽ xông tới, đến lúc đó chúng ta có thể

dùng mũi tên mà bắn, giết gà dọa khỉ."


Mọi

người nghe Tiêu Kinh Sơn an bài, nhất thời lòng tin càng tăng, khe núi chẳng

qua chỉ là một con đường núi không tính là rộng mà thôi. Mười mấy người bắn

cung giỏi ở đây, nếu có con sói nào không sợ chết dám chạy lại, trực tiếp bắn

chết là xong, thế là còn gì phải sợ bầy sói?


Tiêu

Kinh Sơn lại tra hỏi tài bắn cung của mọi người, trong lòng nhanh chóng có tính

toán, chọn trước mười mấy cung thủ trong bọn cướp. Bọn họ ở trong quân mỗi

người đều luyện qua giương cung bắn tên, dĩ nhiên là so với người dân bình

thường cao hơn một bậc. Còn dư lại mười mấy cung thủ, là mấy người trẻ tuổi lực

tráng trong thôn thường xuyên đi ra ngoài săn bắn.


Nhận

lấy an bài của Tiêu Kinh Sơn, nữ nhân cùng lão nhân ở hậu phương phụ trách vận

chuyển củi đốt, gõ chiêng đánh trống tạo tiếng vang. Ở giữa là mấy nam nhân cầm

đuốc cháy, đem lửa cháy to để tạo uy, đầu tiên dĩ nhiên là mấy cung thủ mai

phục ở một chỗ chuẩn bị bắn mấy con sói kích cuồng liều chết xông đến.


Cuối

cùng, Mai Tử nhìn cảnh này, nhớ tới mọi người la hét gõ trống luôn sẽ phí khí

lực, thế là đề nghị hỏi xem có cần có người chuyên đưa đồ ăn uống hay không.

Tiêu Kinh Sơn thật bất ngờ nhìn Mai Tử, mắt lộ ra tán thưởng: "Nàng nói

đúng, là ta suy nghĩ không chu toàn rồi."


Hắn

đương nhiên không cần ăn uống, vì vậy liền quên mất mấy người dân bình thường

không giống như mình tinh lực mười phần, may mắn là có Mai Tử nhắc nhở. Lập tức

Mai Tử liền tìm A Kim cùng mấy nữ nhân khác, chuẩn bị lúc cần thì vận chuyển

thức ăn cùng nước trà. Hồng Tảo kể từ khi mượn lừa nhà Mai Tử, cùng Mai Tử từ

từ đi lại nhiều hơn, hôm nay cũng rất hăng hái, Mai Tử đương nhiên là rất vui.


A Thu

đệ đệ Mai Tử vốn bị xếp vào hàng phía sau giúp việc gõ trống, nhưng nó nhất

định chạy đến chỗ mấy nam nhân trong thôn. Mai Tử nương không cho, mắng vài

tiếng. Ngược lại Tiêu Kinh Sơn đề nghị nói: "Không sao, cứ cho nó theo

chúng ta đi, ta sẽ chăm sóc nó thật tốt."


Mai Tử

nương rất là tin phục Tiêu Kinh Sơn, nghe Tiêu Kinh Sơn nói như thế, cũng tùy

tiện cho A Thu đi.


Một hồi

chuẩn bị điều độ dưới sự an bài của Tiêu Kinh Sơn, thôn dân vốn loạn hỏng bét

một đống đã có nhiệm vụ chức trách riêng ngay ngắn trật tự, buổi tối vội vàng

trở về ăn qua cơm xong rồi lại chạy lại đây.


Ngày

bắt đầu rất nhanh chuyển về đêm, quả nhiên Tiêu Kinh Sơn đoán không sai, xa xa

trong núi rừng bắt đầu xuất hiện tiếng sói tru, bắt đầu chỉ là vài tiếng, lúc

sau thành một hồi. Thuận theo màn đêm rớt xuống, mấy đốm ánh sáng màu lam từng

sau thành một hồi. Thuận theo màn đêm rớt xuống, mấy đốm ánh sáng màu lam từng

chút từng chút xuất hiện trong núi rừng lóe ra.


Mọi

người trong thôn, mặc kệ là nam nữ già trẻ, trải qua hơn nửa ngày chờ đợi, bây

giờ đã bắt đầu vỗ trống tạo tiếng thét lên. Thôn này nói lớn không phải là lớn,

nhỏ cũng không nhỏ, dầu gì cũng có mấy trăm cái miệng ăn, một phen gào thét như

thế, ngược lại làm chấn động rung trời.


Tiêu

Kinh Sơn thấy tình hình đó, đành phải nói mọi người không cần dùng nhiều lực

như thế, đêm còn dài, chạm trán cùng bầy sói phải nhẫn nại. Mọi người lúc này

mới hơi thư thả chút.


Bầy sói

thấy thanh thế như vậy, bắt đầu do dự không tiến lên, lúc sau quả nhiên có một

nhóm sói nhỏ bắt đầu thử hướng bên này chạy đến. Thế là Cung Thủ giương cung

bắn tên, nhóm sói này trúng tên, mọi người bắt đầu vui mừng khôn xiết.


Ai dè

mấy con sói này đa số đã ngã xuống, nhưng vẫn còn lại hai con. Trong mắt chúng

bốc lên lam quang hung ác hú lên liều mạng chạy qua bên này, mọi người cả kinh,

cung tên cầm trong tay có chút hoảng loạn.


Tiêu

Kinh Sơn thấy tình trạng đó, yên ổn giương cung lên, lên mũi tên, hai mũi tên

mang theo ngàn quân lực bay ra.


Hai con

sói kia đang chạy như điên, chợt gặp phải mũi tên gấp gáp bay đến, né không

kịp, vừa đúng chạm phải, mưa tên hung hăng trúng ngay giữa trán nó. Một con sói

trong nháy mắt ngã xuống đất, kêu gào vài tiếng rồi chết, một con khác mặc dù

máu chảy đầy mặt, vẫn còn vùng vẫy, gào lên giận giữ đứng dậy muốn hướng bên

này chạy qua.


Tiêu

Kinh Sơn cau mày, hắn biết bản tính của sói là hung ác. Bây giờ con sói này đã

bị thương nặng vẫn quyết chí tiến lên, thật đáng sợ. Nếu mỗi con trong bầy sói

đều như vậy, chỉ sợ chuyện này khó có thể qua.


Đúng

lúc này, một mũi tên nhọn bình thường bắn ra, trúng mắt phải của con sói kia.

Sói kêu gào vài tiếng, cuối cùng ngã xuống triệt để.


Mọi

người nhìn qua thì thấy mũi tên đoạt mệnh này là do thủ lĩnh bọn cướp bắn ra.

Thủ lĩnh bọn cướp tuy bị thương nhưng vẫn uy phong lẫm lẫm như cũ đứng ở đó,

mặc dù gầy trơ cả xương, nhưng sát khí bừng bừng.


Lúc này

bọn sói cũng không đường đột tấn công nữa, chúng chỉ ở phụ cận chần chừ, cuối

cùng lúc trời dần dần sáng thì chúng mới tản đi.


Tiêu

Kinh Sơn nhìn mọi người thở lỏng một hơi, trong lòng lại càng lo lắng, xem ra

bầy sói này sẽ không dễ dàng tản đi, sau này phải trường kỳ chống lại rồi.


Lăn lộn

hơn nửa đêm, người dân trong thôn cũng đều mệt mỏi. Tiêu Kinh Sơn liền nói họ

nhanh chóng về nghỉ ngơi, còn mình cùng mấy hán tử trẻ tuổi lực tráng trong

thôn tiếp tục cạnh giữ. Thủ lĩnh bọn cướp thấy vậy, cũng muốn canh giữ ở đây.

Tiêu Kinh Sơn liếc nhìn cái chân bị thương của hắn, gật gật đầu.


Mai Tử

đau lòng Tiêu Kinh Sơn, không muốn một mình về ngủ. Tiêu Kinh Sơn lại nắm tay

nàng, ý bảo nàng trở về ngủ đi.


"Trở

về nghỉ ngơi cho tốt, sau này ngày còn dài." Tiêu Kinh Sơn nhỏ giọng nói

bên tai nàng.


Mai Tử

cắn cắn môi, gật đầu trở về, trước lúc đi trước còn nhẹ nhàng căn dặn:

"Chàng coi chừng một chút."


Tiêu

Kinh Sơn gật đầu: "Ta biết."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận