Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn


Con

ngươi Mai Tử hồng hồng, cắn môi liếc Tiêu Kinh Sơn, gắt gỏng nói: "Chàng

không phải là đang ăn cơm sao, chạy vào đây trông nom ta làm cái gì!"


Tiêu

Kinh Sơn cười nói: "Ta ăn no rồi, chén rửa xong rồi, lúc này vào đây đó

a."


Mai Tử

nghe vậy, buồn bã đưa tay đẩy ngực hắn: "Vậy chàng làm gì thì đi làm đi,

quan tâm ta làm cái gì, chàng ăn cơm rửa chén còn có thể đi cho gà cho lừa

ăn."


Thân hình

Tiêu Kinh Sơn như núi đương nhiên không thể bị nàng đẩy mà chuyển động, nhưng

khi hắn nhìn đôi môi hồng mọng của nàng run rẩy, con ngươi lấp lánh nước như

muốn chực rơi, thật không đành lòng, liền dứt khoát cúi đầu xuống, kiên nghị

tìm lấy đôi môi hồng đang run run của nàng, trực tiếp hôn lên.


Mai Tử

ô ô khóc muốn tránh, nhưng mà làm sao cũng tránh được, chỉ có thể mặc cho môi

lưỡi Tiêu Kinh Sơn công thành chiếm đất, miệng dán miệng lưỡi nhận lưỡi, một

hồi dây dưa mới thở dốc tách ra.


Bị thân

qua, cổ tức giận trong lòng Mai Tử vừa rồi cũng đã giảm xuống, môi bởi vì mới

bị mơn trớn qua càng thêm hồng bóng mê người, tựa vào trên ngực Tiêu Kinh Sơn,

tay nhỏ bé khẽ vuốt ve vết sẹo trên ngực hắn.


Tiêu

Kinh Sơn nhẹ nhàng nói bên tai nàng: "Mấy chuyện cho gà cho lừa ăn đó, làm

sao có thể quan trọng hơn tiểu Mai Tử của ta đây."


Hắn

không nói thì thôi, nói rồi Mai Tử lại nghĩ đến chuyện người này thấy nàng như

thế vẫn bình tĩnh ở bên ngoài ăn cơm, buồn bã nói: "Chàng thật hư!"


Tiêu

Kinh Sơn không hiểu, nhíu mày hỏi: "Ta làm sao lại hư?"


Mai Tử

bị phản bác như thế, lại suy nghĩ một hồi, cảm thấy mình thật sự vô lý làm loạn

vô cùng. Thật ra nếu gặp phải nam tử khác, thấy nương tử mình đột nhiên cáu gắt

hờn dỗi, chắc hẳn sẽ không nói hai lời liền trực tiếp để đũa xuống tiến vào nhà

hò hét. Chỉ là nam nhân này của nàng, tuy ngày thường hay quan tâm nàng, nhưng

làm việc lại luôn luôn có chủ khiến, cũng không dung túng cho nàng.


Mai Tử

nghĩ thông suốt việc này, biết mình mới vừa rồi thật sự có chút giận cá chém

thớt. Thật ra trong lòng nàng không thoải mái, không phải là bởi vì chuyện nộp

thuế cùng với chuyện hai cha con Phúc ca sao? Nhưng chuyện này có liên quan gì

đến Tiêu Kinh Sơn đâu chứ?


Lập tức

con ngươi lấp lánh nước của nàng liếc Tiêu Kinh Sơn một cái: "Không có gì,

chàng không hư, chàng là người tốt nhất trên đời này."


Tiêu

Kinh Sơn thấy nàng như vậy, không nhịn được cười nhẹ ra tiếng.


Mai Tử

cũng cười, nằm trên ngực hắn, cảm nhận lồng ngực hắn vì cười mà rung động.


Bàn tay

Tiêu Kinh Sơn đưa về phía sau, an ủi vỗ vỗ

lưng của nàng: "Ta biết trong lòng nàng không thoải mái, nhưng đây cũng

chỉ là nhất thời, sau này sẽ tốt thôi."


Mai Tử

nhớ tới chuyện nộp thuế nhân khẩu, trong lòng vẫn không vui: "Chính là 600

văn tiền a, đây là những đồng tiền mà chúng ta cực cực khổ khổ mới kiếm được,

dựa vào đâu Hoàng đế lại muốn nó dễ dàng như vậy. Lại nói, ta nhớ rõ lúc ta còn

nhỏ, trong thôn động một chút là thuế này thuế nọ, còn muốn tráng đinh đi xung

lính. Thật vất vả mới thái bình được vài năm, hôm nay lại muốn đánh giặc, có

phải sau này sẽ cứ loạn lạc như vậy hay không?"


Nàng

nằm trên ngực Tiêu Kinh Sơn, tay nhỏ bé lục lọi dưới gối nắm lấy túi tiền, uất

ức nói: "Sau này nếu thật sự như vậy, phòng ốc của chúng ta phải làm sao đây?"

Nghĩ đến tình cảnh sau này, mắt nàng lại hồng.


Tiêu

Kinh Sơn trầm mặc một lúc, sau đó mới thong thả nói: "Không sợ, hoàng

thượng là minh quân, chắc là bây giờ cũng chỉ bất đắc dĩ mới trưng thuế, chờ

dẹp loạn xong, tất cả đều sẽ tốt trở lại thôi."


Mai Tử

vẫn như cũ không hiểu: "Ta nghe nói hoàng thượng được ở nơi phòng ốc rộng

lớn hơn nhà tranh nhỏ này của chúng ta rất nhiều, hơn nữa mỗi ngày đều được ăn

thịt, ăn mặc cũng là tơ lụa hảo hạng, nếu như hắn là minh quân, lại có nhiều

tiền như thế, sao còn muốn bạc của chúng ta?"


Khuôn

mặt Tiêu Kinh Sơn vốn có chút nặng nề, nghe Mai Tử rất hiếu kỳ hỏi, không nhịn

được cười nhẹ lần nữa, vỗ vỗ lưng tiểu Mai Tử, nhẹ nhàng nói: "Hắn a, xác

thực là được ở trong phòng rất lớn rất rộng, xác thực là mỗi ngày luôn được ăn

sơn hào mỹ vị, nhưng mà hắn cũng có nhiều phiền não hơn so với nhà chúng ta,

rất nhiều."


Mai Tử

từ trong lòng hắn ngửa đầu lên, không hiểu hỏi: "Hắn là hoàng thượng, có

cái gì phải phiền não?"


Tiêu

Kinh Sơn cúi đầu yêu thương nhìn tiểu nương tử không hiểu sự đời của mình, dứt

khoát ôm nàng ngồi dậy, để nàng tựa vào trong vòng tay mình, lúc này mới nói:

"Nàng muốn nghe sao, ta sẽ từ từ nói cho nàng."


Mai Tử

mở lớn hai mắt, cuối cùng nặng nề gật gật đầu: "Vậy chàng nói cho ta biết

đi."


Tiêu

Kinh Sơn trầm ngâm chốc lát, lúc này mới thong thả nói: "Nàng cũng biết

những năm trước đây bên ngoài luôn loạn lạc, thật ra đó là do Hoàng thất Đại

Chiêu vì bảy vị vương tranh dành hoàng vị mà gây ra. Tiên đế băng hà, ngai vàng

không ai cai quản, vì thế bảy vị vương từ nơi đất phong hào xa xôi bên ngoài

bắt đầu tạo phản, tranh đoạt đế vị, mới dẫn đến thiên hạ đại loạn."


Mai Tử

nghe vậy cái hiểu cái không, nàng lờ mờ biết Đại Chiêu chính là tên quốc gia

của mình, nhưng cái gì mà bảy vị vương, cái gì Đại Chiêu, chuyện này đối với

nàng mà nói rất là xa xôi. Đúng như Diêm lão út ban ngày đã nói, người dân

trong thôn Bích Thủy này chỉ quan tâm đến việc trồng trọt săn bắn, việc có thể

làm cho bọn họ có chút miếng cơm, miếng ăn. Trừ những thứ đó ra, mấy chuyện kia

có quan hệ gì với bọn họ đâu, biết cũng không thể ăn no bụng .


Tiêu

Kinh Sơn thấy nàng im lặng mở đôi mắt to nghiêng đầu nghiêm túc nghe, đưa tay

giúp nàng vén vài sợi tóc xõa phía trước, lúc này mới nói tiếp: "Thất

Vương tạo phản kéo dài nhiều năm, mãi cho đến năm sáu năm trước, cũng chính là

lúc nàng được mười tuổi, khi ấy Hiên Vương Thái tử còn chưa lên ngôi hoàng đế

ra tay dẹp loạn việc tạo phản này, vì thế thiên hạ mới được thái bình."


Mai Tử

lập tức hiểu: "Cũng chính là nói, bây giờ chúng ta có thể có cuộc sống an

bình như thế này, là nhờ đương kim hoàng thượng Hiên Vương Thái tử đúng

không?"


Tiêu

Kinh Sơn gật gật đầu: "Hiên Vương Thái tử tấm lòng nhân hậu, yêu dân như

con, sau khi hắn lên ngôi liền lập tức miễn thuế, hưng trăm năm, an dân tâm,

thiên hạ lúc này mới từ từ yên bình trở lại."


Mai Tử

giật mình, nhưng lại không rõ: "Nếu hắn đã nhân từ miễn thuế cho chúng ta,

vì sao bây giờ lại muốn thu?"


Trong

ánh mắt Tiêu Kinh Sơn có chút nặng nề, xuyên qua song cửa nhìn về phía dãy núi

nguy nga đằng xa: "Khi ấy Hiên Vương nể tình máu mủ, không có đuổi tận

giết tuyệt sáu vị vương gia kia. Trong đó có vị Bành vương gia tay nắm binh

quyền, ở bên ngoài âm thầm chiêu binh bãi mã tu luyện. Bây giờ, người này dã

tâm chưa hết, lần nữa làm loạn, mà vài năm nay sau khi Hiên Vương Thái tử lên

ngôi, quốc khố trống không, lúc này cần điều động binh mã, mà binh mã cần quân

lương. Hôm nay chuyện thu thuế này, chỉ sợ là hắn bất đắc dĩ lắm mới làm!"


Mai Tử

nghe Tiêu Kinh Sơn nói như thế, đem mấy việc phức tạp này sắp xếp lại mối quan

hệ, cuối cùng cũng hiểu triệt để, tức giận nói: "Bành vương gia này thật

quá đáng, nếu hoàng thượng đã bỏ qua cho hắn, hắn phải tự biết mà yên vị làm

cái gì vương của hắn đi, vì sao lại muốn làm loạn nữa? làm hại chúng ta phải

đóng thuế. Chỉ hi vọng hoàng thượng có thể mau mau phái binh, đem cái Bành

vương gia kia diệt đi, để cho dân chúng chúng ta không phải chịu khổ."


Tiêu

Kinh Sơn thấy nàng nhíu lông mày dáng vẻ bất bình, không khỏi cười nói:

"Yên tâm, hoàng thượng nhất định sẽ bắt Bành vương gia thay nàng trút

giận, chỉ là muốn nàng bỏ ra 300 văn tiền thôi."


Mai Tử

nhớ tới mới vừa rồi mình tức giận oán than, e thẹn nói: "Ai nha, ta không

phải là không biết suy nghĩ, phải nói cho rõ ràng ra như thế, ta mới không tức

giận a."


Tiêu

Kinh Sơn lại nhìn nàng cười: "Thật sao, bây giờ trong lòng không còn tiếc

600 văn tiền nữa à?"


Mai Tử

cắn cắn môi, con ngươi chuyển chuyển, cuối cùng ngượng ngùng ôm chặt lồng ngực

hắn: "Đau lòng chứ, tự nhiên không không bị mất bạc, ai lại không đau

lòng, hừ."


Tiêu

Kinh Sơn ôm nàng, trầm thấp an ủi nói: "Đau lòng thì đau lòng, không sao,

dù bất luận như thế nào, tiểu Mai Tử cũng là một Mai Tử tốt."


Mai Tử

chôn ở trong lòng hắn không dậy nổi, ngẹn giọng nói: "Vậy là sao, ta là

Mai Tử tốt."


Tiêu

Kinh Sơn cúi đầu, vuốt ve tấm lưng trắng nõn thon dài của nàng: "Ta thích

nhất là ăn Mai Tử."


Chỉ

tiếc, bây giờ chỉ mới chập tối, không phải là lúc ăn Mai Tử.


Ngày

Ngày

hôm sau, lúc Mai Tử đang ở nhà cho gà cho lừa ăn, Tiêu Kinh Sơn thì đã đi vào

núi đi săn rồi. Bên ngoài chợt nghe một tiếng kêu thanh thúy vọng vào, thì ra

là A Kim.


Vốn A

Kim đang rảnh, liền lại đây nói chuyện với Mai Tử. Mai Tử đặt chậu thức ăn cho

gà xuống, dẫn A Kim vào phòng. Gần đây gió thu bắt đầu thổi, khí trời cũng

lạnh, hai nữ nhân dứt khoát thoát giày lên giường ngồi, trong tay cầm kim chỉ

vừa may vá vừa nói chuyện.


Lúc nói

chuyện, khó tránh khỏi việc nhắc đến việc thu thuế nhân khẩu gần đây. Nói đến

chuyện này A Kim liền than thở: "Thật ra nhà ta mặc dù không giàu có gì,

nhưng cũng có tích góp, từng này tiền có thể lấy ra, nhưng mà em chồng nhà ta

không biết bị trúng tà gì, nhất định muốn rời nhà đi ra ngoài xung lính. Nói là

muốn ra ngoài xem thử, vì chuyện này, cha chồng mẹ chồng ta mấy ngày gần đây

đều đanh mặt."


Mai Tử

nghe vậy, suy nghĩ một chút nói: "Thật ra điều hắn nghĩ chúng ta cũng có

thể suy đoán ra. Hắn chỉ là một đứa bé, chắc là không muốn cả đời ở trong tiểu

sơn thôn này, ôm khát vọng muốn ra bên ngoài lăn lộn. Cũng tốt, điều này có thể

làm cho hắn trưởng thành hơn."


A Kim

gật đầu nói: "Chắc là vậy, cho nên Hồng Vũ cũng nói, hắn muốn đi liền để

hắn đi, dù sao trẻ tuổi lại chưa có gia đình, không cần lo lắng gì. Lại nói,

Hồng Vũ gần đây rất bội phục phu quân ngươi, nói Tiêu đại ca quen nhiều hiểu

rộng như vậy là bởi vì hắn ở bên ngoài lăn lộn, cho nên Hồng Vũ không có ý kiến

gì. Chỉ là cha mẹ chồng ta, nghĩ tới cảnh con trai mới nhỏ tuổi phải đi lính,

rất đau lòng, không ngừng ngăn cản."


Mai Tử

than thở: "Ngươi nói vậy cũng đúng, còn nhỏ tuổi đã phải lăn lộn bên

ngoài, người làm cha mẹ dĩ nhiên là vạn lần không nguyện ý. Chuyện đã vậy cũng

chỉ có thể mong cho hắn vạn sự thuận lợi, không cầu có công danh sự nghiệp gì,

chỉ cầu hắn bình an trở về là tốt rồi."


Hai

người nói chuyện tiểu đệ Trần gia, lại nhắc tới chuyện mọi người trong thôn

phải xoay sở tiền để đóng thuế gian nan như thế nào. Mai Tử nghe A Kim nói, lúc

này mới biết có nhiều nhà trong thôn gánh không nổi tiền thuế, chỉ có thể đông

mượn tây cầu xin.


Mai Tử

nghe việc này, trong lòng lại thêm một tầng lo buồn. Nàng chợt nhớ lúc nhắc tới

chuyện thuế nhân khẩu, Tiêu Kinh Sơn xoay đầu xuyên qua song cửa nhìn về nơi xa

xăm kia, thế là nàng cũng xoay đầu nhìn qua, chỉ thấy chỗ dãy núi đằng xa, bởi

vì mùa thu đến mà mông mông lung lung, căn bản là nhìn không rõ.


Nàng

cười khổ nghĩ, thôn Bích Thủy vốn yên bình an tĩnh này, ngày hôm nay cũng giống

như phía dãy núi đằng xa kia, bị một tầng sương dày đặc che phủ.


Mùa thu

qua, mùa đông qua, mùa xuân sẽ đến, mùa xuân đến dãy núi kia sẽ trở nên xanh

biếc trong trẻo. Chỉ là, khi mùa xuân đến, thôn Bích Thủy này không biếc có còn

được như xưa không?


Lần đầu

tiên từ khi sinh ra, Mai Tử ý thức được, cái thế giới xa xôi bên ngoài kia, thì

ra ảnh hưởng đến cuộc sống của nàng như vậy.


Thiên

hạ chỗ đó, cũng không phải là không có quan hệ gì với mình.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận