Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn


Mai Tử

sửng sốt, lúc đầu không tin, sau lại thấy khuôn mặt Tiêu Kinh Sơn rất nghiêm

túc, lúc này mới kinh ngạc hỏi: "Sao lại mua lừa vậy?"


Lão già

bán vải bên cạnh cũng nhìn qua đây, thấy con lừa thở phì phì phun phí ra cái

mũi nhỏ, cười ha hả chen miệng nói: "Chắc là phu quân cô nương sợ cô nương

leo núi quá mệt mỏi, cho nên mua nó về chở cô nương, tiểu nương tử này rất có

phúc khí a."


Mai Tử

nghe vậy trong lòng ngọt ngào, nhìn về phía Tiêu Kinh Sơn, chỉ thấy Tiêu Kinh

Sơn thẳng thắng cười nói: "Lão bản nói rất đúng, từ chợ về đến nhà phải đi

qua năm ngọn núi. Nàng phải dựa hết vào đôi chân thật sự là quá cực khổ. Với

lại, có con lừa trong nhà cũng giúp được nhiều việc, sau này làm chuyện gì cũng

dễ."


Mai Tử

đi lại, đưa tay sờ bộ lông ngắn ngủn trên đầu con lừa. Con lừa lông ngắn này

lại rất bướng bỉnh, quay đầu đi, lỗ mũi phun khí phì phì. Mai Tử vừa ngạc nhiên

vừa cười: "Ai nha, nó rất hư a."


Tiêu

Kinh Sơn duỗi bàn tay, kéo chặt dây cương, con lừa lập tức ngoan ngoãn không

phun khí nữa. Tiêu Kinh Sơn lại cười nói: "Con lừa này mới mua, còn chưa

quen, qua mấy ngày sẽ tốt thôi."


Trong

nhà, khi Mai Tử còn nhỏ cũng có gia súc, sau này gia cảnh không tốt nên phải

bán đi. Hôm nay nhìn con lừa ngày, ngược lại có phần thân thiết vui vẻ, chẳng

qua vẫn tiếc bạc, liền hỏi Tiêu Kinh Sơn tốn hết bao nhiêu bạc.


Tiêu

Kinh Sơn giải thích: "Ta chính là sợ nàng không nỡ mua nên không nói cho

nàng biết, tự mình quyết định. Nàng đừng quan tâm chuyện tiền bạc, tóm lại mùa

xuân sang năm chúng ta nhất định sẽ có nhà mới."


Mai Tử

nghe hắn nói như thế, trong lòng dĩ nhiên là tin hắn, cảm thấy chỉ cần có nam nhân

này thì dù trời có sập nàng cũng không sợ, nên cũng không hỏi nữa.


Trên

đường trở về, Tiêu Kinh Sơn đem mấy thứ đồ mua được bỏ vào trong túi, đặt lên

người con lừa. Sau đó lại đỡ Mai Tử ngồi lên. Lúc mới ngồi Mai Tử còn có chút

lo lắng, sợ con lừa mệt mỏi, Tiêu Kinh Sơn nhéo má nàng cười nói: "Nàng

nặng có bao nhiêu đâu, làm sao có thể đè mệt con lừa được."


Tiêu

Kinh Sơn nói quả nhiên đúng thật, Mai Tử ngồi lên, con lừa đi bộ vẫn như trước

nhẹ nhàng. Tiêu Kinh Sơn cầm lấy dây cương, đi dọc theo con đường dưới chân

núi, tiếng chuông thanh thúy "Leng keng" vang lên. Mai Tử nhìn con

lừa lông ngắn mình đang cưỡi, sau đó lại nhìn nam nhân bên cạnh đang dắt cương

cho mình kia, trong lòng giống như được rót mật, chỉ mong rằng ngày ngày có thể

cứ thế trôi qua.


Trên

đường Tiêu Kinh Sơn còn giải thích nói, hắn vốn định bắt ngựa hoang trong núi

đem về thuần dưỡng, nhưng sau này phát hiện muốn thuần dưỡng không phải chuyện

dễ. Với lại làm vậy quá mức khác người, không thể làm gì khác hơn là xuống trấn

mua con lừa về. Mai Tử vội vàng gật đầu nói dạ, nàng biết phong tục nơi thôn

trang nhỏ bé này, không thể quá mức khác người, nếu không khó tránh làm người

khác nghị luận.


Có con

lừa thì việc đi lại cũng dễ dàng hơn, lúc trở lại thôn là thì khói bếp đã nổi

lên từ bốn phía, trong thôn đã có người bưng chén cơm ở trên đường ăn vào từng

miếng từng miếng. Thấy Mai Tử cưỡi con lừa lông ngắn trở về, có người ngạc

nhiên, có người hâm mộ, còn có người rõ ràng trêu ghẹo nói: "Các ngươi

sống quả thật là ngày càng tốt a, cả gia súc cũng mua được rồi."


Tiêu

Kinh Sơn hào phóng hướng mọi người cười một tiếng: "Đâu có đâu có, chẳng

qua là để sau này sống dễ dàng hơn một chút mà thôi, nếu sau này các vị cần sử

dụng đến sức của gia súc thì cứ nói với ta một tiếng."


Mọi

người nghe vậy, trong tâm rất hài lòng, lại khen con lừa này chọn như thế nào

như thế nào thật tinh mắt, lại khen ngợi mua nó phải tốn rất nhiều bạc. Mai Tử

thấy những người ngày thường hay nói xấu nói nhãm ở trong thôn bây giờ cũng

thay đổi thái độ, nên cũng không tính toán chuyện lúc trước, cùng mọi người nói

đùa vài câu.


Thật ra

người trong thôn không có ghét bỏ gì nhà Mai Tử, chẳng qua là trong núi nhàm

chán không có việc gì làm nên tìm chuyện tán gẫu mà thôi. Hôm nay Mai Tử đã lập

gia đình, càng ngày càng mặn nồng, mọi người đương nhiên hâm mộ, ánh mắt cũng

không còn giống như lúc trước. Hơn nữa Tiêu Kinh Sơn mua được lừa còn nói mọi

người có thể mượn dùng, nên càng được lòng người. Phải biết ở nơi sơn thôn này

có vài nhà không có gia súc, lúc có một số việc cần dùng đến gia súc phải mượn

của nhà người khác mà dùng, hôm nay Tiêu Kinh Sơn nói như thế, bọn họ đương

nhiên càng có thêm hảo cảm.


Mai Tử

bên này đang cùng người trong thôn nói vài câu, nói thêm chút chuyện ở chợ trấn

dưới, làm mọi người chăm chú nghe đến mức bưng chén cơm cũng quên ăn. Đang vui

vẻ, nương tử của Phúc ca từ ngõ nhỏ đi ra, thấy mọi người nói đùa cũng lại đây

góp vui.


Mọi

người thấy nương tử Phúc ca lại đây, biết trước kia Mai Tử cùng Phúc ca có chút

chuyện ngượng ngùng nên trên mặt cũng có vài phần không được tự nhiên. Nhưng mà

nàng rất là tự nhiên, vừa tán dương cuộc sống của Mai Tử bây giờ rất tốt, vừa

khen ngợi Tiêu Kinh Sơn có nghị lực, còn giúp nam nhân nhà nàng. Mai Tử cũng

chỉ có thể mỉm cười đồng ý.


Nói chuyện

một hồi, lúc này hai người mới về đến nhà, làm chút thức ăn để ăn. Tiêu Kinh

Sơn hái cỏ khô cho lừa ăn, Mai Tử cũng vội vã đem lúa cũng ít rau dại cho gà

ăn. Hôm nay, đàn gà Mai Tử nuôi đã có thể ra khỏi cái rương gỗ, chạy loạn trong

ăn. Hôm nay, đàn gà Mai Tử nuôi đã có thể ra khỏi cái rương gỗ, chạy loạn trong

sân. Trong mười mấy con gà con này, đã có một con trên đầu dần dần có mào đỏ

dài ra. Mai Tử biết đây là một con gà trống, còn lại đều là gà mái. Con gà mào

đỏ này vui vẻ ngẩng đầu ưỡn ngực dẫn đàn gà mái theo sau đi khắp vườn bới đất

vạch cỏ loạn cả lên, tìm mấy con giun, côn trùng, vân vân để ăn, mỗi ngày chúng

nó ăn cũng no được năm sáu phần. Nhưng vì Mai Tử muốn chúng nó mau mau lớn lên

đẻ trứng, nên mỗi ngày nàng vẫn đều đặn cho chúng ăn.


Thùng

gỗ lớn Tiêu Kinh Sơn rất nhanh liền làm xong, hắn nhớ tới Mai Tử má hồng nhà

hắn, sau này thùng gỗ làm xong Tiêu Kinh Sơn đương nhiên càng không chịu tắm ở

bên ngoài. Thế là buổi tối hai người cứ tắm ở trong thùng gỗ lớn, ngươi giúp ta

tắm ta giúp ngươi giặt. Sau vài lần tắm chung, Mai Tử cũng không còn xấu hổ

giống như lần đầu tiên. Dần dần về sau, nàng còn giúp hắn đấm lưng, tắm thân

thể. Thỉnh thoảng hai người đang tắm, sờ tới chỗ không nên sờ, liền ôm lấy nhau

thân mật một trận, rất nhanh liền thân đến trên giường, thường xuyên làm cho

giường chiếu đều ẩm ướt.


Ngày

trôi qua, trừ những lúc thỉnh thoảng xuống chân núi đi chợ, nghe mọi người bàn

tán chuyện đánh giặc bên ngoài, Mai Tử cũng coi như không có chuyện gì để lo

lắng. Tiêu Kinh Sơn làm một cái chuồng đơn giản bên cạnh nhà, lừa liền được

nuôi ở đó. Mai Tử thường xuyên cho lừa ăn, dần dần cùng con lừa này trở nên

quen thuộc, thế là thường xuyên cưỡi lừa đi ra ngoài, thỉnh thoảng cũng cho nhà

người khác mượn dùng. Dùng nhiều nhất dĩ nhiên là nhà mẹ Mai Tử. Tính tình Mai

Tử nương bây giờ đã tốt hơn nhiều, nói chuyện cũng thuận tai hơn, mối quan hệ

cùng người trong thôn cũng trở nên tốt hơn. Có lúc, người trong thôn muốn mượn

lừa nhà Mai Tử, liền thông qua Mai Tử nương mà nói. Khuôn mặt Mai Tử nương cũng

sáng sủa trở lại, sống lưng cũng từ từ thẳng tắp. Đương nhiên Mai Tử nương

thường xuyên lén lút nói với Mai Tử, lần này là phúc của Mai Tử, tìm được một

con rể tốt.


Sau này

lúc trời mưa to, nhà lá của Mai Tử bởi vì mới dựng nên không bị gì, ngược lại

nhà mẹ Mai Tử đã cũ bị dột lợi hại. Tiêu Kinh Sơn thấy cảnh này, dứt khoát đề

nghị giúp nhà mẹ Mai Tử tu bổ lại phòng ốc. Bây giờ Tiêu Kinh Sơn ở trong thôn

cũng được xem là người có quan hệ tốt, rất nhiều người nghe hắn nói muốn giúp

mẹ vợ sửa sang nóc nhà, cũng lại đây giúp đỡ. Trần Tảng, Trần Hồng Vũ đến, Diêm

lão út cùng lão Nhị nhà họ Trần cũng đến. Nhiều người, làm cũng mau. Thế là

trong một ngày, nóc nhà nhà mẹ Mai Tử liền được tu bổ tốt, Mai Tử nương mừng

đến rơi nước mắt, nói đã nhiều năm bị hư hỏng như thế, hôm nay cuối cùng cũng

được sửa xong. Diêm lão út bên cạnh liền trêu ghẹo: "Bà sửa bao nhiêu năm

phúc a, được một con rể tốt như thế, vừa đến liền tận sức giúp đỡ." Mai

Tử nương mắt đỏ hồng cũng cười, liên tục nói đúng.


Gà Mai

Tử nuôi rất nhanh cũng bắt đầu đẻ trứng, mỗi ngày nàng có thể thu được hai quả

trứng gà, nàng đem trứng gà cẩn thận đặt trong giỏ trúc, chờ ngày nào đó được

nhiều nhiều thì đi xuống chợ bán.


Có một

lần Tiêu Kinh Sơn đi săn, mang về hai con thỏ hoang. Mai Tử cảm thấy chúng nó

khỏe mạnh, liền dứt khoát không giết, trực tiếp giữ lại để nuôi. Thế là thỏ

hoang gà lừa đều đã có, sân nhỏ này càng ngày càng giống như cái nhà.


Hôm nay

Mai Tử vẫn bận rộn đi hái nấm mèo, thỉnh thoảng nàng để Tiêu Kinh Sơn dắt tay

nàng đi vào trong núi sâu thẳm rộng lớn, hái cái này hái cái kia, hoạt bát, cười

đến giống như trong núi rừng này không có một con chim nào bị giam giữ, bị bó

buộc. (Ý tác giả là tự do thoải mái)


Có một

lần Mai Tử đang cúi đầu hái tam thất, Tiêu Kinh Sơn ở bên cạnh cầm cây cung

dài, thỉnh thoảng động thủ bắn mấy động vật sống vật xung quanh. Lúc này, Mai

Tử nghe thấy bên tai có tiếng còi thanh thúy, ngẩng đầu nhìn, thấy Tiêu Kinh

Sơn đang cầm một cành liễu mới hái xuống, một đoạn non bên trong rỗng ruột, chỉ

còn lại một đoạn vỏ cây liễu, ngậm trong miệng thổi thổi sẽ phát ra tiếng.


Mai Tử

"Hì hì" khẽ cười: "Ta biết cái này, đây là liễu tiêu a, lúc nhỏ

thỉnh thoảng làm cho A Thu chơi, bây giờ lớn rồi nên không chơi nữa."


Tiêu

Kinh Sơn đem liễu tiêu trong miệng đưa cho Mai Tử: "Nàng thổi thử

xem."


Mai Tử

cảm thấy chơi vui, liền nhận lấy ngậm vào môi thổi lên, liễu tiêu này dùng cành

liễu nhỏ, thổi lên tiếng càng cao càng vang. Tiêu Kinh Sơn cầm một cái khác

thổi lên, cái kia làm bằng cành liễu thô to, thổi lên tiếng tương đối thô quánh

trầm thấp.


Tiêu

Kinh Sơn nghiêm túc nói: "Nàng cầm cái này, ta cầm cái này, chúng ta tuy

là đi cùng nhau vào trong rừng, nhưng trong rừng cành cây rậm rạp. Lúc chúng ta

không tìm được đối phương thì thổi cái còi, như vậy

là có thể dựa theo tiếng còi mà tìm được."


Mai Tử

cười gật đầu: "Ý này hay, lúc ta muốn tìm chàng thì sẽ thổi còi, như vậy

chàng có thể nhanh chóng tìm thấy ta."


Nhưng

mà nói là nói như thế, thỉnh thoảng Mai Tử muốn trêu chọc Tiêu Kinh Sơn, cố ý

đi sau hái dược lại lấy còi ra thổi một tiếng, sau đó vội vã trốn phía sau cái

cây lớn, chờ Tiêu Kinh Sơn quay lại tìm.


Tiêu

Kinh Sơn trở lại rất mau, so với thỏ hoang trong núi còn nhanh hơn. Hắn giống

như vừa sải một bước liền phi thân chạy đến bên cạnh Mai Tử, nhưng mà hắn vừa

nhìn, lại không thấy Mai Tử ở bên này. Đầu tiên là sửng sốt, sau đó hắn lập tức

liền cười, cố ý tự lẩm bẩm nói: "Chuyện này là thế nào, nương tử của ta

đâu rồi? Chẳng lẽ là về nhà, vậy ta cũng nhanh nhanh về nhà xem một chút."

Vừa nói hắn vừa đi trở về.


Mai Tử

nghe lời này liến sốt ruột, vội vã từ phía sau cây đại thụ nhảy ra kêu lên:

"Ta ở đây !"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận