Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn


Qua hôm

sau Tiêu Kinh Sơn vẫn chưa trở về, Mai Tử nhìn ánh mặt trời dần khuất sau ngọn

núi đằng xa kia, trong lòng lo lắng, ở trong rừng không biết có xảy ra chuyện

gì không?


Buổi

tối nàng nằm một mình trên giường trở qua trở lại ngủ không được, luôn lo lắng

Tiêu Kinh Sơn xảy ra chuyện, cứ miên man suy nghĩ, lại sợ đồ ăn hắn mang theo

không đủ dùng, đói khát ở trong rừng. Thế là quyết định nhất định phải nói

chuyện hái dược trong rừng đem xuống chân núi bán với hắn, nếu không cứ mỗi lúc

hắn đi ra ngoài săn bắn nàng ở nhà một mình cứ lo lắng không yên.


Thật

vất vả đến khuya, mí mắt mới bắt đầu rũ xuống, mơ mơ màng màng chìm vào giấc

ngủ. Ai dè bên ngoài chợt có tiếng vang. Mai Tử cả kinh, vội vã không kịp mặc

quần áo liền nhảy xuống giường, trong tay cầm một cây gậy, ép sát lên song cửa

cẩn thận nhìn ra ngoài.


Dưới

ánh trăng, dáng người cao lớn khôi ngô, phía sau đeo lấy mũi tên, eo mang theo

các loại con mồi, tay còn xách theo cái gì đó. Nam nhân này không phải là Tiêu

Kinh Sơn sao?


Mai Tử

vui mừng thiếu chút kêu lên, vội vã đẩy cửa chạy ra ngoài. Tiêu Kinh Sơn đem

con mồi bỏ xuống sân gần cửa, thấy Mai Tử ra, khuôn mặt mệt mỏi thoáng cười:

"Sao còn chưa ngủ?" Thanh âm khàn khàn.


Mai Tử

vừa vui mừng vừa đau lòng, vội vàng nhận lấy những thứ khác trong tay hắn cất

xong, nhìn trên người hắn dơ bẩn hết cả, lại chạy đi tìm quần áo cho hắn thay.

Tiêu Kinh Sơn cầm lấy quần áo nói: "Trên người ta bẩn, ta ra ngoài tắm một

cái rồi trở lại."


Mai Tử

gật gật đầu, nhìn hắn xách theo thùng nước đi ra ngoài tắm, còn mình vội vã đốt

lửa, hâm nóng cháo cùng mấy cái bánh bột ngô, lấy ra khối thịt, hắn trở về liền

có để ăn.


Một lát

sau, Tiêu Kinh Sơn một tay xách thùng nước, một tay cầm quần áo bẩn trở về.

Tiến vào phòng, Mai Tử đã châm cây đèn dầu ít khi được châm vì tiết kiệm, dọn

dẹp cơm nước xong xuôi cho hắn.


Tiêu

Kinh Sơn cũng đã đói, ngồi xuống liền bắt đầu ăn, Mai Tử ngồi bên cạnh nhìn.


Hán tử

trong thôn ăn cơm, lúc đói luôn ăn như hổ đói vồ mồi, các cô nương nhìn thấy

luôn cảm thấy rất thô lỗ. Nhưng Tiêu Kinh Sơn mặc dù đói vẫn nâng bát cơm ăn

thong dong thoải mái như cũ, không có một chút thèm thuồng đói khát. Mai Tử

nhìn đến là yêu, càng thêm cảm thấy nam nhân nhà mình đúng là không giống với

người khác.


Tiêu

Kinh Sơn uống xong cháo loãng, thấy ánh mắt Mai Tử như nước long lanh nhìn

mình, không khỏi cười: "Sao vậy, nàng cũng đói?"


Mai Tử

lắc lắc đầu, nhưng khi lắc đầu liền nhìn thấy trên cánh tay hắn có vết thương,

không tính là rất sâu, nhưng hiển nhiên khi ấy máu chảy không phải là ít. Mai

Tử đau lòng không thôi, vội vàng hỏi hắn chuyện như thế nào.


Tiêu

Kinh Sơn không thèm để ý: "Gặp phải bầy sói mà thôi."


Mai Tử

nghe, mắt trừng lớn: "Bầy sói? Vậy

chàng không sao chứ?" Đang nói nàng đứng dậy chạy qua kiểm tra người Tiêu

Kinh Sơn.


Tiêu Kinh

Sơn thấy nàng lo lắng, không để ý chút nào cười nói: "Ta đã ngồi ở đây ăn

cơm thì còn có gì để lo lắng ."


Mai Tử

vẫn không yên lòng, nhất định bắt Tiêu Kinh Sơn đứng lên cho nàng trước sau

nhìn một lượt, phát hiện trừ vết thương trên vai kia xác thực không còn vết

thương nào khác nữa, lúc này mới yên tâm. Nhưng nàng vẫn sợ, trong đầu nghĩ

phải cùng Tiêu Kinh Sơn bàn bạc, dầu gì kiếm tiền bằng con đường khác vẫn hay

hơn vào núi săn bắn, việc này thật sự là nguy hiểm rình rập a.


Tiêu

Kinh Sơn ăn xong cơm, Mai Tử thấy thần sắc hắn mệt mỏi, liền vội vã chuẩn bị

giường để hắn nghỉ ngơi. Mai Tử nghĩ hắn mệt mỏi ăn xong liền muốn nghỉ ngơi

nên không suy nghĩ nhiều, ai dè Tiêu Kinh Sơn ôm lấy nàng, môi lưỡi dán bên

cạnh hai má nàng mơn trớn, một bàn tay to cũng bắt đầu ở trên người nàng thăm

dò.


Mai Tử

bất đắc dĩ, nhỏ giọng nhắc nhở nói: "Không phải chàng mệt mỏi sao, ăn xong

nên nghỉ ngơi thôi."

nên nghỉ ngơi thôi."


Tiêu

Kinh Sơn cúi đầu nói bên tai nàng: "Ta đói."


Mai Tử

nghe vậy đứng dậy: "Mới ăn thế nào còn đói, ta đi lấy thêm thức ăn cho

chàng."


Tiêu

Kinh Sơn đè nàng lại không cho nàng động, vật cứng phía dưới bắt đầu lờ mờ rung

động, chống giữa hai chân mềm mại của nàng. Bây giờ Mai Tử mới hiêu, khuôn mặt

liền lộ ra nét hồng, hạ giọng trách: "Mệt mỏi như vậy còn nghĩ đến chuyện

này."


Tiêu

Kinh Sơn khàn khàn trầm thấp nói: "Đói, ăn no mới có thể ngủ." Vừa

nói, bàn tay thô lệ vừa xoa bóp hai khỏa tiểu đào của nàng, chọc cho thân thể

nàng bắt đầu xụi lơ, mà một tay còn lại của Tiêu Kinh Sơn đã ven theo đường

cong yêu kiều từ từ trượt xuống.


Mai Tử

đau lòng hắn mấy ngày nay mệt mỏi, cũng không muốn cự tuyệt, tự mình ngồi dậy

cởi quần áo ra nằm xuống ôm hắn, còn ưỡn thẳng lưng đón cái kia xông đến giày

vò.


Tiêu

Kinh Sơn thấy tiểu nương tử của mình nhiệt tình như thế, phân thân dĩ nhiên lại

bành trướng thêm vài phần. Hơn nữa vài ngày nay ở trong núi sâu, thỉnh thoảng

hắn nhớ tới tiểu nương tử non nớt mềm mại nhà mình, đã kiềm chế thật lâu, một

đêm này dĩ nhiên là mây mưa công thành chiếm đất. Có lẽ đến bây giờ tiểu Mai Tử

cũng đã thành thục, vài ngày trước đó được hắn mở rộng một chút, lần này hắn

cũng không khắc chế mình, ngược lại hung ác mãnh liệt, vào trong toàn bộ, tới

mức tiểu Mai Tử rấm rứt khóc lặp đi lặp lại cầu xin tha thứ không dứt.


Đến lúc

kịch liệt nhất, hắn nhỏ giọng hỏi bên tai nàng: "Vài ngày nay có nghĩ tới

ta không?"


Lúc này

Mai Tử đã khóc không thành tiếng, chỉ có thể sụt sùi nói: "Nghĩ. . . . . .

Nhớ chàng. . . . " Vừa nói, vừa đưa hai bàn tay đã vô lực ôm lấy bờ vai

hắn.


Dưới

ánh trăng yếu ớt, Tiêu Kinh Sơn thấy nàng nhắm hờ hai mắt, trên gò má hồng hồng

mang theo vài giọt lệ tựa như hoa đào sau cơn mưa, thật khiến người ta yêu

thương. Thế là hung hăng hôn một cái lên má của nàng, phía dưới dùng lực mạnh

mẽ ra vào, chỉ thấy tiểu Mai Tử "Oa nha" một tiếng kêu loạn, con

ngươi nửa mở, cả người run run, thanh âm run lẩy bẩy khóc òa không chịu nổi.


Tiêu

Kinh Sơn sợ nàng thật sự không chịu nổi nữa, lúc này mới chậm xuống, nhưng mỗi

một lần vẫn như cũ vào toàn bộ. Thân hình Mai Tử nhỏ xinh, bị hắn đè ở dưới

trước mắt chỉ thấy vết sẹo hung ác kia di chuyển theo động tác của lồng ngực.

Vết sẹo hồng xù xì, giống ác long hành hạ nàng. Trong lòng nàng vừa giận lại

vừa thương, ngửa đầu bám vào lồng ngực ở phía trên, để hai má mềm mại cảm thụ

vết sẹo thô tháo.Tiêu Kinh Sơn bị nàng áp sát, động tác mạnh hơn nữa vì kích

cuồng, làm lại vài trăm cái, lúc này mới giải phóng tinh quang vào trong người

nàng.


Tiêu

Kinh Sơn từ trên người nàng trượt xuống, lần này hắn mệt mỏi thật sự. Không bao

lâu liền ôm nàng chìm vào giấc ngủ.


Mai Tử

lại không ngủ được, nàng dựa theo ánh trăng nhìn dáng vẻ đang ngủ của hắn. Hai

má hắn như dao khắc ra góc cạnh rõ ràng, lông mày dày tuấn lãng, lỗ mũi cao

thẳng, đôi môi dày mím nhẹ. Mai Tử cảm thấy hắn rất đẹp mắt, trước kia không

cảm thấy nhưng nay ngay cả vết sẹo trước ngực cũng rất dễ nhìn. Nếu chỉ liếc

mắt thì thấy người này thật hung thần ác sát nhưng thật ra hắn vốn rất tuấn

lãng. (Cái này gọi là tình nhân trong mắt hóa Tây thi, he he he)


Mai Tử

ôm má nhìn hắn một hồi, thấy lồng ngực của hắn phập phồng, cánh mũi khẽ động,

không nhịn được duỗi ngón tay ra, nhẹ nhàng lướt qua cánh mũi từ từ đi tới bên

môi, chỉ là đầu ngón tay không dám động vào sợ quấy nhiễu hắn. Như thế một lúc,

tay liền nhẹ nhàng dời xuống, bắt đầu từ từ vuốt ve vết sẹo trước ngực hắn,

trong lòng nghĩ rốt cuộc chuyện gì đã gây ra vết sẹo như vậy, hắn từng gặp phải

chuyện gì?


Hắn 13

tuổi mất cha, một mình rời khỏi núi lớn đi ra ngoài lăn lộn, nghe mọi người nói

mấy năm nay ở bên ngoài không được yên bình, hắn ở thế giới loạn lạc bên ngoài

kia đã trải qua những việc gì?


Vì sao

sau mười lăm năm quay trở về, hắn một thân cô độc mang theo vết sẹo dọa người

kia trở lại thôn nhỏ nơi đã sinh ra hắn, lặng lẽ dựng nhà, săn bắn qua ngày.


Trong

lòng Mai Tử suy nghĩ đau lòng không thôi, nam nhân này lớn hơn nàng 12 tuổi,

lòng Mai Tử suy nghĩ đau lòng không thôi, nam nhân này lớn hơn nàng 12 tuổi,

nhưng lại mang theo tình cảm thiết tha nhẹ nhàng như tình mẹ xuất hiện trong

tim nàng. Tay của nàng nhẹ nhàng vuốt qua vết sẹo trong ngực hắn, trong lòng

lặng lẽ tự nói, nhất định phải cùng hắn sống thật tốt thật tốt qua ngày, mang

cho hắn hạnh phúc, cũng là mang hạnh phúc đến cho chính bản thân mình.


Ngày

hôm sau, trời chưa sáng Mai Tử liền tỉnh lại, nhìn Tiêu Kinh Sơn ở bên cạnh như

cũ đang ngủ, nàng nhẹ nhàng xuống giường, nhóm lửa làm cơm. Làm xong cơm lại

vào nhà nhìn một chút, thấy Tiêu Kinh Sơn vẫn đang ngủ, liền ra ngoài sân, đến

dưới cửa sổ sửa sang lại mấy con mồi Tiêu Kinh Sơn mang về.


Lần này

hắn đi ra ngoài thu hoạch được khá là phong phú, máu dầm dề chồng chất ở chỗ

kia, da động vật cùng máu thịt trộn lẫn nhìn không được rõ ràng. Nàng đang định

cúi người sắp xếp lại một chút thì Tiêu Kinh Sơn đã thức dậy ra khỏi phòng.


Tiêu

Kinh Sơn ngủ thẳng một giấc tỉnh lại, tinh thần thoải mái, vừa sáng sớm tùy

tiện mặc bộ quần áo mùa hè đi ra, thấy nàng đang cong eo kiểm tra con mồi, liền

nói: "Nàng không cần động tay đến mấy việc này, máu rất tanh, cứ để đó cho

ta, ăn trước cơm đã."


Mai Tử

sợ hắn đói, vội vã mở nồi dọn cơm nước bưng lên đặt trong phòng. Lại đem bát

đũa của hai người ra bắt đầu ăn cơm. Tiêu Kinh Sơn vừa ăn vừa nói, lần này cũng

may, chưa nói đến mấy thứ khác, chỉ tính mấy cái tay gấu cũng đã đổi được bạc

rồi, còn có một con heo rừng, hắn đang cột ở bên bìa rừng, ăn xong liền kéo về

đây.


Mai Tử

nghe tự nhiên vui vẻ, liền bàn bạc chuẩn bị đồ đạt mang theo, ngày mai xuống

núi đổi lấy chút tiền. Tiêu Kinh Sơn dĩ nhiên là không có ý kiến. Mai Tử thừa

dịp này nói ra suy nghĩ của mình về việc hái dược đổi lấy bạc. Tiêu Kinh Sơn

không nói chuyện, ngẩng đầu lạ lùng nhìn Mai Tử. Mai Tử thật ngại, hỏi hắn:

"Thế nào, chủ ý này không được sao?"


Tiêu

Kinh Sơn nhẹ nhàng lắc đầu: "Không có, ý này rất tốt, lúc đi săn ta sẽ

tranh thủ xem xung quanh có dược vật nào có thể đổi bạc không."


Ăn xong

cơm Tiêu Kinh Sơn đem những con mồi kia phân loại ra. Lúc này Mai Tử mới phát

hiện có rất nhiều loại động vật trân quý, thậm chí còn có một con chồn rất

hiếm. Mai Tử biết lông chồn này có thể bán tiền. Nàng cầm một cái giỏ trúc đến,

bắt đầu phân loại dọn dẹp, mà lúc này Tiêu Kinh Sơn liền vội vã ra ngoài kéo

con heo rừng ở ven rừng kia về.


Mai Tử

dọn dẹp, chợt phát hiện một chuyện kỳ quái, vốn tay gấu nên có bốn cái a, sao ở

đây chỉ có ba cái?


Mai Tử

nhớ trước lúc đi Tiêu Kinh Sơn có căn dặn, biết tay gấu này xử lý phải biết

cách, không được để nó dính nước, trước tiên dùng giấy lau khô máu, sau đó tìm

một cái lọ sứ, bên trong thả một ít gạo rang, lúc này mới đem tay gấu bỏ vào

rồi dùng gạo rang cho vào bốn phía kín lọ, cuối cùng dùng vôi ém miệng lại.


Một hồi

sau, Tiêu Kinh Sơn kéo heo rừng trở về. Con heo rừng này cũng thực lớn, Mai Tử

vội vã chạy ra giúp đỡ. Tiêu Kinh Sơn lại không để nàng giúp, một mình đem heo

rừng kéo vào trong sân, mang đao nhọn cùng thùng gỗ ra, sau đó đi tìm dao phay,

cuối cùng chạy đến nhà mổ heo trong thôn mượn một cái móc sắt, dao phay, một

cây gậy sắt cùng một thau sắt mang về.


Mai Tử

đứng một bên nhìn đến hoa mắt, nàng ăn qua thịt heo, nhưng chưa thấy mổ heo bao

giờ. Hôm nay nhìn Tiêu Kinh Sơn mài đao soèn soẹt ngay trước mắt cùng con heo

rừng gần đó, rất là ngạc nhiên.


Tiêu

Kinh Sơn cười nhìn nàng một cái nói: "Quần áo bẩn đã nhiều, nàng có cần đi

giặt không?"


Mai Tử

vội vàng gật đầu dạ vâng, quay vào nhà tìm quần áo bẩn hắn đã dùng qua, đi mau

đến bên dòng suối nhỏ mới nhớ tới, hắn đây là lo lắng nàng thấy sợ mới muốn

nàng tránh đi chỗ khác.


Mai Tử

giặt xong quần áo trở về, Tiêu Kinh Sơn đã mổ heo xong đang dọn dẹp, một chậu

máu, mấy thùng gỗ lớn thịt heo cùng xương đầu tại nơi đây. Tiêu Kinh Sơn đang rửa

mấy cây dao, thấy nàng trở về, liền đem móc sắt cùng dao phay những vật này cho

nàng, để nàng trả lại cho nhà mổ heo trong thôn.


Mai Tử

nghĩ tay không đi không được tốt cho lắm, liền muốn Tiêu Kinh Sơn chọn một khối

thịt đưa cho người ta. Tiêu Kinh Sơn chỉ qua một khối thịt được bọc cẩn thận

bằng lá chuối bên cạnh thùng gỗ nói: "Khối này, đã chuẩn bị tốt rồi."


Mai Tử

mím môi cười, nghĩ thầm nam nhân này suy nghĩ còn chu đáo hơn cả mình, thế là

mím môi cười, nghĩ thầm nam nhân này suy nghĩ còn chu đáo hơn cả mình, thế là

cầm những thứ kia đi đến nhà mổ heo trong thôn.


Tô đại

ca mổ heo không ngờ mình cho mượn dụng cụ chưa qua nửa ngày thế nhưng lại được

một khối thịt heo, cười đến khép miệng không được, lặp đi lặp lại nói sau này

muốn dùng cứ lại đây mà mượn. Mai Tử cũng ngọt ngào đáp ứng.


Trở về,

thấy Tiêu Kinh Sơn đã tắm xong đứng ở trong sân. Vài thùng gỗ lớn thịt heo cùng

xương đã được cất gọn gàng vào trong hầm.


Mai Tử

thấy không còn sớm, tùy tiện cầm vài khối xương đầu mang đi làm cơm chiều. Tiêu

Kinh Sơn không có việc gì làm, liền ở bên cạnh chẻ, bổ củi, sắp xếp cho chỉnh

chỉnh tề tề .


Mai Tử

vừa thổi lửa vừa thuận miệng hỏi: "Tay gấu này sao chỉ có ba cái, không

phải một con gấu có bốn cái sao?"


Tiêu

Kinh Sơn cười nhìn nàng giải thích: "Ở trong núi gặp phải một người cũng

đi săn, chúng ta đi săn có cái truyền thống. Nếu trong lúc đi săn gặp người đi

săn giống mình phải chia cho người kia một phần lợi phẩm, khi đó ta chỉ có mấy

cái tay gấu này là tốt nhất, liền đưa cho người kia một cái."


Mai Tử

nghe vậy ngạc nhiên "A" một tiếng nói: "Ta sống trong núi đã lâu

mà cũng không biết đến quy củ này."


Tiêu

Kinh Sơn nhìn nàng một chút, cười nói: "Cha nàng lúc còn sống không có ra

cửa đi săn, nàng làm sao biết được chuyện này."


Mai Tử

nghe vậy càng ngạc nhiên: "Chàng biết cha ta sao?" Nói xong lời này

nàng liền cảm thấy mình hỏi rất ngu, Tiêu Kinh Sơn rời khỏi lúc mới mười ba

tuổi, thời gian đó phụ thân nàng mới mười tám mười chín tuổi mà thôi, hai người

nhất định là có quen biết.


Tiêu

Kinh Sơn đang bửa củi liền dừng lại, nhìn dãy núi xa xa, cảm khái nói: "Ta

chẳng những biết cha nàng, còn cùng người học chung đấy. Năm ấy cha nàng là học

trò của cha ta, thời gian đó chúng ta thỉnh thoảng còn cùng nhau đọc

sách."


Mai Tử

thấy cũng phải, phụ thân mình đọc sách biết chữ, hẳn là phụ thân Tiêu Kinh Sơn

dạy. Lúc này lại nghe Tiêu Kinh Sơn nói: "Sau này cha ta qua đời rồi, khi

đó ta còn trẻ, mọi việc không hiểu, vẫn là cha nàng chạy trước chạy sau giúp ta

xử lý nhiều chuyện, việc này năm ấy đến giờ ta vẫn luôn nhớ kỹ."


Mai Tử

không ngờ mình cùng hắn còn có quan hệ như vậy, nghĩ đến hắn rời khỏi lúc mình

đã một tuổi, không khỏi hỏi: "Vậy chàng có nhớ ta không?"


Tiêu

Kinh Sơn nhìn Mai Tử cười, ánh mặt trời phản chiếu trong tròng mắt của hắn vài

phần hồi ức: "Sao lại không nhớ, ngày đó ta rời khỏi, cha nàng ôm nàng đến

tiễn ta. Ta còn nhớ nàng mở đôi mắt to tò mò nhìn ta, trong miệng còn phun bong

bong đấy." Hắn nhớ lại chuyện xưa cười nói: "Ta còn ôm nàng, nhưng mà

mới ôm một cái, nàng liền khóc, nhất định chỉ để phụ thân mình bồng thôi."


Mai Tử

nghe "Phun bong bóng", lại nghe Tiêu Kinh Sơn có ôm qua mình, nghĩ

đến lúc mình còn nhỏ ở trước mặt Tiêu Kinh Sơn khờ khạo, không khỏi má cũng

hồng.


Tiêu

Kinh Sơn không thấy, cảm khái nói: "Thời gian đó ta không biết đi ra ngoài

sẽ gặp chuyện gì, chỉ nghĩ có lẽ qua vài năm sẽ trở về. Không ngờ lúc ta trở

về, cố nhân đã không còn ở đây."


Cố nhân

đã sớm không ở đây, nhưng xa xa mặt trời vẫn huy hoàng như cũ, ngày ngày vẫn

mọc lên lặn xuống.


Mai Tử

nghe hắn nói như thế, nhớ tới sau khi phụ thân mất nhà mình có bao nhiêu khó

khăn, trong tâm cũng không khỏi có chút chua xót. Tiêu Kinh Sơn thấy mình khơi

lại chuyện cũ làm Mai Tử nhớ tới, liền thu lại cảm xúc, chuyển đề tài nói:

"Cẩn thận, lửa trên bếp cháy ra đến đây rồi."


Mai Tử

nghe vậy la lên, vội vã dọn dẹp đẩy củi sâu vào trong bếp, áy náy nói: "Ta

nhanh chóng làm cơm, ngay lập tức liền ăn."


Tiêu

Kinh Sơn gật gật đầu: "Ừ."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận