Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn


Cả

ngày, Mai Tử không dám nhìn Tiêu Kinh Sơn, trừ lúc ăn cơm không thể không gặp,

còn lại lúc nào tránh được nàng liền tránh. Trái lại, Tiêu Kinh Sơn lại xem như

không có việc gì xảy ra, vẫn như cũ việc gì cần làm cứ làm, thần thái bình thản

tự nhiên.


Mai Tử

khẩn trương xấu hổ qua một ngày, buổi tối hôm đó nàng lên giường từ sớm vì sợ

lúc hai người cùng lên giường chạm mặt nhau sẽ cảm thấy thật ngượng ngùng. Ai

dè ngủ đến nửa đêm, nàng bỗng nhiên bị nghẹn tỉnh, thì ra tối nay đi ngủ sớm,

nàng quên ra ngoài đi tiểu, nay bị nước tiểu bí đến mức khó chịu.


Nhưng

nếu muốn xuống giường thì phải đi qua người Tiêu Kinh Sơn, vạn nhất không cẩn

thận đụng tới cái gì làm hắn tỉnh dậy thì làm sao bây giờ? Mai Tử do dự của

buổi, cuối cùng nàng quyết định xuống giường. Bởi vì không may đái dầm ra cả

giường, kia mới chính là dọa người!


Nàng

rất cẩn thận bò xuống cuối giường vòng qua người Tiêu Kinh Sơn, tận lực không

động chạm đến hắn. Lúc vòng qua hắn, Mai Tử phát hiện chân Tiêu Kinh Sơn rất

lớn, nàng không có ý kiến gì, chẳng qua so với chân nàng chân hắn to hơn rất

nhiều, cảm giác thấy là lạ, nam nhân và nữ nhân quả nhiên là không giống nhau.

Mai Tử không dám ngẩng đầu nhìn phía dưới hạ thân Tiêu Kinh Sơn, nàng cảm thấy

nơi đó cất dấu một cái gì đó rất kỳ quái.


Thật

vất vả mới thành công xuống giường, Tiêu Kinh Sơn cũng không thấy có động tĩnh

gì, Mai Tử vui vẻ, chạy nhanh cầm lấy bô nước tiểu trốn vào trong góc. Nàng xấu

hổ phát hiện lúc mình đi tiểu phát ra âm thanh tích táp, vì thế khẩn trương

nhìn về phía Tiêu Kinh Sơn, phát hiện hắn nằm trên giường không nhúc nhích, xem

ra là ngủ rất sâu, chắc là không nghe thấy gì.


Hết

thảy xong xuôi, Mai Tử lại cầm lấy cái gáo gỗ bên cạnh lấy nước suối tẩy sạch,

xong rồi mới cẩn thận leo lên giường. Lại vòng qua chân Tiêu Kinh Sơn, ngay tại

lúc nàng đang rón rén nhấc chân lên, không cẩn thận bước hụt một cái, cả người

như muốn té ngửa ra sau.


Mai Tử

hoảng hốt thét lên, hai tay lập tức giữ lấy một bên đùi cường tráng của Tiêu

Kinh Sơn, nhưng nàng vẫn không đứng vững được, từ từ tụt xuống. Lúc này nàng

chỉ thấy Tiêu Kinh Sơn kéo mạnh nàng một cái, bàn tay to lôi nàng lên giường,

miễn cho nàng rớt xuống đất.


Hiện

tại, Mai Tử an toàn, nhưng mà nàng đang ngồi trên đùi Tiêu Kinh Sơn.


Nàng

ngẩng đầu ngơ ngác nhìn về phía Tiêu Kinh Sơn, lại thấy Tiêu Kinh Sơn cũng đang

chăm chú nhìn mình. Trong bóng đêm nàng nhìn không rõ khuôn mặt hắn, chỉ nghe

thấy hơi thở của hắn dần dần trở nên gấp gáp dồn dập.


Nàng

nhỏ giọng lắp bắp giải thích: “Ta, ta không cố ý….. thực không phải cố ý”.


Nói

xong lời này nàng chớp mắt nhìn Tiêu Kinh Sơn. Đêm tối, gió theo cửa sổ thổi

vào, lay động sợi tóc của nàng, khuôn mặt nhỏ có điểm ngứa, nhưng nàng không

dám động. Tiêu Kinh Sơn bỗng nhiên phát ra thanh âm khàn khàn: “Ta biết nàng

không cố ý”.


Nói

xong lời này, Tiêu Kinh Sơn vươn tay, đem cả người Mai Tử hướng lên trên một

chút. Mai Tử nhịn không được kêu lên sợ hãi, lúc định thần lại phát hiện cả

người mình đang ở trong lồng ngực của hắn. Tay Mai Tử vừa vặn đặt trên ngực lớn

dày rộng, hơn nữa ngón tay thật khéo đụng đến vết sẹo kia. Ngực hắn thật nóng,

phập phồng kịch liệt, vết sẹo cứng rắn thô ráp ma sát với ngón tay nàng, nàng

nhịn không được sờ sờ, làm cho ánh mắt kia trong bóng đêm càng thêm trầm xuống,

tiếng hít thở bên tai cũng trầm xuống theo.


Nàng

Nàng

không biết xảy ra chuyện gì, tư thế này làm cho nàng cảm thấy không tự nhiên

chút nào. Động đậy hạ thân muốn đi xuống nhưng bàn tay to của Tiêu Kinh Sơn lại

giữ chặt lấy eo nàng làm nàng phí công vặn vẹo.


Tiêu

Kinh Sơn trầm giọng quát: “Đừng nhúc nhích”. Mai Tử sợ tới mức liền ngồi im.

Ngay một khắc đó, nàng cảm thấy dưới thân mình có vật gì đó cưng cứng, thắng

tắp đâm nàng làm nàng phát đau. Nàng lập tức nhớ tới phần cộm cộm kia, ngượng

ngùng cùng khẩn trương, môi nàng run rẩy, nàng rất muốn nói rằng nàng sợ hãi,

nhưng làm cách nào cũng không phát ra được tiếng.


Bàn tay

Tiêu Kinh Sơn kéo lại, làm cho ngực mềm mại của nàng gắt gao dựa vào ngực kiên

cố của hắn, nàng tưởng chừng như thở không nổi, càng khẩn trương bất an. Tiêu

Kinh Sơn lại cúi xuống bên tai nàng nhẹ giọng nói: “Ta nghĩ, ta muốn nàng”.


Mũi hắn

thở ra nhiệt khí mãnh liệt phun vào bên tai nàng ngưa ngứa. Mai Tử cảm thấy cả

người nóng lên, hắn nói câu kia thật làm cho nàng ngượng ngùng, nàng không biết

làm cách nào để trốn tránh, dẫu biết rằng bọn họ là vợ chồng, sẽ có một ngày

như vậy.


Môi

Tiêu Kinh Sơn nóng bỏng chạm nhẹ lên mặt nàng, khàn khàn nỉ non nói: “Đừng

sợ…..”


Vừa

nói, một tay hắn ấn lưng nàng làm cho cả người Mai Tử chặt chẽ dựa vào trong

ngực hắn, nhẹ nhàng cọ xát. Tay kia ấn mông Mai Tử làm cho phía dưới Mai Tử gắt

gao dựa vào nơi cứng rắn đang bành trướng kia của hắn. Điều này làm cho Mai Tử

cực kỳ không thoải mái, cái đỉnh kia làm nàng khó chịu, nàng muốn giãy dụa,

nhưng khí lực của Tiêu Kinh Sơn rất lớn, căn bản động không được. Hơn nữa ngực

nàng mềm mại thậm chí có thể cảm nhận được vết sẹo dữ tợn trong ngực hắn, hai

khỏa tiểu đào bị ép, có điểm đau, lại có điểm tê dại.


Mai Tử

nghe tiếng hô hấp của Tiêu Kinh Sơn càng nặng nề, bỗng nhiên hắn xoay người một

cái, đem cả người nàng đặt ở dưới thân. Tiêu Kinh Sơn to lớn cường tráng vô cùng,

Mai Tử nhỏ nhắn bị hắn đè lên, chỉ cảm thấy nặng trịch, nhưng cái loại nặng

trịch này lại có điểm thỏa mãn kỳ dị. Tiêu Kinh Sơn nhìn vẻ mặt ngượng ngùng

của tiểu Mai Tử, rốt cuộc cúi đầu hôn nhẹ lên hai má của nàng. Hai má mềm mại,

Tiêu Kinh Sơn có điểm thô lỗ cắn nhẹ lên, kéo dài đến đôi môi đỏ mọng kia.


Mai Tử

khẩn trương bất an nhớ đến lời bọn A Kim, nghĩ rằng đây chính là hôn môi, đúng

không? Nàng cuống quýt, mím chặt môi không dám mở ra. Nhưng Tiêu Kinh Sơn lại

cực kỳ kiên nhẫn, môi hắn nóng bỏng chạm nhẹ vào cánh môi đang run run kia, cẩn

thận hút vị ngọt trên môi nàng. Môi Mai Tử có hương vị ngọt ngào, cùng với

hương thơm ngát của núi rừng, rất lôi cuốn. Trong bóng đêm, con ngươi Tiêu Kinh

Sơn dần dần nổi lửa, hắn chậm rãi liếm môi nàng, kiên nhẫn dụ dỗ nàng mở ra cái

miệng nhỏ nhắn.


Mai Tử

dưới thế công của hắn nhịn không được phát ra một tiếng ngâm nga, đầu lưỡi Tiêu

Kinh Sơn đúng lúc này cường thế mà bá đạo nhân cơ hội đánh vào bên trong. Thế

công kia quá mạnh, cơ hồ làm miệng hắn cùng miệng nàng như muốn gắn lại một

chỗ. Mai Tử ngượng ngùng không chịu nổi, lại khẩn trương sợ hãi, bị Tiêu Kinh

Sơn hôn đến mù mịt, không nghĩ được gì, chỉ có thể bị động thừa nhận thế công

của hắn. Mà lúc này phía dưới, vật kia của Tiêu Kinh Sơn càng phát to ra, bừng

bừng phấn chấn đứng lên, bá đạo tựa vào giữa hai chân Mai Tử, thậm chí nàng còn

cảm nhận được nhịp đập của nó. Điều này làm cho Mai Tử sợ tới mức gắt gao khép

hai chân lại, một chút cũng không dám lơi lỏng.


Trong

lòng nàng tuy rằng hiểu được hai người sớm muộn gì cũng có ngày thân mật như

vậy, nhưng xuất phát từ ngượng ngùng cùng sợ hãi, luôn hy vọng sự kiện kia trễ

ngày nào hay ngày đấy.


Tiêu

Kinh Sơn một bên xâm chiếm hương vị ngọt ngào trên môi nàng, bàn tay to lại

Kinh Sơn một bên xâm chiếm hương vị ngọt ngào trên môi nàng, bàn tay to lại

thong thả di chuyển xuống dưới, ở trước ngực nàng tìm thấy hai khỏa tiểu mật

đào, vội vàng cầm lấy, nhẹ nhàng vuốt ve đùa giỡn.


Bàn tay

Tiêu Kinh Sơn to lớn thô kệch, Mai Tử tuy rằng là thôn sơn cô nương, nhưng cũng

chỉ là cô gái mười sáu tuổi mới lớn, da thịt phía trước ngực được dấu trong

quần áo chưa từng có người chạm qua, mềm mại thật sự, nay gặp bàn tay to của

Tiêu Kinh Sơn, chỉ cảm thấy đau, môi nhịn không được phát ra tiếng rên rỉ. Tiêu

Kinh Sơn bị âm thanh yêu kiều của Mai Tử kích thích, vật cứng dưới thân càng kêu

gào đè ép giữa hai chân nàng, giống như nóng lòng muốn tìm kiếm một chỗ ấm áp

ướt át mà vùi vào.


Tiêu

Kinh Sơn rốt cuộc buông cánh môi bị chà đạp đến sưng đỏ của Mai Tử ra, cẩn thận

mà gấp gáp cởi bỏ quần áo Mai Tử. Mai Tử rất nhanh cảm thấy giữa hai chân có

cảm giác mát lạnh, trên người nàng lúc này có phải là không còn một mảnh quần

áo nào không? Nam nữ làm việc này nghe nói phải như vậy.


Trong

lòng Mai Tử hiểu được, nhưng vẫn như cũ nhịn không được thẹn thùng, hai chân

kìm không được muốn khép lại. Tiêu Kinh Sơn không cho phép nàng khép lại, bàn

tay hắn hướng đến phía dưới thân Mai Tử, đem mông của nàng cẩn thận nâng lên,

kiên định mà ôn nhu tách ra. Mai Tử cảm thấy chỗ ngượng ngùng của mình chưa bao

giờ bị người khác nhìn như vậy, càng thêm xấu hổ không chịu nổi, vừa sợ vừa

thẹn, trong mắt chậm rãi nổi lên hơi nước.


Tiêu

Kinh Sơn cúi đầu xuống, tiến đến giữa hai chân Mai Tử. Mai Tử kêu to sợ hãi,

mang theo tiếng khóc nức nở nói: “Đừng, đừng nhìn nơi đó!”. Nàng vừa mới đi

tiểu, tuy rằng có dùng nước suối tẩy qua nhưng không biết có để lại dấu vết gì

hay không, nếu để Tiêu Kinh Sơn ngửi được mùi gì dị vị, nàng như thế nào còn

mặt mũi nhìn hắn! Nàng quýnh lên, xấu hổ đến phát khóc.


Tiêu

Kinh Sơn đưa bàn tay to lên vuốt hai má của nàng, trấn an nói: “Đừng sợ”. Nói

xong hắn lại tiếp tục vùi đầu vào giữa hai chân nàng, bắt đầu dùng môi thăm dò,

nhấm nháp. Tiêu Kinh Sơn không cảm thấy vị gì kì lạ, ngược lại ngửi được cỗ

hương vị tươi mát của nước suối trộn lẫn cùng hương thơm đặc trưng của cô gái

mười sáu tuổi, rất mê người, làm cho hắn nhịn không được muốn nếm thử.


Môi của

Tiêu Kinh Sơn thô dày, lưỡi của hắn tuy rằng không thể dùng thô lệ để hình

dung, nhưng khi nam nhân cương nghị này dùng đôi môi của mình chạm vào, nhẹ

nhàng liếm nơi mẫn cảm của nàng, Mai Tử nhịn không được hai chân đều phát run.

Tiêu Kinh Sơn liếm nơi tư mật của nàng, nơi chính nàng nhìn thấy cũng có mấy

phần xấu hổ, nay lại bị một người nam nhân không tính là rất quen thuộc dùng

miệng liếm, cắn hút ăn. Theo hắn hút, nàng cảm thấy có một loại cảm giác khó

tả, nhiệt năng cùng run rẩy từ chỗ kia lan ra đánh úp toàn thân, làm cho cả

người nàng cứng ngắt, không dám nhúc nhích.


Mai Tử

khẩn trương nắm chặt bàn tay, đầu ngón tay cơ hồ muốn kháp vào thịt. Tiêu Kinh

Sơn dường như cảm giác được, từ hai phiến hoa ướt át mùi thơm kia ngẩng đầu,

khàn khàn nói: “Đỡ lấy đầu vai của ta”.


Tay Mai

Tử cuống quýt cứng ngắc đỡ lấy đầu vai của hắn. Bả vai Tiêu Kinh Sơn dày rộng,

nắm ở trong tay tràn đầy cảm giác áp bách, nghĩ đến một nam nhân cường tráng

hữu lực như vậy làm chuyện vợ chồng với mình, trong lòng Mai Tử nổi lên vô số

sợ hãi. Tiêu Kinh Sơn nâng thân mình lên, làm cho phân thân của hắn nhẹ nhàng

chậm chạp mà kiên định đặt ở phía dưới Mai Tử, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt

hồng thuận cùng lông mi run run khẩn trương của nàng, thô ách nói: “Ta đi vào,

lúc đầu sẽ đau một chút, nàng đừng sợ, ta sẽ nhẹ nhàng”.


Mai Tử

bắt lấy đầu vai Tiêu Kinh Sơn, ngón tay không dám buông ra, lúc này nghe Tiêu

Kinh Sơn nói, Mai Tử không dám nói không được, nàng gắt gao cắn môi, nhẹ nhàng

mà run run thân dưới.


Tiêu

Tiêu

Kinh Sơn cảm nhận được Mai Tử run run, thương yêu vuốt hai má nàng, ở bên tai

nàng khàn khàn gợi cảm nói: “Nàng còn nhỏ, lần đầu tiên ta sẽ không lỗ mãng,

chỉ tiến vào một chút thôi, được không?”.


Tiêu

Kinh Sơn nhìn ra đây là lần đầu tiên của Mai Tử. Hắn lo Mai Tử quá nhỏ thừa

nhận không được chính mình, vì thế lần đầu tiên này hắn chỉ có thể tiến vào một

chút. Nhưng Mai Tử hiển nhiên không thể lý giải được ý tứ của hắn, nghe nói như

thế lại càng thêm khẩn trương.


Chỉ

tiến vào một chút? Cái gì chỉ tiến vào một chút? Có phải là cái vật cứng rắn

kia của hắn không? Những lời này càng thêm nhắc nhở Mai Tử, cái vật cứng kia

chọc vào nàng khiến nàng đau, muốn tiến vào trong cơ thể của nàng. Điều này làm

cho nàng bất an, cả người đều cứng ngắt.


Tiêu

Kinh Sơn chỉ có thể nhẹ nhàng vuốt ve thân thể nàng, bàn tay thô ráp mơn trớn

hai khỏa tiểu đào. Kỳ thật ngực của Mai Tử có chút nhỏ, không lớn bằng Chu Đào.

Nơi đó nhỏ chẳng qua là vì chưa kịp phát triển hết, nhưng cũng vì vậy mà của

nàng càng vô cùng mềm mại mẫm cảm. Tay Tiêu Kinh Sơn cầm cung tên, làm nhiều

việc nặng, bàn tay to thô lệ hữu lực kia cố ý chà xát mơn trớn ngực mềm mại non

nớt của nàng, điều này làm cho Mai Tử, người chưa bao giờ trải qua bất cứ đụng

chạm nào khó có thể thừa nhận.


Mai Tử

cảm thấy hai nhũ tiêm của nàng phồng lên căng cứng không chịu nổi, vừa có điểm

đau lại ngưa ngứa, hận không thể chà xát vuốt phẳng một phen, loại cảm giác này

làm cho nàng bắt đầu e ngại, nhịn không được cầm chặt cổ tay hữu lực kia, muốn

ngăn cản động tác của hắn.


Nhưng

dựa vào lực đạo của Tiêu Kinh Sơn, một chút lực từ cánh tay của Mai Tử làm sao

có thể ngăn được hắn? Tiêu Kinh Sơn một tay gắt gao cầm lấy tay nàng, đem hai

bàn tay nhỏ bé mát lạnh kia đặt vào lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve, tay còn lại

nhẹ nhàng đi xuống, lướt qua eo nhỏ, qua bụng phẳng, làm thân hình nàng không

tự chủ được vặn vẹo.


Bàn tay

to của Tiêu Kinh Sơn cuối cùng đi vào giữa hai chân nàng, vuốt nhẹ, vạch ra cỏ

mềm ở giữa hai chân, tay linh hoạt tìm được ngọc nhụy, dùng ngón tay nhẹ nhàng

chà xát, dần dần cảm thấy nơi đó tràn ra giọt sương trong suốt, mà thân hình

Mai Tử rốt cuộc buông lỏng. Tiêu Kinh Sơn thấy nàng đã chuẩn bị xong, dùng hai

tay nâng mông nàng lên, chính mình nhắm chỗ kia nhẹ nhàng cọ xát. Mai Tử chỉ

cảm thấy có một đỉnh vòng tròn đặt ngay tại u huyệt giữa hai chân, nơi chưa

từng có người nào khám phá qua, nhẹ nhàng nghiền nát. Vật kia cực kỳ nóng, làm

cho chính nàng vừa thẹn lại vừa sợ. Trước tiên, Tiêu Kinh Sơn chà xát ngọc nhụy

một lúc, cảm thấy thân thể nàng hơi thả lỏng, rốt cuộc chậm rãi ấn tới, để tựa

vào nơi đó, nhẹ nhàng thử thăm dò tiến vào bên trong.


Mai Tử

cảm thấy cái miệng nhỏ phía dưới của mình bị chặn lại, sau đó một vật cứng rắn

thăm dò đi vào bên trong. Lúc đầu đi vào một chút rồi dừng lại, sau đó lại tiếp

tục vào trong. Lúc này, đầu óc Mai Tử choáng váng nặng nề, nhớ lại ngày xưa có

nghe vài người nói, nghĩ đây hẳn là hắn muốn đi vào, hắn trở ra nàng sẽ không

còn là con gái nữa. Ngay lúc này, đầu óc mê muội nhuốm đầy dục hỏa của Mai Tử

chợt nhớ đến một chuyện quan trọng, khăn!


Bọn họ

làm việc này, hẳn là phía dưới phải có một cái khăn trắng! Lời nói của Hồng Tảo

ở bên suối kia lập tức lùa về trong đầu Mai Tử, tất cả mọi người dị nghị Mai Tử

không trong sạch, sao lần đầu tiên của nàng mà nàng lại không có khăn trắng để

chứng minh sự trong sạch của mình? Giờ khắc này, dưới thân là chiếu, máu xử nữ

thấm vào, lau liền sạch, điều này sao có thể?


Lúc

này, Tiêu Kinh Sơn dưới thân chậm rãi dùng sức, phân thân của hắn bắt đầu ấn

vào. Mai Tử cả kinh, không kịp suy nghĩ nhiều, dùng hết sức lực toàn thân đẩy

mạnh ngực Tiêu Kinh Sơn, lớn tiếng kêu lên: “Không cần!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận