Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn


Đến

giữa trưa, Mai Tử nương đã làm xong đồ ăn, dọn lên đầy bàn nhỏ, trong nhà thiếu

chén bát, đành phải qua nhà hàng xóm mượn vài cái. Nhà Mai Tử hẳn là đã lâu

chưa từng có bữa ăn đầy đủ cơm canh như vậy. A Thu ăn như sói đói, Mai Tử nương

thấy vậy, thường thường liếc cảnh cáo hắn vài lần.


Ăn cơm

xong, Mai Tử nương pha ấm trà. Uống xong, Mai Tử nhớ đến trong nhà còn có nhiều

việc chưa làm nên liền đứng dậy nói với mẹ phải về. Mai Tử nương còn muốn giữ

nàng lại, nhưng cũng không nói gì. Mai Tử cùng Tiêu Kinh Sơn tạm biệt bà rồi

trở về nhà.


Trở về

nhà vẫn đi theo con đường cũ, qua ngã tư liền đụng phải tân nương tử của Phúc

ca - Hỉ Thụy. Hỉ Thụy cũng là người thôn này, nhưng Mai Tử không có qua lại

nhiều. Hỉ Thụy nhìn thấy Mai Tử, cười hì hì hỏi nàng lại mặt sao. Mai Tử cười

với nàng, nói phải. Tuy rằng Mai Tử không hề nghĩ đến chuyện Phúc ca, nhưng đối

mặt với nương tử của Phúc ca thì lại có chút không được tự nhiên.


Hỉ Thụy

ra vẻ thân thiết, đi tới lôi kéo tay Mai Tử nói chuyện nhà một phen. Nói nào là

bố mẹ nhà nàng ấy lúc lại mặt như thế nào, đều đối xử rất tốt với con rể. Vừa

nói nàng vừa liếc mắt xem xét người đang đứng sừng sững bên cạnh Mai Tử - Tiêu

Kinh Sơn, rồi lại khen hắn thật ra rất tốt. Mai Tử càng cảm thấy không được tự

nhiên, nói vài câu khách khí rồi lấy cớ nhà còn có việc muốn cáo từ.


Về đến

nhà, Mai Tử nghĩ Tiêu Kinh Sơn sẽ hỏi mình một chút chuyện. Hỏi chuyện của nàng

và Phúc ca trước đây sao lại ồn ào huyên náo cả thôn như vậy. Nhưng Tiêu Kinh

Sơn lại giống như không có việc gì, không hề nhắc tới.


Hắn

chặt cây, lại lấy dao quát cọ. Mai Tử hỏi hắn muốn làm gì, hắn nói muốn làm

thêm cái ghế. Trong nhà hiện nay chỉ có một cái, sợ về sau không đủ dùng.


Một

ngày kia, Mai Tử không có làm việc gì, gặp trời còn nắng, nàng liền đem thức ăn

trong hầm lấy ra, phơi nắng. Lại đem quần áo bẩn hôm qua đem ra sông giặt, đi

rồi lại nhớ chuyện lần trước bên bờ suối, Mai Tử có chút không thoải mái, nhưng

ngẫm lại không thể người khác nói gì mình cũng trốn tránh, chẳng lẽ sau này nàng

muốn trốn tránh nên không giặt quần áo nữa?


Mấy

ngày nay vì tay nàng bị thương, quần áo luôn là Tiêu Kinh Sơn giặt. Nam nhân

làm những chuyện của nữ nhân như thế, nàng không yên tâm chút nào. Nghĩ đến

đây, Mai Tử bưng quần áo lên, đi tới bờ suối.


Bây giờ

Bây giờ

trời nắng, bờ suối không có mấy người, Mai Tử có chút may mắn, chạy nhanh ngồi

xổm xuống múc nước giặt quần áo. Ai ngờ đang giặt, liền nghe thấy phía sau có

người kêu tên nàng. Tay Mai Tử đang ngâm trong nước liền cứng đờ, chậm rãi đứng

lên quay người lại, quả nhiên là Phúc ca.


Phúc ca

nhìn thẳng Mai Tử, ánh mắt hắn làm cho Mai Tử nói không nên lời, có chút sợ

hãi. Giờ khắc này Mai Tử mới biết, cái gì mà nói đã quên không còn nhớ tới, đến

lúc người sống đứng sờ sờ trước mặt nàng, những lời thề non hẹn biển trước kia

cứ ùn ùn kéo đến, nàng nhịn không được nhớ lại ngày xưa.


Nàng

cười lạnh hỏi: “Có việc gì sao?”


Phúc ca

im lặng, không nói gì, hạ mắt nhìn xuống đống quần áo dưới chân Mai Tử. Trong

thùng có quần áo nữ cũng có quần áo nam, quần áo nam kia hẳn là của Tiêu Kinh

Sơn đi?


Ánh mắt

Phúc ca buồn bã. Trong lòng Mai Tử dâng lên trào phúng, chắc là hắn lại nhớ đến

chuyện nàng giặt quần áo cho hắn trước kia?


Mai Tử

xoay người không nhìn hắn, ngồi xổm xuống cầm lấy quần áo Tiêu Kinh Sơn, cẩn

thận dùng nước suối chà xát tẩy sạch. Nàng không biết nhiều, nhưng đạo lý lấy

chồng theo chồng gả cẩu theo cẩu thì nàng biết. Đã gả cho Tiêu Kinh Sơn thì

chính là người của Tiêu Kinh Sơn, quần áo trong tay nàng giặt đương nhiên phải

là của Tiêu Kinh Sơn, trong đầu không muốn suy nghĩ đến người khác.


Phúc ca

thấy Mai Tử không để ý mình, cầm đòn gánh trong tay đứng một lúc lâu, cuối cùng

nói một câu: “Nếu hắn ức hiếp muội, muội cứ nói ra”.


Mai Tử

vốn không muốn quan tâm hắn, nhưng nghe hắn nói thế, vẫn nhịn không được lạnh

lùng trả lời : “Ta có thế nói cho ai?”


Nhà mẹ

đẻ nàng vốn là quả phụ, ở trong thôn không bị người khác xem thường ức hiếp đã

là tốt rồi, làm sao có thể là chỗ dựa cho nàng? Hiện tại Tiêu Kinh Sơn đối với

nàng tốt nàng không có gì để nói, nhưng cho dù Tiêu Kinh Sơn có đối với nàng

không tốt, chẳng lẽ mẹ sẽ bênh vực nàng sao?


Phúc ca

cố lấy dũng khí, kích động nói: “Mai Tử, có chuyện gì cứ nói cho huynh biết,

huynh sẽ không để người khác ức hiếp muội!”

huynh sẽ không để người khác ức hiếp muội!”


Mai Tử

châm chọc “Hừ” một tiếng, nhớ lúc nàng bị người khác châm chọc cười nhạo nói

này nói nọ thì hắn ở nơi nào? Nay nàng đã lập gia đình hắn lại chạy tới nói

mát! Nàng tức giận, đứng lên xoay người lại, lạnh lùng nhìn hắn nói: “Phúc ca,

khoan nói hiện tại không có người ức hiếp ta, cho dù có người như vậy, nay ta

lập gia đình, ta chính là người của Tiêu Kinh Sơn, cho dù bị uất ức cũng nên

nói với hắn. Nếu hắn ức hiếp ta, ta sẽ không có chỗ để nói, cùng lắm là để

trong bụng nuốt xuống thôi, bao nhiêu nữ nhân không phải cũng như vậy sống qua

ngày sao, ta là heo hay sao lại ngu ngốc choáng váng đầu óc đi tố khổ với

ngươi?”


Phúc ca

bị Mai Tử nói như vậy, thật lâu sau bỗng nhiên thở dài nói: “Thôi, huynh thực

sự xin lỗi muội. Nếu không phải vì huynh, sao muội lại có thể gả cho người như

vậy.”


Mai Tử

nghe lời này, trong lòng càng thêm tức giận: “Phúc ca, ngươi có ý gì? Cái gì là

“người như vậy”? Ta cảm thấy hắn rất tốt, so với người vô tình vô nghĩa nào đó

thì tốt hơn gấp bao nhiêu lần!”.


Phúc ca

nghẹn lời, nhìn Mai Tử nửa ngày mới nói: “Mai Tử, muội đang nổi nóng, huynh với

muội nói chuyện sau”. Nói xong hắn mang theo đòn gánh thất tha thất thểu bước

đi. Hắn hẳn là đến bờ sông lấy nước, nhưng lúc trở về lại quên lấy nước mang

về.


Mai Tử

nhìn bóng dáng hắn đi xa, một cỗ bi ai chậm rãi nảy lên trong lòng. Lúc trước

sao mình lại nghĩ người như vậy có thể phó thác chung thân? Nếu không gặp được

Tiêu Kinh Sơn thì mình thật sự đã treo cổ lơ lửng trên cành cây cổ thụ kia mà

chết rồi, đó mới thật sự không đáng!.


Giặt

quần áo xong, nàng đi về nhà. Tiêu Kinh Sơn đang quát cọ một khối gỗ, nhìn thấy

Mai Tử trở về, ngẩng đầu lên liếc nàng một cái, nhíu mày nói: “Về sau giữa trưa

như vậy đừng đi giặt quần áo nữa, nắng gắt, mặt đỏ hết cả lên rồi”.


Mai Tử

cuống quýt sờ sờ mặt mình, nàng biết mặt mình đỏ không phải là do phơi nắng, đó

là do tức giận mà đỏ. Nàng nhìn Tiêu Kinh Sơn đang cúi đầu làm việc, do dự mở

miệng nói: “Hôm nay ta gặp Phúc ca”.


Tiêu

Kinh Sơn tiếp tục vùi đầu làm việc, nghe nàng nói thể chỉ “Ừ” một tiếng.


Mai Tử

thấy hắn không có phản ứng gì, nghĩ rằng hắn hẳn là không biết Phúc ca là ai,

vì thế không ngừng cố gắng giải thích: “Phúc ca chính là người xuýt chút nữa

cùng ta bỏ trốn”. Cuối cùng Tiêu Kinh Sơn cũng ngẩng đầu lên, liếc nhìn Mai Tử,

nói: “Ta biết”.


Mặt Mai

Tử càng đỏ, gật đầu nói: “À, không có việc gì, ta chỉ nói thế thôi, ta đi nấu

cơm”.


Buổi

tối Tiêu Kinh Sơn ngủ rất là ngoan. Có đôi khi Mai Tử lo lắng hắn nghiêng người

đè lên người mình thì làm sao bây giờ, nhưng chuyện như vậy chưa từng xảy ra,

điều này làm cho Mai Tử yên tâm rất nhiều.


Buổi

sáng đôi khi nàng tỉnh dậy sớm, giương mắt nhìn qua chỗ Tiêu Kinh Sơn, thường

thường lén lút nhìn chỗ phồng phồng phía dưới hắn, bên trong hình như có dấu

cái gì đó, nhưng Mai Tử không có can đảm chạm vào một lần nữa. Nàng chỉ là cân

nhắc, tò mò suy nghĩ, bên trong rốt cuộc cất dấu cái gì?


Rốt

cuộc vào một buổi sáng đẹp trời, linh quang chợt lóe trong đầu Mai Tử, bỗng

nhiên nàng nhớ tới trước đây nàng có nhìn thấy một con lừa trong thôn cũng

giống vậy! Con lừa kia, phía dưới thân có cái gì đó thật dài, có đôi khi chiều

dài cái đó ngắn, lại có lúc thẳng ra. Trước đây nàng không hiểu, sau này lớn

một chút thì biết đó là cái mà con lừa dùng để sinh con. Lại kết hợp với lời

nói của các tỷ muội được gả ra ngoài trước kia, Mai Tử lập tức hiểu được, chẳng

lẽ nơi cộm lên đó chính là nơi mà Tiêu Kinh Sơn dùng để sinh em bé? Cái đó dùng

để đưa vào người nữ nhân sao?


Nàng cố

gắng nhớ lại vẻ mặt của Tiêu Kinh Sơn khi nàng sờ lên vật đó, càng nghĩ càng

xấu hổ, xấu hổ đến mặt nóng lên. Trời ạ, nàng làm sao có thể làm ra loại chuyện

như thế này? Tiêu Kinh Sơn sẽ nghĩ nàng như thế nào đây?


Mai Tử

nằm ở trên giường, xấu hổ dùng hai tay che mặt mình, về sau nàng còn mặt mũi

nào mà nhìn Tiêu Kinh Sơn đây!


Đúng

lúc này, Tiêu Kinh Sơn tỉnh lại, quay đầu nhìn Mai Tử bụm mặt bộ dạng thống

khổ, còn tưởng nàng làm sao, vội vàng ngồi dậy hỏi: “Nàng làm sao vậy?”


Mai Tử

nghe thấy thanh âm của Tiêu Kinh Sơn, nghĩ đến tình huống ngày đó hắn bắt gặp

cũng như vậy, càng thêm xấu hổ không chịu được, tay che mặt như thế nào cũng

cũng như vậy, càng thêm xấu hổ không chịu được, tay che mặt như thế nào cũng

không dám bỏ ra, thậm chí còn xoay người vào bên trong, đưa lưng về phía Tiêu

Kinh Sơn.


Tiêu

Kinh Sơn thấy nàng rõ ràng xoay người đi không để ý tới mình, càng nghĩ chắc chắn

rằng nàng có chuyện. Nhưng tối qua trước khi đi ngủ nàng vẫn tốt mà, ngủ một

đêm sao lại thành ra như vậy? Hắn đoán Mai Tử sinh bệnh, liền cầm tay nàng muốn

bắt mạch một chút. Mai Tử lại liều mình dùng hai tay che mặt lại, một chút cũng

không cho hắn bắt mạch.


Tiêu

Kinh Sơn bất đắc dĩ hỏi : “Nàng làm sao vậy? Tốt xấu gì cũng nói một tiếng a”.


Mai Tử

biết tránh không khỏi, chỉ có nhỏ giọng nói: “Ta không sao”. Thanh âm so với

muỗi kêu còn nhỏ hơn, may mà tai Tiêu Kinh Sơn rất thính.


Tiêu

Kinh Sơn không tin, kéo tay nàng xuống, vỗ vỗ khuôn mặt nàng hỏi: “Rốt cuộc làm

sao vậy? Đang khỏe mạnh sao bỗng nhiên thành ra thế này?”


Mai Tử

cảm thấy ánh mắt Tiêu Kinh Sơn làm cho cả người nàng bốc hỏa, nàng nhìn đông

nhìn tây không dám nhìn thẳng vào Tiêu Kinh Sơn. Dù sao cũng phải cho hắn một

lý do, nhưng Tiêu Kinh Sơn cứ nhìn nàng như vậy làm nàng loạn thành một đống,

không nghĩ được gì cả. Cuối cùng chỉ có thể dùng thanh âm nhỏ nhất giải thích:

“Sáng hôm đó, không phải ta cố ý… là ta không biết……”


Tiêu

Kinh Sơn khó hiểu: “Sáng hôm nào?”


Mai Tử

càng thêm đỏ mặt, mấp máy cả buổi rốt cuộc nói: “Chính là ngày đó đó!”


Tiêu

Kinh Sơn nhìn khuôn mặt đỏ ửng của Mai Tử, bỗng nhiên hiểu được, là ngày đó!


Hắn

trấn định buông tay Mai Tử ra, thản nhiên nói: “Không có việc gì, nàng không

cần để ý….”


Mai Tử

biết hắn hiểu ý nàng, cả người bỗng nhiên xấu hổ, bụm mặt, quay vào trong, cả

người tránh trong chăn không dám lên tiếng. Tiêu Kinh Sơn thấy nàng như vậy,

biết nàng thẹn thùng, vì thế hắn xuống giường, mặc áo khoác vào, nói : “Nàng

ngủ thêm chút nữa đi, ta đi nấu cơm”. Ra ngoài hắn cẩn thận đóng cửa lại.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận