Tiểu Nha Đầu! Em Là Của Riêng Tôi


Hắn ta bước đến bên nó. Đôi lông mày nó nhíu sâu. Đôi tay đầy tà khí của hắn ta chạm lên da mặt nó. Minh Vũ – hắn không ngừng quát lớn:


- KHÔNG ĐƯỢC. TAO CẤM MÀY… KHÔNG ĐƯỢC CHẠM VÀO CÔ ẤY.


Anh Minh hoảng sợ, đe dọa:


- Tiểu Càn, mày không được đụng tới Nhược Hi. Mày thử động vào 1 sợi tóc

của cô ấy xem. Tao sẽ cho mày vào tù, áp giải ra biên giới 1 năm rồi

chém chết.


Hắn ta bật cười:


- Ha ha…Mày đe dọa tao? Sao Hoàng Minh? Được… Xem mày làm được gì.


Khuôn mặt độc ác của hắn ta tiến sát đến cạnh mặt nó. Đôi tay dơ bẩn kia chạm vào eo nó. Thật kinh tởm. Nó ném ánh mắt căm phẫn, né tránh. Cái môi

thâm đầy ướt át lướt qua cổ nó, khiến nó rùng mình…


- Tên…Đ I Ê N…


Nó thấy hắn vùng vẫy muốn thoát ra cứu nó, anh Minh căm phẫn, vầng trán

nheo lại, gồng mình, cả hai cùng ra sức thoát khỏi bọn kia.


Viên Viên nhìn thấy cảnh đó, đôi mắt đỏ rực, hét lên:


- TÊN CHẾT TIỆT… TÊN THỐI HOẮC KIA, CÁI MIỆNG DƠ BẨN CỦA MÀY ĐANG CHẠM VÀO BẠN TAO ĐẤY. MUỐN ĂN ĐÒN À?


Mẫn Mẫn ném ánh mắt kinh thường, nhổ nước bọt xuống sàn nhà, giọng nói mỉa mai:


- Viên à, 1 tên biến thái, điên khùng, thằng nhà quê lên thành phố…vác

theo mấy anh đệm mông, đệm ngực còn đòi ăn thịt thiên nga thành phố,

đúng là không phép tắc. Chắc sau này không làm được gì nên hồn đâu! Gì

mà xã hội đen? Chả có khí thế gì… Ngắt thiết bị theo dõi, xông vào túm

người trong nhà, rồi làm nhục đứa con gái trước mặt đứa con

trai…ôi…chiêu cũ lắm rồi. Xã hội đen gì mà cổ hủ vậy? Không có gì mới

sao? Chán ngắt.


Tên đó lập tức dừng lại. Hai đứa bạn nó đã cứu nó^^


Quả thực, bây giờ mới biết nhỏ Mẫn có tài ăn nói rất cay độc nha! Trông ngây thơ, dễ thương thế kia mà không hiền đâu^^


Nhưng mà…ánh mắt tên đó hướng về phía hai đứa bạn nó…trời ơi…. Bạn nó toi rồi.


Tên kia rất tức giận, tiện tay dí sát khẩu súng lên cổ Mẫn Mẫn. Bạn nó nhếch môi cười. Nhỏ này gan quá.


- Con nhỏ đáng gét. Mày lăng mạ tao.


- Ok.


- Mày muốn ăn viên đạn không hả?


- Tùy thôi.


Cái Mẫn vừa nói xong câu đó, nhỏ bạn Viên Viên xông tới, đá thẳng vào chỗ

hiểm của hắn ta. Làm hắn ta ôm lấy, đau đến mức thét lên. Nhân cơ hội

này, nó cắn thật mạnh vào tay cái tên đen hôi đang ôm nó chặt. Tên đó

nhảy lên đau nhức, tay còn rỉ máu. Ha ha… không ngờ, răng nó lại sắc đến như vậy.


Ngay lúc đó, tất cả bọn áo đen bị đánh lén, chúng nó thoát

khỏi thế bị động. Minh Vũ, hắn cay cú đến cạnh tên áo đen suýt làm nhục

nó đang nằm co ro dưới đất vì đau, đá thật mạnh một cái. Túm lấy cổ áo

hắn ta, hàm răng cọ sát kêu ken két, ánh mắt rực lửa như thiêu đốt,

giọng nói hằm hằm tức giận, vung một nắm đấm thật mạnh vào mặt hắn ta:


- Cái này cho mày vì dám xông vào nhà tao không cho phép.


Hắn lại vung tiếp một nắm đấm về phía tên áo đen:


- Cái này là vì mày dám bắt bọn tao.


Cơn điên của hắn như lên đến đỉnh điểm, dùng tất cả sức lực dồn vào nắm đấm, khiến hắn bật ra khỏi cửa:

Cơn điên của hắn như lên đến đỉnh điểm, dùng tất cả sức lực dồn vào nắm đấm, khiến hắn bật ra khỏi cửa:


- Cái này cho mày vì dám làm ô uế người con gái của tao!!!!!!!!


Đánh xong, hắn thở dốc. Nó lao đến bên cạnh hắn:


- Anh không sao chứ?


- Không. Họ…


Nó cười:


- Bọn em xử lí xong hết rồi.


Hắn quay người, ôm trọn nó vào lòng, rất chặt:


- Nhược Hi… Anh xin lỗi…


- Vì cái gì?


- Vì bọn anh mà em suýt bị làm nhục…


- Không sao. Mặc dù rất tởm. Anh đừng lo.


Đúng lúc này, bố nó với bác nó xông vào với đám cảnh sát chuyên nghiệp, bắt

hết tất cả bọn chúng. Mặt của hai người họ bị bầm vào thương tích. Nhưng dẹp được hết bọn này thì tâm trạng ông rất vui, vào nhà nói chuyện với

chúng nó.


Nó kể lể mọi việc, đặc biệt quan tâm đến phần “Hai nữ

anh hùng” Viên Viên và Mẫn Mẫn đã ra tay ứng phó. Bố nó lịch sự cúi đầu

cảm ơn hai đứa nó, chúng nó cứ ngồi cười khúc khích rồi nói: “Không sao

ạ!” Kể cả hắn, cũng không còn lạnh nhạt với hai đứa bạn nó nữa.


Buổi tối vừa vui, vừa hãi hùng cũng kết thúc sau tiếng cười của mọi người.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận