Tiểu Nha Đầu! Em Là Của Riêng Tôi


Thầy buông nó ra. Nó cúi đầu:


– Em chào thầy, em vô lớp.


Thầy gật đầu. Nó thẳng thừng quay lưng bước đi.


Cuối cùng thì mọi chuyện cũng êm đềm… Nó đang suy nghĩ thì bị ai đó kéo giật lại phía sau.


Giật mình. Hét lên:


– Làm gì đó????


Giọng nói quen thuộc vang lên… chính là hắn….


– Em thoải mái quá rồi đó Hi!


– Gì chứ?


– Dám để ông thầy trẻ đẹp đó chạm vào người em.


– Vấn đề gì chứ? Thầy trò với nhau? Tại sao lại không được ôm?


– Giỏi biện hộ vừa thôi nha đầu. Anh chỉ sợ, em sẽ siêu lòng vì ông

thầy đó… ông ta cũng khá đẹp trai, nhưng không bằng anh… giàu có? Chẳng

bằng anh…


– Tự tin quá ha! Thầy ý thông minh hơn cậu đấy.


Hắn gắt lên:


– Này, đó là trước kia, anh tưởng anh trai bị chết do bọn xã hội đen

giết, nên anh mới suy sụp như thế… Nếu không… Anh đã là “thầy” của em

rồi đó nha đầu.

rồi đó nha đầu.


– Tôi biết….tôi biết… Mà từ nãy, cậu theo dõi tôi?


– Ừ….


Nó đá vào chân hắn. Hắn nhăn nhó kêu đau:


– Sao? anh muốn biết, bạn gái anh ứng xử thế nào thôi. Tại sao phải đá anh? Anh đang đau đó. Hôm nay chưa uống thuốc.


Nó giật mình, bấu lấy tay hắn:


– Tại sao chưa uống thuốc hả? nhỡ bị tổn thương, sẽ yếu lắm đấy! Sao

lại bỏ thuốc hả? chỉ cần điều trị bằng việc uống thuốc, kiểm tra sức

khỏe hàng tuần mà cậu cũng quên là sao? Cậu phải lo cho bản thân chứ?


– Làm vợ anh. Về chăm sóc cho anh.


Nó buông tay hắn, ngồi xuống thành bồn cây. Hắn bật cười. Đến việc hờn dỗi mà cũng đáng yêu.


– Hơ hơ… anh biết rồi….sẽ chăm chỉ uống thuốc, chăm chỉ đi khám sức khỏe, kiên nhẫn đợi cái tủy mới… được chưa?


– Nhớ đó.


– Biết rồi.


– Đừng có dại dột mà bỏ việc điều trị. Không được làm việc quá sức, phải luôn nghe lời chỉ dẫn của bác sĩ…


– Hơ hơ… vợ anh quan tâm vậy.


Nó cười. Nhưng không để hắn thấy. Đứng bật dậy:


– Tôi về lớp.

– Tôi về lớp.


– Ừm…


Ngay lập tức, chạy đi luôn. Xấu hổ quá. Bị hắn phát hiện…


Hắn thọc tay vào túi quần… Thật sự đáng yêu… rõ ràng là quan tâm mà cứ chối… hơ hơ…


Tiểu nha đầu! Em là của riêng tôi!


– Chuyện ông thầy Toán thế nào rồi???


– Xong rồi. Thầy ấy nói, sẽ cố quên. Mình còn cho thầy ấy ôm 1phút rưỡi để tưởng niệm tình cảm.


– Haha. Vậy là đỡ đi bao nhiêu. Vũ sẽ mừng lắm.


– Sao cứ nhắc đến Vũ là sao đây?


– Thôi đi. Đổ rồi thì nói với đằng ấy đi. Che dấu làm gì. Đừng làm kiêu nữa bạn tôi!


– Ai nói chứ?


– Hehe… Đỏ mặt rồi kìa… Bọn này biết Hi yêu Vũ rồi! Hành động của Hi rõ rệt lắm!


– Lúc nào chứ?


– Đừng biện hộ. Yêu thì trả lời người ta đi. Người ta vẫn đang đợi câu

trả lời đó. Người ta tỏ tình bao nhiêu lần đều từ chối, bây giờ cảm động rồi thì phải nói chứ? Dễ bị người ta hiểu lầm. Tốt nhất nên nói ra.

Haha…


– Tôi không chơi với mấy người nữa đâu. Tạm biệt.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận