Tiểu Lão Bản


Bụng Đường Học Cẩn cũng đói, bất quá cậu ăn không nhiều, ăn xong một chén cơm nhỏ đã buông đũa xuống tỏ vẻ no rồi, Tư Vân ngồi đối diện nhìn một cái, nhíu mày, "Khó trách em gầy vậy, thì ra ăn chỉ chừng ấy?"


"Thói quen thôi." Nhàn nhạt nói, Đường Học Cẩn cười, cậu sớm đã thói quen lượng cơm này, vì nếu cậu dám ăn nhiều, Đường Quốc Hoa và Triệu Lệ sẽ bắt đầu lầu bầu, lâu dần, lượng cơm ngày càng ít, ngày sau dạ dày cố định rồi, muốn ăn nhiều, cũng ăn không vô.


"Sao lại nuôi thói quen này!" Tư Vân kinh ngạc.


Đường Học Cẩn rủ mắt xuống, tạm dừng hồi lâu, mới chậm rãi nói: "Khi bé chỉ cần ăn nhiều một tí, sẽ bị cha mẹ rầy, lâu dần, em cũng thành thói quen."


"!" Tư Vân tuy rằng từng nghe bạn mình mịt mờ nhắc tới gia đình của cậu nhân viên nhỏ, nhưng không thể ngờ được sẽ là như thế, loại cha mẹ này, hoàn toàn là ngược đãi con trẻ.


Bất quá ngẫm lại, phỏng chừng vì nhà nghèo, nên mới không thể cho con ăn nhiều, nói vậy, ra vẻ cũng rất phù hợp, thế nên Tư Vân nuốt xuống lời mình tính nói, cúi đầu ăn tiếp.


——() chuyện nhà gì đó, anh quản không được.


Dùng xong bữa cơm khách chủ cùng vui (?), ra khỏi nhà hàng, đã gần tám giờ rưỡi, Đường Học Cẩn chào tạm biệt Tư Vân, một mình về cửa hàng.


Đường Học Cẩn hiện nay tạm thời ở trên căn gác lửng của cửa hàng, tuy nhỏ hẹp, nhưng nhét một cậu bé mười ba tuổi vào cũng là dư dả, mà còn cậu không có đồ đạc gì, chỉ có mấy quyển sách và một bộ đồ để thay, ít đến đáng thương.


Bất quá, đối với Đường Học Cẩn, cậu không cảm thấy có gì ghê gớm, quan trọng nhất là, cậu hiện tại tự do.


Tùy tiện tắm một cái, Đường Học Cẩn thay bộ đồ sạch sẽ rồi chui vào ổ chăn, trên mặt treo nụ cười thỏa mãn cọ gối đầu, chìm vào giấc mộng.


Một đêm yên giấc.


Trong hai tháng Đường Học Cẩn trông tiệm, Lưu Minh Lượng tới ba bốn lần, chủ yếu là xem cậu sống thế nào có ổn hay không vân vân, đương nhiên mỗi lần đến đều mang một ít điểm tâm dì Lưu làm cho cậu.


Đường Học Cẩn rất cảm kích vị bí thư thôn này, nhưng giờ cậu không có năng lực có thể hồi báo đối phương, thế nên chỉ có thể nhớ kỹ tất cả vào đáy lòng ——


Nhận ân phải nhớ trả, người không thể quên nguồn, Đường Học Cẩn hiểu.


...


Những ngày cuối cùng của kỳ hạn hai tháng thần tốc trôi qua, khi tờ lịch tháng bảy tháng tám bị lật sang trang, ngày khai giảng cũng đã tới gần, ngày này, là ngày làm việc cuối cùng của Đường Học Cẩn, vì phải giao ca, nên Tư Vân sớm tới tiệm.



Khi tới Tư Vân còn dẫn theo một người, là em họ Lục Quân Thần tới tìm anh nói chuyện lại bị anh tiện đường lôi đi, bọn họ tới khá sớm, lúc này, Đường Học Cẩn đang thuyết phục một vị khách nữ trẻ tuổi mua bộ đồ cô ấy mặc thử trên người.


Tư Vân hứng thú nhìn, khuỷu tay chọt chọt người bên cạnh, nhỏ giọng nói: "Anh cá với em, cú này tuyệt đối không được đâu."


Lục Quân Thần lại lắc đầu, phủ định lời Tư Vân nói, "Sẽ được." Đáp rất chắc chắn.


"Chậc, em không thấy vẻ mặt của vị khách ấy còn có người ta không ngừng càm ràm sao?" Tư Vân không thoả mãn nhất là cậu em họ nhỏ hơn anh bảy tuổi hiện đang đứng bên cạnh này luôn thích xỏ lá anh, mà còn mỗi lần đều nói có sách mách có chứng, khiến anh không thể nào phản bác.


Thế nên lần này ôm tín niệm tự tin nhất định có thể chèn ép em họ nở rộ uy phong của mình, mắt Tư Vân sáng rực lên, nói: "Vậy chúng ta cá với nhau đi, nếu thua, sau này không cho em chơi xỏ anh trước mặt cha mẹ anh, còn phải phối hợp với anh nữa."


Lục Quân Thần nhướng mày, hỏi lại: "Vậu nếu anh thua thì sao?"


"Không đời nào!" Trợn tròn mắt, Tư Vân có thể nói tự tin đầy tràn, bất quá nhìn đôi mắt hoa đào cười híp lại của em họ, anh phồng má, "Được rồi, nếu anh thua, anh đáp ứng lời đề nghị vừa rồi của em."


"Nhàm chán, cho dù không có vụ cá này, em cũng có thể thuyết phục anh." Lục Quân Thần như đang trình bày một sự thật đơn giản, bất quá sự thật này, khiến Tư Vân rất muốn giơ chân.


Tư Vân: "..." Giống như là một quả bóng thổi đầy khí bị kim chích nhẹ vào, thủng.


—— wtf, em họ em rất không đáng yêu ()


Tư Vân rất tức giận ôm cánh tay toả ra khí lạnh, mà Lục Quân Thần thì nhìn không chuyển mắt vào Đường Học Cẩn đang bận khuyên nhủ vị khách mua bộ đồ, nét mặt không có quá nhiều biểu tình, nhưng bên trong đôi mắt hoa đào lại có vài tia sáng nhàn nhạt —— chậm rãi, ý cười đáy mắt Lục Quân Thần sâu thẳm.



Đại khái mấy phút sau.


Sự thật chứng minh, Tư Vân đoán sai, mà Lục Quân Thần xác thực là đúng, vụ mua bán này làm thành, mà còn vị khách ấy cực kỳ thoả mãn, trả tiền không hề do dự, thậm chí trả xong rồi còn mua thêm đôi giày để phối hợp.


Tư Vân rất bị thương, cả người đều mệt mỏi.


Chờ một lát sai, khi vị khách cuối cùng rời đi, Tư Vân mới lên tiếng, gọi một câu: "Tiểu Cẩn."


Đường Học Cẩn đang cầm ly uống nước, nghe được tiếng gọi bèn xoay đầu lại, cậu gật đầu với Tư Vân, lại nghi hoặc đặt ánh mắt lên người Lục Quân Thần, đáy mắt lóe lên sự kinh diễm.


Đường Học Cẩn tự nhận đời trước sống lâu như vậy cũng chưa từng gặp người đàn ông nào có khí chất và vẻ người hợp nhau đến thế.


Nói tới Lục Quân Thần, quả thật là không chê vào đâu được, bề ngoài không hề có chỗ xoi mói, thân thể cao ngất dáng người tỉ lệ hoàn mỹ còn có khuôn mặt góc cạnh rõ ràng ngũ quan phối hợp cân xứng, đi kèm với đôi mắt hoa đào, Lục Quân Thần cho người ta ấn tượng đầu tiên là vậy —— một người đàn ông hoàn mỹ.


Đáy lòng ca ngợi, Đường Học Cẩn rất nhanh thu hồi ánh mắt, nói với Tư Vân: "Anh là tới giao ca à?"


Nhớ tới nguyên nhân mình tới đây, Tư Vân gật đầu, anh tới cạnh Đường Học Cẩn, có chút tiếc nuối nói: "Thật đáng tiếc, em phải đi học rồi, nếu không anh nhất định sẽ thuê em luôn."


Đường Học Cẩn nghe xong, thẹn thùng nhìn Tư Vân cười cười, không trả lời.


"Thôi, hai tháng này em đã làm tốt lắm," Tư Vân vừa nói vừa lấy ra một phong thư khá dày trong túi, đưa cho Đường Học Cẩn, "Tiền lương hai tháng của em này, cầm đi."



Đường Học Cẩn cầm, cảm ơn Tư Vân xong mở phong thư ra ngay trước mặt bọn họ, trút tiền bên trong ra đếm từng tờ, khi đếm đôi mắt cậu hưởng thụ mà cong thành ánh trăng, như một con mèo con vô cùng thỏa mãn.


Tư Vân nhìn cái vẻ đếm tiền hồ hởi của Đường Học Cẩn, buồn cười trêu: "Sao hả, anh không ăn gian đồng nào của em chứ."


Lắc đầu như trống bỏi, Đường Học Cẩn thỏa mãn cực kỳ, "Em tự nhiên tin anh, chỉ là lần đầu tiên em thấy nhiều tiền như vậy, có chút nóng vội thôi."


Đây số tiền đầu tiên kiếm được sau khi sống lại, Đường Học Cẩn tự nhiên vui vẻ và thỏa mãn, về phần đếm tiền trước mặt Tư Vân, hoàn toàn là vì cậu cảm thấy, nếu là con nít, hẳn sẽ làm vậy... Thế nên, Đường Học Cẩn làm vậy.


Đường Học Cẩn quả thật đếm số tiền trong phong thư từ đầu đến cuối, đếm xong lông mày cậu nhíu lại, nghiêng đầu nhìn Tư Vân đứng bên cạnh cười híp mắt nhìn mình, "Cái này... hình như hơi nhiều."


"Ừ, nhiều ra là tiền thưởng cho em." Tư Vân duỗi tay chỉ sổ sách trong tay còn có một số chỗ trong tiệm, giải thích: "Cách đặt gương của em còn có hai tháng này em trông tiệm giúp anh, kiếm cho anh không ít tiền, đó là anh thưởng cho."


Nghe xong lời này Đường Học Cẩn không hề có ý ngại ngùng, bỏ tiền vào phong thư rồi nhét vào túi mình, vỗ cái túi cộm lên ấy, cười híp mắt lại.


Thỏa mãn rồi, Đường Học Cẩn bỗng nhiên sực nhớ ra, ngày mai mình mới khai giảng, mà hôm nay đã thôi việc, vậy tối nay cậu phải ở đâu? Nghĩ vậy, cậu đánh chủ ý tới căn gác lửng, mắt xoay tròn, Đường Học Cẩn quay lại nhìn Tư Vân, do dự nửa ngày, cuối cùng mở miệng, "Cái kia... tối nay em có thể ở nhờ gác lửng chứ?"


Đại khái là xấu hổ, mặt Đường Học Cẩn đỏ bừng lên, đôi mắt cũng chớp rồi nháy.


Tư Vân nghe xong câu hỏi này của Đường Học Cẩn, sững sờ, sau đó đại khái nhớ tới ngày mai mới khai giảng, anh bật cười.


"Có thể, nếu cuối tuần em đồng ý về giúp anh, vậy quả thật là cầu còn không được."


Thế nhưng Đường Học Cẩn lắc đầu, cự tuyệt, "Đại khái không được rồi, em chưa quen với việc học ở trung học cơ sở, tạm thời định dốc sức vào việc học."


Nghe được lời cự tuyệt, Tư Vân như đã dự liệu được, thế nên không có phản ứng gì quá lớn, anh gật đầu, "Được rồi, tùy thời hoan nghênh em."


Đường Học Cẩn nhìn Tư Vân cười cười.


...


Tư Vân không ở lại đây lâu lắm, hàn huyên một lát với Đường Học Cẩn xong đã dẫn Lục Quân Thần đi, ngày mai anh sẽ trở lại, bất quá giờ bọn họ nên về.


Trên đường, Tư Vân kể cho Lục Quân Thần nghe về Đường Học Cẩn, lát thì khen cái đầu của đối phương nhạy bén, lát thì tiếc nuối Đường Học Cẩn còn là một đứa bé, lát thì nghiến răng nghiến lợi tỏ vẻ sao lại có thứ cha mẹ ác độc như vậy chứ, từ một lần ở chỗ bạn mình nghe được thân thế Đường Học Cẩn, anh đã tức giận không thôi.


... Nói ngắn lại, Lục Quân Thần cực kỳ cực kỳ rất rất muốn, che tai lại.


Bất quá Lục Quân Thần không làm vậy, từ đầu đến đuôi, Lục Quân Thần vẫn an tĩnh nghe anh họ mình líu ríu không ngừng, bất quá thỉnh thoảng trong đầu Lục Quân Thần sẽ lóe lên đôi mắt tuy rằng trong suốt lại hoàn toàn không có sự trẻ con cái tuổi này nên có của Đường Học Cẩn... Khóe miệng hơi giơ lên, đôi mắt hoa đào xinh đẹp cũng híp lại, ánh mắt nhìn ra xa, không biết đang nghĩ gì.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận