Tiểu Hồ Ly PK Đại Ca Sói Xám


Rất

nhiều năm sau, Kỷ Hiểu Nguyệt vẫn canh cánh trong lòng chuyện Tề Hạo cầu hôn

mình trong trạng thái gần như khỏa thân


Tề Hạo

nói: “Vậy càng có thể chứng minh tấm chân tình của anh với em!”


Kỷ Hiểu

Nguyệt giận dữ nói: “Sau này không cho phép anh được bơi trước mặt người khác!”


Tề Hạo

nhanh chóng hiểu ý của bà xã, anh gật đầu nói: “Cơ thể của anh vĩnh viễn chỉ

thuộc về một mình em”.


Kỷ Hiểu

Nguyệt: “[email protected]#$#!”


Người

vô liêm sỉ vĩnh viễn vô liêm sỉ!


***


Về việc

gặp gỡ cha mẹ hai bên.


Mẹ Kỷ

Hiểu Nguyệt thấy con gái được cầu hôn trên TV, sung sướng đến rơi nước mắt. Hôm

đó, bà định kết thúc chuyến du lịch vòng quanh thế giới với bố Kỷ để về nhà xem

cậu con rể, nhưng bố Kỷ phân tích rất hợp lý rằng: Dù họ có quay về cũng không

gặp được cô con gái và cậu con rể còn đang du lịch kia, có vậy mẹ Kỷ mới chịu

từ bỏ ý định.


Kỷ Hiểu

Nguyệt và Tề Hạo trở về cũng gây nên xôn xao trong dư luận. Tổng giám đốc Tề và

Tề phu nhân trong lời đồn đại cùng nhau quay về, đó đương nhiên là một tin tức

lớn, sân bay tràn ngập phóng viên.


Còn

việc vì sao lại là sân bay mà không phải là bến tàu, vấn đề này nên để Tề Hạo

trả lời.


Tề Hạo

thoải mái nói: “Tối hôm đó, Hiểu Nguyệt mệt quá nên tôi không đành lòng đánh

thức cô ấy”.


Vì lỡ

giờ thuyền chạy, Tề Hạo đã rất “nhân đức” gọi điện thoại hủy phòng của anh và

Kỷ Hiểu Nguyệt trên thuyền, sau đó bắt đầu một tuần trăng mật ý nghĩa, thế nên

mới quay về muộn như vậy.


Kỷ Hiểu

Nguyệt hậm hực nắm chặt tay Tề Hạo: “ Không được phép phát tin này ra ngoài!”


Tề Hạo

mỉm cười đầy mê hoặc: “Ý em là em muốn anh đi tìm Bạch Y Ngưng?”


Kỷ Hiểu

Nguyệt: “… Anh đừng mơ tưởng đến việc lấy cớ đi gặp tình nhân cũ nhé”


Tề Hạo

rất nghiêm túc: “Bà xã, từ trước đến giờ anh chỉ có một tình nhân duy nhất là

em thôi!”


Kỷ Hiểu

Nguyệt: “Tin anh có mà ăn cám!”


Hình

ảnh hai người kề tai thì thầm to nhỏ nhìn vô cùng thấn thiết, Kỷ Hiểu Nguyệt

đột nhiên thấy hai bóng người quen thuộc trong đám đông.


Trời!

Bố mẹ đến đón cô kìa!


Kỷ Hiểu

Nguyệt còn do dự, nên đến nhận người thân hay quay đầu bỏ chạy thì Tề Hạo đã

phản ứng nhanh hơn cô một bước.


“Con

chào bố vợ, mẹ vợ!”


Kỷ Hiểu

Nguyệt: “…”


Bố vợ,

mẹ vợ? Bố vợ, mẹ vợ? Ai đồng ý cho anh ta gọi bố vợ, mẹ vợ hả? Có điều tiếng

lòng Kỷ Hiểu Nguyệt rất nhỏ, thật không đáng kể.


Cùng

tiếng gọi của Tề Hạo, mọi ống kính lập tức hướng về một phía, lần đầu tiên bố

tiếng gọi của Tề Hạo, mọi ống kính lập tức hướng về một phía, lần đầu tiên bố

Kỷ, mẹ Kỷ được lên hình, trong hoàn cảnh bất ngờ thế này, khó tránh khỏi có

chút kinh ngạc.


Tề Hạo

tiến lên trước cúi đầu trong tư thế chiến thắng: “Bố mẹ vợ, để hai người đợi

lâu quá rồi”.


Tách,

tách, tách… Tiếng chụp ảnh, quay phim vang lên.


Sau khi

khôi phục lại lý trí, mẹ Kỷ vui vẻ nhìn Tề Hạo từ trên xuống dưới, mắt nhìn

người của con gái đúng là rất được! Bố Kỷ bình tĩnh gật đầu với tề Hạo.


“Bố vợ,

mẹ vợ, con cảm ơn hai người đã giao Hiểu Nguyệt cho con, con nhất định sẽ yêu

thương cô ấy suốt đời!” Tề Hạo tuyên thệ trước mặt mọi người.


“Được,

được, chỉ cần hai đứa sống hòa thuận là bố mẹ mừng rồi!” ‘Đại diện toàn quyền’

- mẹ Kỷ lên tiếng.


Kỷ Hiểu

Nguyệt: “…”


Tên

biến thái này mới gặp mà đã “thu phục” được bố mẹ cô rồi!


Sau khi

trở về nhà Kỷ Hiểu Nguyệt, Tề Hạo bí mật nói chuyện với bố Kỷ một lần.


Bố Kỷ:

“Cuộc sống của cậu và Hiểu Nguyệt từ bé đã hoàn toàn khác nhau, hai đứa không

cùng một tầng lớp, cậu thật sự cho rằng mình biết Hiểu Nguyệt muốn có cuộc sống

như thế nào chứ?”


Tề Hạo:

“Trước khi quen Hiểu Nguyệt, con chỉ coi trọng phát triển những mặt hàng cao

cấp, nhưng Hiểu Nguyệt đã giúp con hiểu rằng, dù cao cấp tới đâu cũng không thể

tách rời khỏi cuộc sống của những người dân bình thường. Vì vậy con mới mua lại

tòa nhà Vườn hoa Thế Kỷ, xây dựng những khu buôn bán, vui chơi, giải trí thích

hợp với mọi tầng lớp. Vườn hoa Thế Kỷ được xây dựng vì Hiểu Nguyệt, con đã

chuyển toàn bộ cổ phần tòa nhà đó sang tên Hiểu Nguyệt, cô ấy mới là chủ nhân

chính thức của tòa nhà. Nhưng đến giờ, cô ấy không hề cảm kích điều đó. Con

biết với tính cách của cô ấy, cô ấy sẽ không chịu nhận.


Con nói

việc này không phải muốn khoe mẽ hay tranh công, con chỉ muốn nói, Hiểu Nguyệt

sống cùng con, cô ấy cần thời gian để thích ứng với cuộc sống của con, con cũng

cần thời gian để thích nghi với cuộc sống của cô ấy. Nhưng tới giờ, bọn con coi

như đã có thể làm quen với cuộc sống của nhau. Cô ấy có cá tính của riêng mình,

con sẽ tôn trọng, con cũng có cách riêng để bày tỏ lòng mình, cô ấy không nhất

định phải biết, nhưng con nhất định sẽ làm được. Còn những va chạm trong cuộc

sống, cặp vợ chồng nào cũng sẽ đều gặp phải, con không cam đoan mình có thể làm

tốt nhất, nhưng con sẽ cố gắng hết mình. Hiểu Nguyệt thích chơi game, con có

thể cùng chơi với cô ấy. Hiểu Nguyệt thích những món ăn bình thường, con có thể

học làm. Chỉ cần cô ấy thích, con nhất định sẽ mang đến cho cô ấy niềm vui.

Quan trọng là con có năng lực, có cả thành ý muốn Hiểu Nguyệt có một cuộc sống

hạnh phúc”.


Ngoài

cửa, mẹ Kỷ đang đứng nghe lén, hài lòng liếc mắt nhìn con gái: “Nhìn đi, mẹ đã

nói cậu con rể này không tệ mà!”


Kỷ Hiểu

Nguyệt lần đầu nghe thấy Tề Hạo nói nhiều như vậy, nhất thời không kịp phản

ứng.


Sau

cánh cửa, sắc mặt bố Kỷ cũng thân thiện hơn, ông khẽ xoa cằm.


“Bố, bố

nếm thử loại trà này đi, chắc chắn bố sẽ rất thích”. Tề Hạo tự tay rót trà cho

bố Kỷ.


Câu nói

đơn giản, Kỷ Hiểu Nguyệt nghe là hiểu, sao nhanh như vậy đã gọi là bố rồi? Hiệu

quả thật đấy!


Trong

phòng vang lên giọng nói vui vẻ của bố Kỷ:


“Ừ,

đúng là rất ngon!”


Kỷ Hiểu

Nguyệt: “[email protected]#[email protected]#...”

Nguyệt: “[email protected]#[email protected]#...”


Xong

rồi sao? Chỉ vậy thôi sao? Đây là buổi ra mắt bố mẹ vợ trong truyền thuyết sao?


***


Gặp

ngài Tổng giám đốc Tề có vẻ rắc rối hơn.


Sức

khỏe của bố Tề - ngài cựu Tổng giám đốc khá yếu nên luôn phải ở trong nhà, lúc

nào cũng có bác sĩ riêng đến trông chừng, nhưng trong một ngôi biệt thự lớn như

vậy chỉ có một mình ông.


Lúc Tề

Hạo dẫn Kỷ Hiểu Nguyệt về nhà, Bạch Thế Cơ cũng vừa từ biệt thự đi ra. Bạch Thế

Cơ chậm rãi gật đầu với Kỷ Hiểu Nguyệt rồi quay người bước vào xe.


Hai

hàng lông mày Tề Hạo khẽ nhíu lại, Bạch Thế Cơ đến đây làm gì vậy?


Tòa

biệt thự trống trải được bày biện những đồ dùng đắt tiền, xa hoa bậc nhất nhưng

vẫn không che được sự cô đơn từ trong sâu thẳm. Dù dì Lý đã rất nhiệt tình ra

ngoài đón tiếp nhưng vẫn không xua đi được sự vắng vẻ, hiu quạnh của nơi đây.

Bỗng nhiên Kỷ Hiểu Nguyệt có chút đồng cảm với vị Tổng giám đốc lớn tuổi này.

Một người quyền lực nếu không có được tình cảm của người thân, tòa biệt thự này

có khác gì một ngôi mộ lớn.


Trước

khi vào nhà, Tề Hạo nắm chặt tay Kỷ Hiểu Nguyệt


Tề Hạo

vào thẳng vấn đề: “Bố, đây là Hiểu Nguyệt, bọn con dự định sẽ kết hôn”.


Ngài

Tổng giám đốc Tề đang nhắm mắt nghỉ ngơi từ từ mở mắt ra, ông nhìn lướt qua Kỷ

Hiểu Nguyệt”


“Ngồi

đi”.


Ghế sô

pha mềm mại như vậy mà Kỷ Hiểu Nguyệt vẫn cảm thấy “như ngồi trên đống lửa”.


Đây là

ngài Tổng giám đốc sao? Lúc trước cô mới chỉ thấy một lần từ phía xa, ngày đó

ông còn minh mẫn, tóc đã ngả hoa râm nhưng vẫn “vững như tùng, yên như núi”,

từng hành động cử chỉ đều toát lên vẻ uy nghiêm khiến người ta ngưỡng mộ. Không

ngờ một cơn bạo bệnh đã khiến ông trở nên sa sút như vậy. Nếu tin tức tình báo

của Đào Song Song là đúng thì bệnh của ngày Tổng giám đốc nhiều khả năng là do

“tâm bệnh”.


“Hai

đứa đến đây chỉ để thông báo cho ta biết, phải vậy không?” Ngài Tổng giám đốc

giọng trầm trầm chậm rãi nói. Cảm thấy áp lực, Kỷ Hiểu Nguyệt dựa vào Tề Hạo,

Tề Hạo nhẹ nhàng ôm lấy thắt lưng cô.


“Vâng”.


Kỷ Hiểu

Nguyệt: “…”.


Ôi

trời, làm ơn đi! Đó là bố anh đấy, có nhất thiết phải thẳng thắn như vậy không!


Ngài

Tổng giám đốc Tề từ từ nhắm mắt lại: “Ta biết rồi”.


Biết

rồi? Chỉ thế thôi sao?


Tề Hạo

lạnh lùng kéo Kỷ Hiểu Nguyệt đứng dậy định đi. Lúc trước chỉ nghe nói quan hệ

của Tề Hạo và bố không được tốt, không ngờ lại không tốt đến mức này.


Kỷ Hiểu

Nguyệt là một đứa trẻ ngoan, cô không thể chứng kiến cảnh khói súng bay đầy

nhà, cô nhất quyết gỡ tay Tề Hạo, chủ động tiến lại gần, cúi đầu nói với ngài

Tổng giám đốc Tề:


“Cháu

chào bác, cháu là Hiểu Nguyệt, cháu xin lỗi vì giờ mới đến thăm bác được, bọn

cháu…”


Ngài

Tổng giám đốc Tề đột nhiên mở mắt ra, Kỷ Hiểu Nguyệt sợ tới mức đứng ngây ra,

Tổng giám đốc Tề đột nhiên mở mắt ra, Kỷ Hiểu Nguyệt sợ tới mức đứng ngây ra,

quên luôn những gì định nói, rồi cô nhanh chóng sửa lời:


“Bọn

cháu rất coi trọng ý kiến của bác, cũng rất muốn có được lời chúc phúc của

bác”.


Tề Hạo

giật mình, anh từ từ xoay người, đôi mắt sâu thẳm thoáng lướt qua Kỷ Hiểu

Nguyệt, rồi nặng nề dừng lại ở vị Tống giám đốc lớn tuổi kia.


Ngài

Tổng giám đốc Tề cũng rất bất ngờ, đôi mắt đục ngầu vì bệnh tật chợt sáng lên,

nhưng ngay sau đó lấy lại được bình tĩnh. Ông từ từ đứng dậy, đánh giá Kỷ Hiểu

Nguyệt thêm lần nữa, rồi chuyển ánh mắt sang Tề Hạo.


“Thật

sao? Hai đứa thật sự coi trọng ý kiến của ta sao?”


Kỷ Hiểu

Nguyệt nghiêm túc gật đầu: “Dạ vâng ạ”.


Tề Hạo

im lặng một lát rồi nói: “Đúng vậy, thưa bố”.


Ngài

Tổng giám đốc Tề từ từ đứng dậy: “Tốt, vậy ý kiến của ta là…”


Kỷ Hiểu

Nguyệt nín thở, cô có thể cảm nhận được toàn bộ ngôi biệt thự yên lặng đến ghê

người. Dì Lý đứng ở phòng bếp nhìn ra, dường như cũng đang chờ đợi.


“…

Không đồng ý”.


Ba chữ

này nói không lớn, nhưng lại găm sâu vào trái tim Kỷ Hiểu Nguyệt, lạnh lẽo vô

cùng.


Tề Hạo

nghiêm nghị:


“Con hy

vọng có được câu chúc phúc của bố, nhưng dù bố có đồng ý hay không, con cũng sẽ

lấy cô ấy”.


Tề Hạo

nhìn vị Tổng giám đốc già nua lần cuối cùng rồi cầm tay Kỷ Hiểu Nguyệt kéo đi:

“Chúng ta đi thôi”.


“Chờ

đã”.


Hai

người dừng bước.


“Ta còn

có lời muốn nói”. Tiếng ngài Tổng giám đốc Tề luôn không quá nhanh cũng không

quá chậm, nhưng lại tạo một áp lực vô hình cho người nghe.


Tề Hạo

và Kỷ Hiểu Nguyệt cùng xoay người lại.


“Tề gia

và Bạch gia trước giờ luôn là bạn làm ăn tốt của nhau, nếu con có thể lấy Bạch

Y Ngưng, đối với Tề gia và Bạch gia là một việc vô cùng có lợi. Nếu con không

lấy Bạch y Ngưng thì một xu con cũng không có, con vẫn kiên quyết với lựa chọn

của chính mình chứ?”


Tề Hạo:

“Vâng”.


Trái

tim Kỷ Hiểu Nguyệt rung động, cô nắm chặt tay Tề Hạo.


Tề phụ

thân: “Vì sao?”


Tề Hạo:

“Bởi vì con không muốn có một cuộc sống giống như bố”.


Ngài

Tổng giám đốc Tề đột nhiên mỉm cười, một nụ cười khiến Kỷ Hiểu Nguyệt lạnh

người, Tề Hạo nghi ngờ nhìn ông.


“Được

lắm, con rất may mắn, bởi vì con còn có cơ hội lựa chọn. Nhưng con thật sự hiểu

cuộc sống của ta sao?”

cuộc sống của ta sao?”


Căn

phòng khách lại một lần nữa chìm trong im lặng.


Ngài

Tổng giám đốc Tề cũng không nói gì thêm, ông chậm rãi xoay người đi về phía thư

phòng. Trước cửa thư phòng, ngài Tổng giám đốc Tề gằn từng tiếng:


“Ta

chúc phúc cho hai đứa”.


Đây là

lần đầu tiên Kỷ Hiểu Nguyệt gặp ngài Tổng giám đốc Tề, không thân thiện lắm,

nhưng Kỷ Hiểu Nguyệt cảm nhận được lần gặp mặt này có ảnh hưởng rất lớn đến Tề

Hạo, vì tối hôm đó, Tề Hạo chỉ im lặng cả đêm.


Sau đó

dì Lý có cho Kỷ Hiểu Nguyệt biết, từ sau khi mẹ Tề Hạo qua đời, Tề Hạo chưa

từng trở về, ngoại trừ công việc, anh chưa từng nói chuyện với bố lần nào.

Nhưng vì Hiểu Nguyệt, Tề hạo đã sẵn sàng quay về nhà, có thể thấy cô có ảnh

hưởng rất lớn với anh.


Một

ngày, ngài Tổng giám đốc Tề hẹn Kỷ Hiểu Nguyệt đi uống cà phê, Tề Hạo đang họp

hay tin vội vàng chạy tới, anh đến đúng lúc thấy ngài Tổng giám đốc Tề đưa

chiếc vòng tay phỉ thúy dành cho con dâu của Tề gia cho Hiểu Nguyệt. Tề Hạo

nhận ra, mẹ anh cũng từng đeo chiếc vòng tay phỉ thúy ấy.


Vốn là

bố chồng hẹn con dâu đi uống cà phê, không ngờ Hiểu Nguyệt rút lui giữa chừng,

cuộc hẹn lại trở thành ngày cha con ôn chuyện. Kỷ Hiểu Nguyệt biết, muốn hai

cha con gỡ bỏ hoàn toàn khúc mắc cần có thời gian, nhưng ít nhất đây cũng là

một bước khởi đầu tốt đẹp.


***


Dạo này

tâm trạng Nhiếp Phong rất tốt.


Nguyên

nhân thứ nhất: Tổng giám đốc Tề đã rước được Tề phu nhân về dinh nên tâm trạng

rất vui vẻ, mà khi tâm trạng Tổng giám đốc tốt thì toàn bộ nhân viên trong công

ty đều được lợi theo. Anh đương nhiên là người nhận được nhiều lợi lộc nhất.

Tiền lương cứ thế “phình” lên, muốn không vui cũng không được!


Nguyên

nhân thứ hai: Bộ phận phát triển game tin vui dồn dập, đầu tiên là Tùng Ca và

Lý Nhụy kết hôn, sau đó là Hoa Hồ Điệp tiến cử một nhân viên mới cho phòng -

Măng Mọc Sau Mưa. Sau khi quan hệ của hai người được công khai, dù đã gây chấn

động không nhỏ nhưng lại cải thiện đáng kể hiệu quả của phòng, nguyên nhân là

gì? Vì có bà xã giám sát nên Hoa Hồ Điệp không dám lười biếng, những người lười

giống Hoa Hồ Điệp cũng không dám lười nữa. Hơn nữa, có “loa phóng nhanh” Hoa Hồ

Điệp ở đây, ai biết liệu anh chàng có “tố tội” với Tổng giám đốc Tề không.


Nguyên

nhân thứ ba: Chân Linh Thần Giới tiến hành tuyển chọn công khai đã thành công

rực rỡ, thành công không chỉ về mặt danh tiếng mà còn ở sự hợp tác ăn ý giữa

Nhiếp Phong và Bạch Y Ngưng. Dù đến giờ chỉ có mình anh cho rằng đây là bước

tiến mới trong tình yêu, nhưng không sao, ít nhất Lam Sắc Yêu Cơ cũng không còn

hễ gặp là giết anh nữa, vậy là tốt lắm rồi! Mọi thứ đang tiến triển rất tốt!


Còn về

Tề Tiểu Bạch, sau khi cô nàng và An Húc Dương ra nước ngoài, trong một khoảng

thời gian ngắn không hề có tin tức. Tề Tiểu Bạch ranh mãnh có thể thu phục anh

chàng “vạn người mê” si tình kia hay không, đó là một câu chuyện khác.


***


Tiết lộ

nho nhỏ, lúc Kỷ Hiểu Nguyệt truy hỏi Tề Tiểu Bạch, cô đã phát hiện ra một bí

mật rất lớn:


Kỷ Hiểu

Nguyệt: “Vì sao anh trai cậu tên là Tề Hạo mà cậu lại tên là Tề Tiểu Bạch?” Khó

nghe chết đi được!


Tề Tiểu

Bạch: “Cái đấy hả, tên thật của mình là Tề Linh, vì mình khá nhỏ con nên ở nhà

gọi mình là Tiểu Bạch”.


Kỷ Hiểu

Nguyệt: “Vậy có phải anh cậu nên được gọi là Tề Đại Bạch không? Đại Bạch, Đại

Bạch, nghe như tên một chú cún vậy!”


Tể Tiểu

Bạch? “@##[email protected]^%#&^%...”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận