Tiếu Diện Vương Gia, Lãnh Đạm Vương Phi



“ Ha hả, thất vương phi đàn cầm, trẫm nhất định sẽ hết sức lắng nghe…” hoàng đế cười lớn, phá ngang không khí ngưng trọng ở dưới, Hàn Dạ âm thầm buồn bực, nhìn thất đệ ẩn ẩn tức giận, hắn cũng không biết làm gì cho đúng, mấy nữ tử kia đúng là phiền phức, không giúp hắn thì thôi, lại hay gây chuyện tầm phào, làm hoàng đế thật khó, làm hoàng đế tốt lại càng khó nha!!

Một gã nô tỳ đem cầm đưa đến cho Vân Tiếu Khuynh, Vân Tiếu Khuynh nhìn nhìn cầm một chút, rồi nghiêng đầu nhìn sang Hàn Kỳ, nhún nhún vai, trên môi lộ ra chút trò đùa nghịch, xứng thượng dung nhan như ngọc, tăng thêm vài phần đáng yêu, bỗng chốc Hàn Kỳ ngây người. Nương tử tính tình lãnh đạm, đôi khi lộ chút trẻ con nghịch ngợm, vô thức có chút giảo hoạt, mỗi một mặt đều cuốn hút Hàn Kỳ đến kì lạ, nữ tử này quả thật ăn hắn gắt gao mà ^^

“ Tangg….gggggggggg……”

Âm thanh như một đạo thanh âm chói tai xuyên qua trong óc của mọi người nơi đây, vài khúc đứt đoạn tạp âm quả thật như ma âm tẩy não…. Chưa từng có khúc nhạc nào kinh khủng đến như vậy….

Vân Tiếu Khuynh gõ gõ dây đàn, một thoáng nhíu mày…. Âm thanh thật khó nghe!!

Hàn Kỳ run rẫy khóe miệng, đôi con ngươi ẩn nhẫn ý cười… nương tử đánh đàn! Cũng thật đặc biệt nha. Hoàng đế thì vô cùng buồn bực, nghe nói tam tiểu thư Vân Tiểu Khuynh cầm âm đặc biệt hơn người a, xem ra đồn đại đôi khi chính là không nên tin, hoàng đế lắc lắc đầu. Thái hoàng thái hậu một thoáng tức giận, thất tôn nhi vương phi chính là như vậy?! thật khiến cho nàng quá thất vọng, mỗi người một suy nghĩ….

“ Thất vương phi, đây là đang đùa với bổn cung?!!” Đức phi ẩn nhẫn tức giận, khe khẽ cười. Vân Tiếu Khuynh liếc nàng một cái, ánh mắt nhàn nhạt lạnh lùng, lên tiếng : “ ta đã nói là sẽ không đàn. Là các ngươi muốn nghe cho nên ta mới đánh thôi!”

“ Tam tiểu thư của Vân thượng thư tinh thông cầm kỳ thư họa, xem ra chỉ là lời đồn a…” đâu đó vọng lên thanh âm, mọi người xì xầm bàn tán, Vân Tiếu Khuynh im lặng, không thèm lên tiếng, không liên quan đến nàng!

“ Các ngươi có ý kiến gì với vương phi của bổn vương sao?!” Hàn Kỳ khàn khàn lên tiếng, trên môi tiếu dung càng thêm rạng rỡ, các quan lại âm thầm lau mồ hôi hột, tất cả thanh âm như đình chỉ, im bặc, ngay cả tiếng động nhỏ nhất cũng dễ dàng nghe được

Tiếu diện vương gia, mỗi khi cười rộ lên rực rỡ, chính là đang thực sự tức giận nha!


“ Hàn Kỳ…” Vân Tiếu Khuynh lên tiếng, đôi con ngươi khẽ lay động, chút gì đó tình cảm phức tạp len lõi qua tâm của nàng

“ Ân! Nương tử cứ nói…” Hàn Kỳ quay đầu nhìn Vân Tiếu Khuynh, tiếu dung dịu dàng như nước, quan lại âm thầm kinh hãi, thì ra tiếu diện ma vương cũng có nụ cười ôn nhu thật lòng như vậy, đúng là chuyện lạ à nha. Hàn Kỳ quét sơ đám người xung quanh, mọi người giật mình cúi đầu, thanh âm lại đi lên, hầu hết phần ai tự nấy lo, bọn họ chính là không dám nhạ cho thất vương gia tức giận thôi! Hậu quả thật khó gánh vác

“ Ta làm ngươi… xấu mặt?!” Vân Tiếu Khuynh như có như không vấn. Hàn Kỳ nghe vậy, nghiêm túc nhíu mày : “ đối với vi phu! Nương tử chính là thông minh nhất a, làm gì có chuyện xấu mặt!!.” Vân Tiếu Khuynh mím môi, quay đầu lại phía trước không nhìn hắn, Hàn Kỳ âm thầm buồn bực, nương tử lại dở trò gì nữa rồi?!

“ Hàn kỳ, ngươi thật tốt….” lát sau, Vân Tiếu Khuynh thanh âm vang lên, Hàn Kỳ giật mình, sau đó ha hả cười : “ cho nên nương tử cũng nên đối với vi phu tốt chút nha!” Vân Tiếu Khuynh nhíu nhíu mi, lại hỏi : “ chẳng lẽ ta đối ngươi không tốt sao?” Hàn Kỳ ngượng ngùng cười, tay sờ sờ mũi : “ nương tử đối vi phu rất tốt! nhưng tốt thêm một chút lại càng tốt.”

Vân Tiếu Khuynh nghiêm túc suy nghĩ rồi gật gật đầu : “ Hàn Kỳ, lát nữa quay về vương phủ, ta làm bánh trẻo cho ngươi ăn”. Hắn đối tốt với nàng như vậy, nàng cũng nên đối với hắn tốt thêm chút, như vậy cũng không sai. Hàn Kỳ nghe thế, một thoáng mừng rỡ, nhưng ý cười trên môi chưa kịp dãn ra, lại nghe Vân Tiếu Khuynh nói tiếp : “ chính là ta không biết làm bánh trẻo nha!” Hàn Kỳ dở khóc dở cười, nữ nhân này a….

“ Cho nên…” Vân Tiếu Khuynh lấy tay chỉa chỉa ống tay áo của Hàn Kỳ, Hàn Kỳ quay lại đối diện nhìn nàng, Vân Tiếu Khuynh mỉm cười : “ cho nên… chúng ta cùng làm, thế nào?!”

Sóng mắt bình thường lãnh đạm nay bớt đi ba phần đạm mạc, thêm chút gì đó ôn nhuận dịu dàng, môi anh đào xinh đẹp hé mở, tiếu dung rực rỡ rạng ngời nụ cười từ tận chân tâm, rạng rỡ như ánh ban mai, mê hoặc nhân thế

Nhất tiếu nghiêng thành, nhị tiếu nghiêng quốc, có chăng những từ ngữ ấy xuất hiện chính là dành cho nữ tử này?!

Hàn Kỳ cảm thấy chưa bao giờ tâm của mình loạn nhịp đến như vậy, âm thanh náo nhiệt của yến tiệc dường như không vọng lại chút nào đến nơi đây, chỉ còn có hắn và nàng… bất giác khóe môi của hắn cũng cong lên tiếu dung rực rỡ

Yến tiệc tan rã, mọi người ai về nhà nấy…


Nhưng mà sau đêm hôm nay, sẽ có rất nhiều việc, nhiều chuyện xảy ra, tỷ như

Thất vương gia hình tượng bỗng trở nên lớn lao hơn bao giờ hết, trở thành đối tượng thầm mến của biết bao nhiêu trái tim thiếu nữ. Nam nhân quyền khuynh thiên hạ, dung mạo lại tuấn mỹ hơn người, hơn thế nữa đối với âu yếm nữ nhân lại vô cùng ôn nhu, bảo sao không khiến cho các nữ tử trẻ tuổi mặt đỏ tim đập sao được?! nhiều người âm thầm ân hận, lúc trước không nên vì lời đồn mà bỏ lỡ mối lương duyên tốt đẹp với vương gia, nếu không bây giờ có lẽ nữ nhân được vương gia sủng ái chính là bản thân rồi

Thất vương phi xinh đẹp nhưng tính cách hết sức quái đản, lại không có tài năng, mọi người cảm thấy vương phi chính là không xứng với vương gia, nhưng không ai dám nói nhiều, vì chỉ nhìn thái độ thôi cũng thấy vương gia đối vương phi, đúng là sủng lên tận trời a

Lại tỷ như…. Chà! Rất nhiều rất nhiều chuyện thôi….!!! Thôi cứ từ từ mà mói tiếp vậy (^.^)

Tối hôm đó

Tại phòng bếp vương phủ

“ Nương tử, bánh trẻo chính là như vậy nha!” Hàn Kỳ đưa mẫu bánh ra trước mặt Vân Tiếu Khuynh. Vân Tiếu Khuynh nhìn nhìn rồi làm theo một cái y hệt

“ Nương tử, xong rồi bỏ vào lồng hấp là được…” Hàn Kỳ tiếp tục chỉ đạo. Vân Tiếu Khuynh nghe theo, vứt hết đống bánh mà hai người vừa mới làm được cho vào nồi hấp

Một lát sau….

“ Thật khó ăn….” Vân Tiếu Khuynh nhíu mi, ghét bỏ nhìn đống bánh trẻo trên bàn


“ Hì hì! Nương tử mới làm lần đầu được như vậy đã là rất tốt rồi a….” Hàn Kỳ lấy bánh cho vào trong miệng, từ từ nhấm nháp. Vân Tiếu Khuynh nhìn hắn, cảm thấy khó hiểu, rất khó ăn mà hắn lại ăn nhiều như vậy, vị giác có vấn đề sao? với cái này thì Hàn Kỳ chỉ còn biết lắc đầu vì nương tử khó hiểu phong tình của mình thôi!

Hàn Kỳ nuốt xuống miếng bánh cuối cùng, khe khẽ cười : “ nương tử! nàng nhớ hàng năm làm bánh trẻo cho ta nha!” Vân Tiếu Khuynh giương mi nhìn hắn, đạm mạc trả lời : “ ta làm không tốt ăn, để đầu bếp vương phủ làm ngon hơn”

“ Không được, nương tử làm chính là ngon nhất….” Hàn Kỳ cố chấp.

Vân Tiếu Khuynh thấy hắn như vậy, thở dài gật đầu, Hàn Kỳ như nhận được món quà rất quý vậy, y cười rộ lên, để lộ hàm răng trắng, tiếu dung rực rỡ pha chút ngây thơ của hài tử, rất rạng ngời, một cảm giác hạnh phúc như đang lan tỏa trong lòng hắn, ảnh hưởng đến Vân Tiếu Khuynh, vô thức Vân Tiếu Khuynh cũng khẽ nhếch môi, cười yếu ớt

Nương tử! mỗi năm nàng đều làm bánh cho ta, tức là…. Một đời nhất thế… thậm chí là cả đời kiếp kiếp, nàng… có hiểu không?! Mà không hiểu cũng không sao, chỉ cần ta hiểu là đủ rồi..!!!

“ Đùng…!!!” Một đạo thanh âm vang lên, Hàn Kỳ ngước đầu nhìn trời, hàng trăm yên hoa rực rỡ trên không trung đẹp đến chói lọi. Y khe khẽ cười : “ nương tử! có muốn lên trên kia xem yên hoa không?!” Vân Tiếu Khuynh gật đầu, ngay lập tức thân hình bỗng dưng bị nhấc lên, Hàn Kỳ một tay choàng lấy vòng lưng của nàng, chỉ một tý thời gian, đã thấy nàng và hắn đứng trên mái ngói vương phủ. Cổ đại khinh công chính là rất thuận lợi, Vân Tiếu Khuynh thầm nghĩ ^^

Từng đợt yên hoa phóng trên không trung, đẹp lộng lẫy, đủ màu sắc in trên trời đêm….

Vân Tiếu Khuynh lẳng lặng nhìn yên hoa bùng nổ trong đêm. Đám yên hoa như đọng lại nơi đôi mắt của nàng, lấp lánh tựa tinh quang…

Hàn Kỳ đứng bên cạnh mỉm cười nhìn nữ tử bên cạnh mình, giờ khắc này đây như tĩnh lại, đẹp đến kỳ lạ

Bạch y nữ tử vọng thật sâu trong đáy mắt của hắn, chìm tận sâu trong tâm của hắn, khắc cốt trong lòng hắn, không bao giờ hắn có thể thoát ra được nữa, đó là….. vạn kiếp bất phục

Vân Tiếu Khuynh!

Vân vụ như yên ( mây như là sương, là khói )


Tiếu tựa phù dung ( nụ cười đẹp như hoa phù dung )

Khuynh thành khuynh quốc….( nghiêng thành nghiêng nước )

Đã sang xuân, khí trời bắt đầu chuyển ấm, vài tia nắng nhẹ nghịch ngợm nhảy nhót khắp nơi

Mùa xuân cũng là mùa đào hoa nở rộ, thời gian mà Vân Tiếu Khuynh thích nhất. Đối với loại hoa này, với Vân Tiếu Khuynh nó như là một chấp niệm. Nàng cũng không rõ, vì sao bản thân mình lại thích loài hoa này đến vậy, như là khắc ấn trong từng kí ức, có lẽ là một ham mê đặc biệt đi

Tây Noãn các

Đào thụ hàng trăm cây, có những gốc cổ thụ lớn như là cả trăm năm, đào hoa đặc biệt diễm lệ. Những bông hoa rực đỏ, cánh hoa nhẹ nhàng rung rinh trong gió, thật đẹp

Có lẽ mùa đông năm nay của Đông Li hơi lâu, cho nên đào thụ chưa còn nở hoa kịp hết, chỉ thưa thớt vài nhánh hoa chớm nở, xong cũng là một phong vị khác

Nằm trên ghế quý phi, Vân Tiếu Khuynh lười biếng không muốn cử động, sưởi ấm trong nắng, như là một con mèo biếng nhác. Ba ngàn tóc đen tùy ý xỏa xuống, chảy qua bờ vai thanh mảnh, xỏa khắp ghế. Bạch y trắng muốt không tỳ vết, xiêm y trắng như tuyết, tóc đen nhánh, hai màu đối lập nhau khiến cho người ta từ xa nhìn lại cảm thấy không khỏi kinh diễm

Lác đác vài cánh hoa rơi nhẹ xuống mặt đất, vô tình rơi xuống mái tóc đen huyền, lưu luyến nơi vạc áo trắng muốt ấy, Vân Tiếu Khuynh lúc này đây giống như cửu thiên huyền nữ vô tình dạo chơi lạc xuống nhân gian phồn hoa. Không chỉ dung mạo khuynh thành khuynh quốc mà loại khí chất đạm mạc nhưng lại quỷ dị thu hút cái nhìn của người khác ấy, khiến cho nàng càng thêm hoặc nhân

Hàn Kỳ vừa đến Tây Noãn các chính là nhìn thấy bức mĩ nhân đồ như vậy, y ôn thanh cười khẽ, nương tử lại ngồi một chỗ ngẩn người rồi! bước nhẹ về phía Vân Tiếu Khuynh, Hàn Kỳ ngồi xổm bên ghế quý phi, cằm đặt trên ghế, gần sát với gương mặt của Vân Tiếu Khuynh, hứng thú nhìn nàng, như là đợi xem chừng nào nàng mới phát hiện mình ngay bên cạnh

Chỉ là Hàn Kỳ thiếu kiên nhẫn, lần nào cũng là hắn cúi đầu chịu thua mở miệng trước, thấy Vân Tiếu Khuynh vẫn lo ngẩn người nhìn về đám đào thụ, Hàn Kỳ nhàn nhạt buồn bực, thanh âm nghi hoặc : “ nương tử! vì sao lại thích đào hoa đến vậy?!”

Hết chương 14


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận