Tiên Vốn Thuần Lương


Không đợi Kim Phi Dao hủy pháp trận phòng ngự trên con rối, Thái Hạo Diễn đã bảo Hoa phu nhân gọi nàng về.


Kiên trì đi lên lầu, nàng thấy Thái Hạo Diễn và Khương Thủy Nhiên, Lang đại nhân đang ngồi cùng một bàn. Cào cào tóc, Kim Phi Dao đi tới bên cạnh, tìm một chỗ ngồi xuống, tiện tay cầm chén rượu rồi lại cúi đầu ăn.


“Kim Phi Dao, sau này sẽ có rất nhiều tu sĩ tới, ngươi phải an bày cho bọn họ. Chiến sự tạm thời sẽ không tới chỗ chúng ta, ngươi không cần làm gì khác, cứ chuyên tâm bổ thiên là được.” Thái Hạo Diễn mở miệng nói.


Lang đại nhân quét mắt liếc hắn một cái rồi lại thu ánh mắt về.


Kim Phi Dao tỏ vẻ khó xử: “Chúng ta chỉ có ba người, kể cả chuyên tâm cũng không làm được bao nhiêu nha, dù sao nơi này cũng có nhiều người rảnh rỗi, bảo bọn hắn đi làm được không? Nếu không muốn luyện Bổ Thiên thạch thì ra ngoài mang Bổ Thiên thạch về, không thể để cả đám người ngồi chờ ta được, ta không có ba đầu sáu tay.”


“Cái đó thì không có gì, ngươi cứ tự an bày.” Thái Hạo Diễn gật đầu đồng ý.


Lúc này, Khương Thủy Nhiên nói; “Hóa ra người thay ngươi quản lý Kiến Thiên thành chính là nàng. Nàng là đồng lõa của Vương Dạ, Thái Hạo huynh lại để nàng quản sự sao?”


“Khương tiền bối, lời này của ngươi quá khó nghe, ai là đồng lõa của Vương Dạ? Đó là ta nhặt về, lúc đó ngươi cũng chứng kiến, ngươi còn không có phản ứng gì. Lúc đó ta mới Luyện Hư kỳ, làm sao có thể biết bên trong là Vương Dạ chứ.” Kim Phi Dao biết Khương Thủy Nhiên sẽ gây phiền toái cho mình, quả nhiên đã lập tức tới.


Khương Thủy Nhiên cười một cái, “Bố Dao đã nói hết mọi chuyện rồi, Vương Dạ là do ngươi thả ra, cục diện thành ra như bây giờ đều là công lao của ngươi.”


“Đương nhiên, nếu không phải ta bổ thiên từ tám trăm năm trước thì căn bản không có Kiến Thiên thành. Tuy nhiên, Khương tiền bối cũng không cần phải thưởng cho ta, lúc trước ta bổ thiên cũng không biết sẽ xảy ra chuyện này, coi như là cử chỉ vô tâm của ta thôi.” Kim Phi Dao ngẩng đầu, vẻ đắc ý nói.


“Ta không nói đến chuyện Kiến Thiên thành, là chuyện Thần tộc nháo lên!” Khương Thủy Nhiên khẽ chớp mắt, người này lại giả ngu.


Kim Phi Dao lập tức tỏ ra kinh ngạc, “Khương tiền bối, Thần tộc nháo sự đâu có liên quan gì tới ta! Kể cả ta muốn có thêm vài người tới thuê chỗ ở cũng không thể làm ra chuyện như vậy. Thần tộc sao có thể giúp ta làm chuyện này, ngươi đa tâm quá rồi.”


“Chuyện này có liên quan đến Vương Dạ, hắn là do ngươi phóng xuất, chẳng lẽ lại không liên quan đến ngươi!” Khương Thủy Nhiên rất tức giận, Vương Dạ đã gặm khuyết linh khí của Thần Nông tộc, đến bây giờ mới hơi khôi phục lại. Nể mặt Thái Hạo Diễn, hắn chỉ muốn giáo huấn nàng một chút, đương nhiên càng muốn chiếm phần ở Kiến Thiên thành cho nên mới nói chuyện với nàng, hiện tại lại bị nàng phản bác khiến cho lửa giận bừng bừng.


“Kể cả là ta phóng xuất hắn đi nữa thì Bố Dao cũng đã nói rồi, cùng lắm là nghìn năm thì Vương Dạ cũng sẽ tự hành xuất ra.” Kim Phi Dao có hậu đài, đúng lý hợp tình phản bác.


Sắc mặt Khương Thủy Nhiên tối sầm lại, “Nói sạo!”


“Khương Thủy Nhiên, hình như ngươi rất có ý kiến với người của ta.” Lúc này, Lang đại nhân đột nhiên mở miệng, mặt không biểu cảm nhìn hắn, ánh mắt rất không tốt.


Vừa rồi Thái Hạo Diễn đã giới thiệu bọn hắn cho nên hiện tại coi như là có nhận thức. Đây là Lang của Ma tộc, là người mới lên Độ Thiên giới gần nghìn năm, lại dùng thời gian đó để tiến giai từ Hợp Thể kỳ lên Đại Thừa kỳ. Tốc độ tiến giai như thế này có thể nói là chưa từng nghe qua, hơn nữa Thái Hạo Diễn còn nói người này tương đối có uy vọng trong Ma tộc.


Mà lúc này đây là hắn thay mặt Ma tộc tới. Chuyện đoạt lại Thần quyền của Hiên Viên tộc thì Khương Thủy Nhiên không có hứng thú, bọn họ và Phục Hy tộc chỉ muốn lợi ích lớn hơn nữa, đắc tội Ma tộc cũng không phải là chuyện tốt. Tuy nhiên, Khương Thủy Nhiên vẫn có chút kỳ quái, hắn nghi hoặc hỏi: “Nàng là người của ngươi?”


“Đúng vậy, từ lúc còn Trúc Cơ kỳ đã là người của ta.” Lang đại nhân lạnh lùng nói.


Khương Thủy Nhiên liếc mắt nhìn Kim Phi Dao một cái, chỉ cần liếc mắt một cái liền nhìn ra tên kia căn bản không phải là người của ai cả. Ma tộc vừa mới tới Kiến Thiên thành, vậy mà đã muốn mượn quan hệ, đúng là nghĩ hay.


Rõ ràng đã nhìn ra ý nghĩ của Khương Thủy Nhiên, Lang đại nhân nhàn nhạt nói: “Nàng là tọa kỵ Thao Thiết của ta.”


Kim Phi Dao thiếu chút nữa bị hắn làm cho tức chết, nói con gái nuôi gì đó còn tốt hơn so với tọa kỵ nha. Sao lại có người như thế chứ, tọa kỵ cái rắm a!


“À, thì ra là thế.” Làm nàng không ngờ tới là sau khi nghe nói nàng là tọa kỵ, Khương Thủy Nhiên lại tán thành ứng một câu rồi không rối rắm chuyện Vương Dạ với nàng nữa.


Mặc kệ, các ngươi nói cái gì thì là cái đó, chỉ cần không liên quan tới ta là được. Kim Phi Dao hung hăng lườm bọn họ, tiếp tục ăn uống.


Mà chuyện Xi Vưu tộc vốn không hợp với Hiên Viên tộc vì sao lại quay sang giúp Hiên Viên tộc thì Thần Nông tộc cũng biết. Bởi vì quan hệ thượng cổ, Xi Vưu tộc và Hiên Viên tộc đều là những tộc đứng đầu, lần này hợp tác với nhau đều là vì lợi ích. Hiên Viên tộc hứa cho Xi Vưu tộc lợi ích rất lớn, đủ để Xi Vưu tộc tính cách hiếu chiến, hay bị các Thần tộc khác xa lánh phải động tâm.


Mà nguyên nhân lớn nhất làm bọn họ đồng ý chính là chuyện Thần Nông tộc và Phục Hy tộc không tham gia. Xi Vưu tộc tràn đầy nhiệt huyết không thể chịu nổi Thần Nông tộc và Phục Hy tộc lại sợ tam tộc dưới hạ giới, quên cả huyết thống Thần tộc cao quý. Tam tộc vốn là tiên nô của Thần tộc, tiên nô đã càn rỡ vạn năm là đủ rồi! Giờ là lúc chèn ép tam tộc trở về vị trí cũ, Thần tộc quay trở lại Thần đài, ấy vậy mà Thần Nông và Phục Hy, Thần vương vạn năm trước lại từ chối.

Mà nguyên nhân lớn nhất làm bọn họ đồng ý chính là chuyện Thần Nông tộc và Phục Hy tộc không tham gia. Xi Vưu tộc tràn đầy nhiệt huyết không thể chịu nổi Thần Nông tộc và Phục Hy tộc lại sợ tam tộc dưới hạ giới, quên cả huyết thống Thần tộc cao quý. Tam tộc vốn là tiên nô của Thần tộc, tiên nô đã càn rỡ vạn năm là đủ rồi! Giờ là lúc chèn ép tam tộc trở về vị trí cũ, Thần tộc quay trở lại Thần đài, ấy vậy mà Thần Nông và Phục Hy, Thần vương vạn năm trước lại từ chối.


Điều này làm cho Xi Vưu tộc phi thường phẫn nộ, cảm thấy hai tộc đã làm mất mặt Thần tộc, dứt khoát gia nhập trận doanh của Hiên Viên tộc. Mà Cộng Công tộc là một tộc đàn chỉ sợ trên đời không loạn, không cần phải đi tìm bọn họ thì bọn họ đã chủ động tìm đến. Còn có không ít những Thần tộc nhỏ khác cũng bị Hiên Viên tộc du thuyết, chỉ cần đánh đổ tam tộc, bắt bọn họ đi bổ thiên thì Độ Thiên giới có thể khôi phục bộ dáng trước kia.


Nhưng hiện tại chỉ vừa mới bắt đầu, Thần tộc cũng chỉ công kích những tu sĩ tam tộc ở gần bọn họ, vẫn chưa có ảnh hưởng lớn tới đại bộ phận tu sĩ. Có điều, theo thời gian trôi qua thì thời điểm đối chiến trực tiếp cũng không còn xa nữa.


Tình hình hiện tại mới biết được như thế, tin tức không lưu thông, mọi người chỉ có thể biết được sau khi chuyện đã xảy ra. Kim Phi Dao nhìn về phía Bố Tự Du, hắn đang ngồi trước một bàn, cầm bút viết lia lịa lên một quyển sổ giấy thủy nguyệt.


“Ba vị tiền bối, ta có thể đưa ra ý kiến không?” nàng liền nâng tay hỏi.


“Chuyện gì?” Thái Hạo Diễn đáp.


Kim Phi Dao khụ một cái, nghiêm nghị nói: “Mọi người cập nhật tin tức quá chậm, mặc kệ phát sinh chuyện gì cũng chỉ là truyền miệng, như vậy không có lợi cho chúng ta làm việc. Các tiền bối Thần tộc có khả năng không biết ở dưới Thần cấp giới có một nơi gọi là Thế Đạo Kinh, bọn họ chuyên môn thu thập tin tức tình báo, mặc kệ ngươi muốn biết chuyện gì đều có thể lấy được từ chỗ bọn họ. Kể cả âm mưu, kế hoạch của người khác ngươi cũng có thể biết trước, như vậy mới không rơi vào thế bị động.”


“Tiếp tục nói!” Thái Hạo Diễn gật đầu.


“Ta cảm thấy chúng ta cũng nên làm như vậy. Bố đạo hữu ở Thần cấp giới chính là một năng thủ ở phương diện này, hắn thích nhất là tìm hiểu tin tức, không bằng để hắn mở một nơi chuyên thu thập tình báo, như vậy chúng ta có thể biết trước bên Hiên Viên tộc muốn làm gì. Muốn biết gì thì cứ mua từ chỗ hắn là được.” Kim Phi Dao chỉ vào Bố Tự Du mà nói, không phải lúc trước hắn còn nói muốn mở Thế Đạo Kinh sao, hiện tại nàng liền cho hắn cơ hội.


Bố Tự Du không ngờ Kim Phi Dao lại đột nhiên đề cập chuyện này, tìm hiểu tình báo thì cũng không có gì, nói thẳng trước mặt như vậy thì tình báo của hắn sẽ có người mua.


“Hắn là con của Bố Dao…” Thái Hạo Diễn nói với Khương Thủy Nhiên.


Sắc mặt Khương Thủy Nhiên lập tức thay đổi, bắt đầu do dự. Xem ra Bố Dao này đã tai họa Thần Nông tộc không nhỏ, đến cùng đã ngủ với bao nhiêu cô nương mà nghe nói tới con của Bố Dao liền thay đổi sắc mặt như vậy?


Lúc này, Lang đại nhân mở miệng: “Hắn là cháu của ta.”


Khương Thủy Nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Lang đại nhân, trong ánh mắt rõ ràng lộ ra loại cảm xúc đồng bệnh tương liên, sau đó hắn liền không chút do dự nói: “Việc này có thể, chúng ta sẽ cung cấp pháp bảo tuyệt phẩm cho hắn, dù sao tìm hiểu tin tức Hiên Viên tộc cũng là chuyện vô cùng nguy hiểm.”


Như vậy liền kiếm được pháp bảo tuyệt phẩm? Kim Phi Dao sửng sốt, vội vàng nói: “Ta cũng có thể đi tìm hiểu tin tức.”


“Không được, ngươi đi rồi thì ai quản lý Kiến Thiên thành? Ngươi ở lại trong này cho ta!” Thái Hạo Diễn căn bản không cho nàng cơ hội, trực tiếp từ chối.


Kim Phi Dao cực kỳ thất vọng, nàng còn muốn đi ra ngoài cùng Bố Tự Du, có thể lấy được pháp bảo tuyệt phẩm từ tay bọn họ.


Lúc này tâm tình của Bố Tự Du hoàn toàn tương phản với nàng. Hắn thấy may mắn vì Phục Hy tộc không hợp tác với Hiên Viên tộc, nếu không thì còn tìm hiểu tin tức cái nỗi gì, chỉ cần tính toán một cái là biết hắn sắp tới rồi. Nếu có thể học được Thần thuật này thì có dùng công pháp suốt đời của hắn đi đổi hắn cũng nguyện ý. Tuy nhiên, hắn cũng biết điều này chỉ là ý nghĩ, kể cả người Phục Hy tộc cũng không phải ai cũng có thể tính toán, càng không nói tới người tam tộc không có huyết thống Thần tộc.


Tuy nhiên, hắn lại muốn đi tìm Bố Dao hỏi xem hắn có huynh đệ tỷ muội ở Phục Hy tộc hay không. Nếu có mà lại biết tính toán thì mang theo bên người là có thể biết rất nhiều chuyện. Những tu sĩ luôn luôn ở một mình này chắc chắn có rất nhiều bí mật không muốn người khác biết, đến lúc đó đều bị hắn biết thì sẽ là chuyện khoái trá đến mức nào chứ?


Cuối cùng, Kim Phi Dao không đợi yến hội kết thúc đã hạ xuống Bách Vị lâu, một đống việc còn đang chờ nàng, căn bản không có thời gian nghe bọn hắn khoe khoang. Việc Thần tộc nói xong vậy mà lại nhàn hạ thoải mái nói nhàn thoại, đúng là một đám gia hỏa nhàn nhã.


Nàng gọi Hoa Uyển Ti và Mập Mạp tới, bắt đầu bàn bạc xem phải an bày những tu sĩ kia thế nào. Cuối cùng kết luận là sau này có khả năng còn có người tới, tốt nhất có lẽ là không phân địa bàn nữa mà để cho bọn họ tự bày Linh Lung lâu. Những tu sĩ có địa bàn từ trước thì đương nhiên chưa hết kỳ thuê chưa thể bắt họ bỏ viện tử đi, chỉ có thể tạm thời để như vậy.


Biện pháp tốt nhất là vá trời, chỉ cần địa bàn lớn thì tự nhiên sẽ không lo về chuyện chỗ ở nữa. Chỉ có điều mất bao lâu thì Thần tộc sẽ đánh hạ tam tộc? Nếu chỉ là trăm năm nữa thì căn bản không có thời gian.


“Uyển Ti, chuyện tam tộc đánh Thần tộc vạn năm trước ấy, tổng cộng mất bao lâu?” nàng bình thường vốn không chú ý những chuyện này cho nên liền hỏi Hoa Uyển Ti.


Không đợi Hoa Uyển Ti mở miệng, Mập Mạp đã xen lời: “Lão đại, ta biết, lần trước hao phí một nghìn chín trăm năm mới đánh xong.”


“… Được rồi, chúng ta có thể chậm rãi bổ thiên.” Kim Phi Dao sửng sốt một cái, nhất thời hiểu ra vì sao mấy người Thái Hạo Diễn lại không vội, còn có nhàn tâm tán gẫu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận