Tiên Vốn Thuần Lương


Thần Vũ vương nắm tinh hồn trong tay, tâm tình rất tốt: “Đi, chúng ta tới Cô Thụ Thần giới, dù sao cũng đã tới đây rồi, phải đi xem một

chút.”


Đội ngũ Yêu tộc liền bay về phía trước, cách Kim Phi Dao

càng ngày càng xa, tinh hồn trên tay vẫn đang giãy dụa, nó không còn cảm giác được hơi thở của Kim Phi Dao.


“Đừng giãy dụa nữa, đi theo ta có gì không tốt? Ngươi chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, muốn gì ta cũng

cho cái đó.” Thần Vũ vương vươn ngón tay, nhẹ nhàng sờ lên mái tóc lục

sắc của tinh hồn.


Đột nhiên, nàng cảm thấy ngón tay đau buốt, tinh hồn há mồm cắn nàng. Lập tức, khí huyết bốc lên, một luồng khí ngoại

lai chui vào trong huyết mạch nàng.


Thần Vũ vương cả kinh: “Có

độc!” nàng tức giận bóp tay, tinh hồn phát ra tiếng kêu chói tai, bị

nàng bóp thành một bãi nước xanh lục.


“Cái gì vậy? Chẳng lẽ đây

không phải là chân linh tinh hồn?” độc này quá mức hung mãnh, mặt Thần

Vũ vương biến thành màu đen, nàng mở nắm tay ra, nhìn thấy bên trong bãi nước xanh lục có một hạt giống.


Nàng vừa nói dứt lời, cái hạt

liền vỡ ra, một nhánh cây điên cuồng vọt ra ngoài như rắn độc. Thần Vũ

vương vội ném hạt giống lẫn nhánh cây ra ngoài, nhưng chúng không hề rơi xuống mà vẫn tiếp tục điên cuồng dài ra, to lên.


Chỉ mấy giây

sau, hạt giống kia đã biến thành một cây mây to bảy, tám trượng, dây mây hình thành một gương mặt người, nổi giận đùng đùng nói: “Đúng là xen

vào việc của người khác, dám nhúng tay vào việc của lão nương.”


Thần Vũ vương chau mày, vội dùng yêu khí ngăn cản độc khí công tâm, cắn môi

nhìn đám dây mây, trong lòng đã hiểu ra mình vừa cản tai cho Yêu tộc

kia.


Cũng không biết trước mặt là người nào, nhìn linh khí thiên

địa tận trời kia thì biết không phải là người mà bản thân có thể ngăn

được, nàng cúi cái đầu cao ngạo xuống, nói: “Thỉnh tiền bối bớt giận, ta cũng không biết thứ này là của tiền bối, nếu có chỗ nào mạo phạm thì

xin được thứ lỗi. Nếu ngươi vì người vừa rồi thì ta nhất định sẽ bắt

nàng đến cho ngươi.”


“Bắt về?” gương mặt kia phát ra thanh âm bén

nhọn, phi thường phẫn nộ quát: “Bắt đến thì có tác dụng gì, ta vừa mới

ra ngoài đã bị ngươi cản lại, ngươi cảm thấy với bộ dáng hiện tại của

ta, nàng ta còn thích thú nhận lấy sao?”


Thần Vũ vương lặng lẽ

nhìn quanh, các Yêu tộc đi theo đều mang vẻ mặt nghiêm túc, hiển nhiên

đã nhìn ra thực lực của dây mây này không thể coi thường, cách tốt nhất

hiện tại là trốn chứ không phải tác chiến. Nàng liếc mắt với hai gã Yêu

tộc ở gần nhất, tìm được cơ hội phải mau chóng đào tẩu, lần này gặp

phiền toái rồi.

phiền toái rồi.


“Tiền bối, nếu tiền bối có gì phân phó thì chúng

ta có thể làm thay.” Thần Vũ vương thử thương lượng với khuôn mặt kia,

nếu có thể không động thủ là tốt nhất, nếu không e rằng sẽ có thương

vong. Bản thân còn bị trúng độc của nó, độc này cảm giác khác hẳn độc

bình thường, nếu không dựa vào tu vi Luyện Hư kỳ của nàng thì không thể

nào trước đó lại không phát hiện mảy may.


Tên Yêu tộc đáng chết

kia, lúc đó hẳn là cố ý muốn ném phiền toái này cho mình cho nên mới để

con ếch kia xua đuổi nó, hấp dẫn lực chú ý của mình. Đừng để ta gặp lại

ngươi, nếu không ta sẽ cho ngươi biết tay!


Dây mây căn bản không

hề suy nghĩ về đề nghị của nàng, hiện tại nó đang ôm một bụng lửa giận,

đời này hận nhất là có người gây trở ngại cho mình. Nàng rống giận một

tiếng, hai bên mặt liền có vô số dây mây vũ động, mạnh mẽ vọt tới những

Yêu tộc kia.


“Đi!” Thần Vũ vương cũng hét lớn một tiếng, thất thải điểu dưới chân vụt một cái liền rơi xuống, chúng Yêu tộc đã sớm có

chuẩn bị, cũng bay vèo ra bốn phía, ào ào xuất ra các loại độn pháp chạy đi.


“Chết hết cho ta!” cây mây hô to, hung thần ác sát cho dám

dây mây bay ra ngoài, lan ra chung quanh như ác xà, đuổi theo đám Yêu

tộc. Trên các dây mây còn quỷ dị nở ra những bông hoa màu hồng phấn,

phiêu tán trong không khí một mùi hương nhàn nhạt, chất độc lập tức tràn ra bốn phía.


Không ngừng có Yêu tộc bị cây mây đánh trúng, lại có nhiều Yêu tộc bị hút vào trong độc khí, Thần Vũ vương thấy cảnh đó thì

đành phải ngừng lại, cắn ngón tay, dùng máu tươi vẽ một huyết trận vào

không trung. Nàng dán bàn tay vào huyết trận, quát: “Huyết độn trận,

mở!”


Huyết trận phát ra quang mang đỏ tươi, mạnh mẽ hút huyết khí

màu đỏ trên người Thần Vũ vương, nàng cắn chặt răng, hét lên: “Đi mau!”


Những Yêu tộc bị nhốt ào ào xông tới, mười tên Yêu tộc tạo ra một lớp phòng

ngự bên ngoài, các Yêu tộc còn lại vọt vào trong huyết trận để truyền

tống đi. Cây mây không ngừng đánh lên phòng ngự che phủ, mỗi một đòn rơi xuống lại làm một Yêu tộc phun máu tươi.


Sắc mặt Thần Vũ vương

càng ngày càng đen, cuối cùng thấy không có ai khác nữa, mười tên Yêu

tộc kia kéo Thần Vũ vương vọt vào trong huyết trận. Vừa tiến vào huyết

trận, huyết trận liền ông một tiếng, biến mất giữa không trung, công

kích của đám dây mây liền rơi vào hư không.


Trong những dây mây

khác vẫn còn vài tên Yêu tộc không chạy thoát bị cuốn lấy, bọn họ đã bị

công kích cộng thêm thụ độc giết chết nhưng yêu hồn đã nhân cơ hội chạy

thoát ra ngoài, chỉ cần tìm được Yêu tộc là có thể đoạt xá sống lại.

thoát ra ngoài, chỉ cần tìm được Yêu tộc là có thể đoạt xá sống lại.


Trong không trung chỉ còn lại cái mặt dây mây, ngoài mùi hoa phiêu tán thì

còn có tiếng rống giận dữ của nó vang vọng. Nó giống như độc xà, tham

lam nhìn bốn phía, chỉ hy vọng có vài gia hỏa không có mắt nào đó đi

ngang qua để nó giết thêm vài kẻ. Một khắc sau, dây mây bắt đầu biến

thành màu vàng, trở nên cứng ngắc, rồi chậm rãi héo rũ, cuối cùng bị gió thổi qua hóa thành bụi, phiêu tán trong không trung.


Dưới tàng

cây Chân Linh ở Cô Thụ Thần giới, Chân Linh Thụ Mẫu lẳng lặng ngồi, nàng đột nhiên mở mắt, tức tối mắng: “Nếu không phải chỉ có Chân Linh loại

thì các ngươi đừng hòng chạy trốn.”


Bất mãn khẽ cắn môi, nàng lại

thở dài: “Quên đi, chẳng qua chỉ là một con kiến thôi, sau này tìm ai đó đi ra ngoài là được, ta không tin lại không tìm thấy hắn.”


Cô Thụ Thần giới không một bóng người lại đột nhiên truyền ra tiếng cười lạnh, chỉ chốc lát sau, tiếng cười ngừng lại, Cô Thụ Thần giới lại khôi phục

an tĩnh.


“Mập Mạp, ngươi không sao chứ? Không phải bản thân ngươi

chính là độc vật sao, sao có thể bị chút độc ấy làm phiền chứ.” Mập Mạp

đang nằm hôn mê trên phi thảm, trên ngực là máu tươi mà nó phun ra lúc

trước, thân mình màu trắng đã biến thành màu đen. Kim Phi Dao lục tìm

đan dược trong túi càn khôn nhưng thực sự là không có nhiều đan dược

giải độc, đã Hóa Thần kỳ rồi, ai còn uống giải độc đan nữa.


Nàng

lục ra một đống đan dược loạn thất bát tao, nhét hết vào miệng Mập Mạp.

Hoa Uyển Ti cũng ngồi bên cạnh nhưng cả hai người không dám chạm vào Mập Mạp vì không ai biết độc này lợi hại đến đâu, chạm vào có bị nhiễm lên

người hay không.


Nhét đan dược vào miệng xong, Mập Mạp lại tiếp

tục phun máu, căn bản không có chút hiệu quả nào. Nó vẫn nằm im không

nhúc nhích trên thảm, hai mắt mở trừng trừng làm Kim Phi Dao sợ hãi, vội ném một mảnh da thú lên bụng nó, sau đó đấm mấy phát, “Mập Mạp, không

phải ngươi chết đó chứ? Nếu ngươi chết thì Đại Nữu và đám ếch con phải

làm sao bây giờ?”


“Khụ…” Mập Mạp khụ ra một búng máu, liếc mắt

nhìn Kim Phi Dao, vô lực nói; “Còn đấm nữa thì sẽ chết thật đấy, Đại Nữu với ếch con cái gì, có chủ nhân như ngươi thì còn có thể có linh thú

dây dưa dong dài về tình cảm sao?”


“Sao lại nói lời có chiều sâu

như vậy chứ, thoạt nghe cứ như thực sự sắp chết vậy.” Kim Phi Dao

nghiêng đầu cẩn thận nhìn, tình hình Mập Mạp thật sự không ổn, nàng phát hiện lưỡi Mập Mạp cũng biến thành màu đen, lúc này mà chế nhạo nó thì

hình như không tốt lắm.


Thở dài, Kim Phi Dao lấy một cái hộp ngọc

từ túi càn khôn, mở ra, bên trong là một viên đan dược, chính là viên

Hồi Thiên Chuyển Sinh hoàn lần trước Bố Tự Du đưa cho nàng.


Nhìn

Nhìn

chằm chằm vào Hồi Thiên Chuyển Sinh hoàn, Kim Phi Dao lắc đầu, bỏ vào

miệng Mập Mạp, đặt tay lên tấm da thú trên bụng Mập Mạp, chú linh lực

vào. Đan dược đang bị mắc ở cổ nó được Kim Phi Dao dùng linh lực đẩy vào bụng.


Lại dùng linh lực xem xét một lần, thụ độc đã lan ra toàn

thân Mập Mạp, không có chỗ nào không dính, muốn dùng linh lực ngăn cách

thụ độc cũng không được.


“Mặc cho số phận đi, không biết Hồi Thiên Chuyển Sinh hoàn có thể trị độc không đây.” Kim Phi Dao chỉ biết đan

dược này có thể nối xương liền thịt nhưng về mặt giải độc thì không rõ

là có tác dụng không. Nhưng hiện tại nàng cũng không có cách nào cứu Mập Mạp, đành phải làm vậy thôi.


Hoa Uyển Ti canh giữ bên cạnh Mập Mạp, ngẩng đầu nhìn nàng nói: “Tiểu Uyển đang khóc, nàng sợ Mập Mạp chết.”


“…” Kim Phi Dao cào cào đầu, bất đắc dĩ nói: “Đã biết, ta sẽ tận lực, nó là do ta nuôi từ nhỏ, ta làm sao có thể nhìn nó chết như thế.”


Kim

Phi Dao giao phi thảm cho Hoa Uyển Ti, mình thì ngồi xuống cạnh Mập Mạp, rót linh lực vào trong cơ thể nó. Lúc đó, nàng dùng Hồi Thiên Chuyển

Sinh hoàn liền có hiệu quả ngay lập tức nhưng hiện tại Mập Mạp dùng thì

hiệu quả lại không rõ ràng. Mập Mạp đã mất ý thức, hôn mê trên phi thảm, không khác chết là mấy.


Kim Phi Dao liên tục chú linh lực mười

ngày liền, bắt đầu phải dùng bổ linh đan để bổ sung linh lực, tình trạng Mập Mạp đã tốt lên nhiều. Người đã không còn đen như than nữa mà đã

nhạt thành xám đen, ý thức vẫn chưa khôi phục nhưng hô hấp đã vững vàng

hơn nhiều. Hồi Thiên Chuyển Sinh hoàn vẫn phát huy một ít hiệu quả, tuy

không thể giải độc nhưng có thể bảo vệ nội tạng Mập Mạp không bị độc làm thối rữa, thụ độc trong máu cũng được Kim Phi Dao bức ra ngoài từng

chút một.


“Uyển Ti, Thần giới kế tiếp còn bao xa nữa? Mập Mạp còn

chưa thanh tỉnh thì ta vẫn còn phải sử dụng linh lực, cứ bay ở không

trung như vậy rất nguy hiểm, phải mau chóng tìm chỗ đặt chân.” Kim Phi

Dao điều chỉnh hô hấp, nói với Hoa Uyển Ti.


Hoa Uyển Ti nhìn Linh

giới Du Cảnh kính, không vui lắc đầu: “Khoảng cách còn rất xa, nhìn vào

đây mà tính thì ít nhất phải mười ngày nữa mới tới. Hay là để ta thay,

ngươi đã chú linh lực mười ngày nay rồi, nghỉ ngơi một chút đi.”


“Không được, độc này phi thường hung mãnh, thỉnh thoảng lại muốn thông qua

linh lực ta rót vào để lẻn lên người ta, may mà ta dùng tu vi đè ép lại. Thân thể ngươi thì không sợ độc nhưng ta sợ nó sẽ phá hoại hồn phách

ngươi, nó lúc nào cũng rình rập cắn nuốt yêu đan của Mập Mạp, phi thường độc ác.” Kim Phi Dao từ chối, nếu Hoa Uyển Ti cũng nhiễm độc thì nàng

sẽ mệt chết, không thể phân thân nha.


“Ta nghĩ cách để phi thảm

bay nhanh hơn, tận lực để tới Thần giới kế tiếp trong vài ngày nữa.” Hoa Uyển Ti cau mày, cất Linh giới Du Cảnh kính đi, ngẩng đầu nhìn về phía

trước.


Đột nhiên, nàng di một tiếng, “Mau nhìn, phía trước có gì đó kỳ quái, hình như là một thành trấn.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận