Tiên Vốn Thuần Lương


Tất cả mọi người lẳng lặng nhìn Kim Phi Dao phóng Thôi Tình phấn. Người đứng gần thì có thể

nhìn thấy một màn như vậy, còn ở xa cũng chỉ nhìn thấy thứ gì đó như

sương khói phiêu tán trong nước biển.


Một bao phấn tan chảy hết,

Kim Phi Dao lại lấy ra một túi khác, trong lòng âm thầm tính toán. Lúc

đó thuyền Hải Thạch kéo những bao phấn này trên mặt biển để hấp dẫn yêu

thú bên dưới, dù di động cộng với khoảng cách xa mà hiệu quả cũng vẫn

rất lớn, hiện tại đang ở trong biển, bốn phía đầy rẫy yêu thú, không

biết dùng nhiều như vậy có thể hấp dẫn tới bao nhiêu.


Mục tiêu

của Thủy Quân vương hẳn là những động vật biển lớn trong rãnh biển này,

còn những động vật biển cấp năm, cấp sáu thì chắc hắn sẽ không để vào

mắt. Kim Phi Dao nhìn bốn phía, nơi này đúng là nơi thích hợp nhất,

trước đây chỗ này vốn có một rừng rong độc, không ngờ Thủy Quân vương vì kế hoạch lần này mà chỉ dùng bảy ngày để chém sạch cả rừng rong độc.


Dưới đáy biển vẫn còn nhìn thấy không ít gốc rong biển dài nửa tấc, có lẽ vài chục năm sau sẽ lại mọc lên.


Không biết phóng hai bao như vậy sẽ có hiệu quả thế nào, bình thường nàng chỉ dùng một bao bằng hai bàn tay, lần này không chỉ gấp mười lần thôi đâu. Vì thế, Kim Phi Dao liền ngừng tay, cùng mọi người đứng trong nước biển nhìn màu vàng nhàn nhạt lan ra xa, cuối cùng tan hợp hoàn toàn trong

nước biển.


Lúc này không có bất luận người nào dám chạm tay vào

nước biển, lượng phấn lớn như vậy nếu dính phải thì không biết sẽ mất

mặt đến thế nào. Nhìn những yêu tộc đó, Kim Phi Dao đột nhiên nghĩ, Thôi Tình phấn ảnh hưởng đến Yêu tộc có thể là do bọn họ có huyết thống yêu

thú, vậy Nhân tộc và Ma tộc có chịu ảnh hưởng không? Đây đúng là một mê

đề nha, thực muốn có người đến thí nghiệm xem sao.


Bọn họ chiếm

địa bàn lớn như vậy, vốn không cần dùng Thôi Tình phấn cũng sẽ có động

vật biển bơi tới, nhưng vì người quá đông cho nên làm cho động vật biển

sợ hãi mà bỏ chạy. Hiện tại nhờ tác dụng của đại pháp trận, trong mắt

động vật biển thì chỗ này chỉ là một hải vực không bóng người lại có

động vật biển bơi qua bơi lại, còn sau khi vừa tiến vào pháp trận thì

lập tức bị yêu tộc giết chết.


Không biết sẽ đưa tới bao nhiêu

động vật biển, đại đa số mọi người có chút khẩn trương, những động vật

biển thỉnh thoảng vô ý chạy vào càng làm người ta cảm thấy phiền lòng ý

táo.


Đột nhiên, xa xa truyền đến tiếng vang, tất cả mọi người

ngẩng đầu cẩn thận nghe ngóng. Thanh âm giống như từ bốn phương tám

hướng truyền đến, càng ngày càng lớn, cuối cùng thì thấy một rừng động

vật biển đen ngòm tuôn lại. Không chỉ có động vật biển, ngay cả hải ngư

cũng điên cuồng xông tới, khí thế kinh người, rào rào chui vào trong

pháp trận.


“Mau giết!” không biết ai đó hét lớn một tiếng, mọi

người ào ào lấy pháp bảo pháp khí, đánh đấm túi bụi, người của Thủy Quân vương thấy động vật biển tiến vào pháp trận thì định đóng pháp trận

người ào ào lấy pháp bảo pháp khí, đánh đấm túi bụi, người của Thủy Quân vương thấy động vật biển tiến vào pháp trận thì định đóng pháp trận

lại.


Kim Phi Dao vội vàng ngăn cản: “Từ từ, quá ít, còn chưa đủ.

Nếu nước biển bị bài xuất ra ngoài thì hương vị phấn trong này sẽ bị

phiêu tán đi, nơi này sẽ không còn là nơi đậm đặc nhất nữa, động vật

biển sẽ không tập trung tới nữa. Phải để mọi người giết đã rồi tiếp tục

đợi, tất cả số động vật biển này đều là cấp năm, cấp sáu, bình thường

sống ở phụ cận, còn yêu thú trong rãnh biển thì vẫn chưa tới.


“Có phải là những yêu thú đó quá lớn, số Thôi Tình phấn này không đủ cho

nên không tới hay không?” Hoa Uyển Ti ở một bên hỏi. Đám động vật biển

cấp năm, cấp sáu này điên cuồng tuôn đến, bị các yêu tộc hưng phấn dị

thường giết chết, căn bản không tới phiên các nàng động thủ.


Lần

này số lượng yêu thú thật sự rất nhiều, mới nhóm đầu tiên mà đã mấy ngàn con, còn có những loạt kết thành đoàn thành đội lội tới, thoạt nhìn phi thường đồ sộ.


Lại đợi thêm nửa canh giờ, mọi người rốt cục đợi

được con mồi mong muốn, một con động vật biển cấp tám, cao chừng chục

trượng bơi ra từ rãnh biển đen ngòm.


Đảo Sơn kình, bạch tuộc Bách Tiên, Tiêu Cầu, còn có một ít động vật biển cấp tám to đến một, hai

trăm trượng, chúng nó rời khỏi rãnh biển, mắt nhìn chằm chằm chỗ pháp

trận. Dưới tác dụng của pháp trận, chúng nó không nhìn thấy yêu tộc nào

nhưng lại nhìn thấy ngàn vạn động vật biển đang ép buộc, hơn nữa thỉnh

thoảng lại có máu tươi rỉ ra, khơi dậy thiên tính giết chóc của chúng.


Tuy rằng mục đích không phải là tới ăn động vật biển nhưng làn nước biển

đầy mùi máu tươi này đã trực tiếp thay đổi mục tiêu của chúng nó, giết

hại mới là thiên tính của chúng.


Động vật biển trong rãnh sâu vọt tới, há cái miệng rộng ra cắn xé đám động vật biển cấp năm, cấp sáu.

Tiểu động vật biển bị chúng nó dọa sợ, nhất thời không chú ý được gì,

liền ào ào định chạy trốn. Kim Phi Dao vội hô lên: “Mau đóng trận, nhốt

tiểu động vật biển trong trận, để những người từ Nguyên Anh trở lên ra

ngoài giết những con to, những người còn lại giết con nhỏ.”


Tiếng nói vừa dứt, đại trận vang lên tiếng vang, đám tiểu động vật biển đang

định đào tẩu đã bị nhốt trong pháp trận. Hơn nữa, những yêu tộc của Thủy Quân vương nghe xong đề nghị của Kim Phi Dao liền thay đổi công năng

của đại trận. Đám yêu thú lớn ở rãnh biển bơi bên ngoài trận vẫn có thể

nhìn thấy cảnh máu me đầm đìa trong trận, mùi máu tươi của đám tiểu động vật biển tản ra, hấp dẫn chúng nó không trốn đi.


Những yêu tộc từ Nguyên Anh trở lên nhảy ra pháp trận, bắt đầu vây sát những động vật biển lớn đó.


Kế hoạch thay đổi, dù Kim Phi Dao đã cẩn thận suy tính nhưng hiện trường

vẫn hỗn loạn quá mức làm nàng có chút không chịu nổi. Nàng cũng không

muốn lãng phí Thôi Tình phấn nhưng nếu không hấp dẫn được nhiều yêu thú

tới thì Thủy Quân vương sẽ không xóa nợ cho nàng.

tới thì Thủy Quân vương sẽ không xóa nợ cho nàng.


Tuy nhiên, hiện tại tuy hỗn loạn nhưng cũng may là số lượng động vật biển không ít, hơn nữa mùi máu lại quá nặng, ngoài Thôi Tình phấn ra thì mùi máu tươi cũng góp phần lớn kích thích chúng nó. Nước biển bên trong pháp trận đã đỏ

lòm, không thấy rõ gì nữa, tên yêu tộc kia nhanh chóng cho máu chảy ra

ngoài.


Máu loãng cứ thế chảy ra ngoài, phiêu tán ra bốn phía như

bão cát, ngay cả Bách Hợp thành phía xa cũng có thể nhìn thấy máu đỏ

chảy qua. Lúc này không cần Thôi Tình phấn gì nữa, một lượng máu lớn

tràn xuống rãnh biển, chỉ chốc lát sau đó liền có thêm động vật biển ở

dưới đó đi lên.


Không ngờ lại có hiệu quả như vậy, mùi máu tươi còn tốt hơn cả Thôi Tình phấn nữa.


Thấy nước biển sắp bị rút ra hết, Kim Phi Dao vội ngăn cản hắn, “Đừng rút

hết nước biển ra, để lại một lượng bằng nửa người, chờ lát nữa giết xong đống này thì có thể dùng lượng nước đó để hấp dẫn động vật biển khác.”


“Các hạ suy nghĩ quả nhiên chu toàn.” Lại có thể tỉnh táo đến vậy, tên yêu

tộc kia gật đầu, nhìn tràng cảnh náo nhiệt này thì thu hoạch có thể còn

lớn hơn trong tưởng tượng.


Bình thường, ở hải vực chung quanh có

rất nhiều động vật biển, có loài còn kết đàn hàng chục vạn con để hành

động, tu sĩ muốn liệp sát chúng nó cũng chỉ có thể bắt những con lạc

đàn. Nếu mấy chục vạn con đồng loạt công kích thì dù chỉ là cấp năm, cấp sáu cũng làm người ta không chịu nổi, nhưng hiện tại có gần mười vạn

yêu tộc đứng cùng nhau, đám động vật biển bị hấp dẫn tới cơ hồ còn chưa

kịp phản kích đã bị giết sạch rồi.


Ngay cả yêu tộc Hóa Thần kỳ cũng động dung, đây là thú triều a!


Kim Phi Dao cơ hồ không hề động tay, cứ thế đứng dưới đáy biển nhìn yêu tộc điên cuồng giết động vật biển, nước biển đã đậm đặc đến mức từ đỏ biến

thành đen. Vô số động vật biển bị huyết tinh hấp dẫn tới, bị vây trong

pháp trận hoặc không cũng đều không trốn thoát khỏi cái chết. Máu loãng

được chiết ra gần mười lần, người người đều hưng phấn đến cực điểm, thi

thể động vật biển chất thành núi, đã không phân biệt được chỗ nào là đá

ngầm,c hỗ nào là động vật biển nữa.


Trận giết chóc này kéo dài

đúng hai mươi sáu ngày, tuy ai cũng mang theo Bổ Linh đan nhưng lại

không ngờ có nhiều động vật biển để giết như vậy nên cơ hồ đều dùng hết

sạch. Bách Hợp thành phía xa cũng bị máu loãng che phủ, mười ngày nay

hai tộc Nhân – Ma trong Bách Hợp thành chỉ có thể nhìn thấy màu đỏ máu

bên ngoài màn hào quang.


Có lần Kim Phi Dao nói không mang đủ Bổ

Linh đan, phải trở về Bách Hợp thành, kỳ thực là đã đến ngày ăn thịt yêu long, nàng về cắt lấy thịt yêu long rồi lại vội vã chạy tới hiện

trường.


Đến cuối cùng chỉ có những động vật biển linh tinh xuất

Đến cuối cùng chỉ có những động vật biển linh tinh xuất

hiện, mọi người có thể nhẹ nhàng thở ra, lúc kiểm kê mới phát hiện ngoài động vật biển còn có yêu tộc bị chết, rất nhiều trong số đó là bị động

vật biển đánh chết trong lúc hỗn chiến, tuy nhiên nhân số cũng không

nhiều. Người của Thủy Quân vương không khách khí thu đi tất cả động vật

biển cấp tám, vẻn vẹn hơn sáu ngàn con.


Những động vật biển này

bình thường đều ẩn nấp trong rãnh biển, thỉnh thoảng mới có tu sĩ đến

quấy rầy chúng nó, số lượng rất nhiều. Nhưng chỉ một trận này đã lấy đi

tính mạng của ít nhất là một phần ba, số còn lại là do ở quá sâu hoặc là phương hướng khác cho nên không đến.


Còn lại yêu thú từ cấp bảy

trở xuống, đầu tiên là Hóa Thần và Nguyên Anh kỳ chia nhau, thừa lại mới về những người khác. Kim Phi Dao và Hoa Uyển Ti có thể cầm hai phần,

nhưng động vật biển có thánh đan đại đa số là động vật biển cấp sáu,

nàng liền chủ động yêu cầu lấy số nội đan này.


Nàng không lấy yêu thú cấp bảy thì mọi người càng cao hứng, liền để hai người thu đi hơn

ba vạn viên nội đan. Lúc thu đan Kim Phi Dao chỉ lấy của hậu duệ thần

thú, đây là hơn ba vạn viên nội đan tinh thuần, nếu ăn hết mà còn không

tiến giai Hóa Thần kỳ thì Kim Phi Dao cảm thấy bản thân có thể đi chết

được rồi. Nếu không có chuyện yêu long thì nàng đã không cần quản Thủy

Quân vương gì đó, trực tiếp bỏ chạy lấy người rồi.


Yêu tộc vô

cùng cao hứng trở về Bách Hợp thành, toàn thành náo nhiệt phi phàm,

người người đều thắng lợi trở về, ngay cả Địa tộc cách vách cũng mặt mày hớn hở, một lần ra ngoài là có thể trả hơn một nửa số nợ cho Thủy Quân

vương. Hơn nữa, lúc trước đã nghe nói tổng cộng sẽ đi mười lần. Mười

lần, mỗi lần đều được như vậy thì không bao lâu nữa bọn hắn lại được

sống những ngày tốt đẹp.


Lá Cây cũng được chia không ít động vật

biển, nhìn đống động vật biển trong nhà, nàng cười toét miệng, như vậy

thì sau này không lo không có hàng hóa nữa.


Thủy Quân vương cũng

không nghĩ có thể thu hoạch lớn như vậy, số lượng này đã vượt xa dự kiến của hắn. Nghĩ rằng trong biển cái gì không nhiều chứ động vật biển thì

không thiếu, hắn liền hạ lệnh cho Kim Phi Dao tiếp tục chuẩn bị, mười

ngày sau sẽ lại ra ngoài liệp sát động vật biển.


Kim Phi Dao chỉ

có thể trả lời hắn, nói động vật biển nơi đó vừa mới bị giết sạch, có đi cũng không còn cái gì, không bằng đổi sang nơi khác. Hơn nữa, mọi người cũng cần được nghỉ ngơi, nên để một tháng sau rồi đi để mọi người nghỉ

ngơi cho tốt đồng thời nghĩ ra cách tốt hơn để hấp dẫn thêm nhiều động

vật biển.


Vì thế, Thủy Quân vương đồng ý ba mươi ngày sau mới

xuất phát, còn phái người ra ngoài tìm nơi có nhiều động vật biển. Yêu

tộc toàn thành nhận được tin tức thì đại hỉ, chỉ có hai tộc Nhân – Ma

còn nói một vài lời châm chọc khiêu khích nhưng đều bị yêu tộc đang mừng như điên bỏ ra sau tai.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận