Tiên Vốn Thuần Lương


“Kim đạo hữu, mời đi theo bên này, ta đưa ngươi đi làm quen một chút.” Quần

áo màu tím, ngọc bội bảo châu, mỗi cái giơ tay nhấc chân đều có linh lực biến hóa thành hoa lan, hương thơm nhẹ nhàng phiêu tán, người đẹp như

tiên.


Kim Phi Dao đi theo sau một mỹ nhân như vậy, cảm thấy bản

thân như phiêu tán trong ánh sáng rực rỡ của nàng, mọi cảm giác đã thành hư vô.


“Kim đạo hữu, đây là viện số bốn mươi tư, ngươi sau này

sẽ ở đây. Đừng thấy tên viện khó nghe, chỉ vì có quá nhiều viện cho nên

nếu không sắp xếp như vậy thì sẽ rất khó tìm. Ta ở viện số mười sáu, nếu rảnh rỗi thì tới chơi với ta, chỉ cần đi lần lượt theo số là có thể dễ

dàng tìm được viện số mười sáu.” Mỹ nhân mỉm cười đứng ở trước cửa một

khu nhà, nói.


Nghe xong lời nàng, Kim Phi Dao không còn gì để nói, nàng căn bản không thể dễ dàng tìm được viện số mười sáu.


Mỹ nhân trước mắt tên Liễu Khinh Ba, là người đầu tiên nàng tiếp xúc sau

khi gia nhập Toàn Tiên môn. Từ Bách Trùng cốc trở về, Kim Phi Dao bán

được sáu bảy ngàn linh thạch, sau khi trả nhà cho Cư Đi đường nàng đi

thẳng tới chỗ đón tiếp ở Toàn Tiên môn. Làm xong thủ tục, Kim Phi Dao

nhận được một ngọc giản viết “bốn mươi tư” rồi an vị trên xe ngựa đi tới chỗ ở của môn nhân Toàn Tiên môn trong thành Lạc Tiên.


Cầm ngọc

giản trong tay, nàng liền đi vào trong cánh cổng nạm vàng bạc, trên có

hình linh thú chạm ngọc, hai bên bày đầy hoa cỏ quý hiếm. Một môn phái

lớn như vậy mà ngay một người trông cửa cũng không có, thấy người ra vào mà không một ai tiến tới hỏi một tiếng.


Sau khi vào trong nàng

mới phát hiện khu vực dành cho môn nhân Luyện Khí kỳ này của Toàn Tiên

môn thực sự quá lớn. Ngay ở cửa vào là một hoa viên rộng trên trăm

trượng. Trong hoa viên hoa tươi bát ngát, bươm bướm bay lượn. Giữa vườn

là hơn mười cánh cổng hình vòm khiến Kim Phi Dao không biết phải đi vào

cái nào.


Trên cổng vòm lại không có biển hiệu gì cả, nàng chọn

đại cái thứ tư đi vào, ai bảo mình ở viện số bốn mươi tư cơ chứ. Tuy là

có hơi khó nghe, nhưng có lẽ chỉ cần đi vào cổng thứ tư là tới.


Ai ngờ bên trong cổng vòm lại là một hoa viên nho nhỏ, trong hoa viên lại

có mười cánh cổng vòm khác. Nàng chọn đại một cái mà đi, bên trong xuất

hiện một hồ sen. Nàng đi tới đi lui trong vườn, cũng tìm được vài tiểu

viện nhưng lại không phải là khu nhà số bốn mươi bốn của nàng.


Đúng lúc Kim Phi Dao đang hoài nghi mình đi nhầm vào một pháp trận nào đó,

chung quanh đều là ảo giác thì Liễu Khinh Ba xuất hiện như tiên nữ.

Không giống với những người khác không đợi Kim Phi Dao kịp hỏi đường đã

vội vàng rời đi, Liễu Khinh Ba nhìn thấy nàng đứng giữa vườn, bộ dáng

ngốc nghếch liền đi tới hỏi han.


Sau khi biết Kim Phi Dao lạc

đường, Liễu Khinh Ba tốt bụng dẫn nàng tới khu nhà bốn mươi tư, còn giải thích cho nàng về chuyện ăn ở ở Toàn Tiên môn này.


Địa bàn rộng

như thế này, lại hoa viên to hoa viên nhỏ, thuần túy là để mọi người có

không gian riêng tư và sự thoải mái. Môn nhân đều là tán tu, ai cũng có

bí mật của riêng mình cho nên mặc dù ở chung trong một khu vực nhưng lại không đoàn kết với nhau. Bởi vậy lần đầu tiên vào rất dễ bị lạc đường.


Sau đó, Liễu Khinh Ba lại nói cho Kim Phi Dao biết cái tên bốn mươi bốn của nơi nàng ở là số thứ tự của tiểu đội của nàng. Số người gia nhập Toàn

Tiên môn hàng năm không có ai thống kê, số lượng không phải hàng vạn thì cũng mấy ngàn. Nếu không phân thành các tiểu đội, vậy thì không có cách nào quản lý. Mỗi tiểu đội đều có một tiểu đội trưởng, các sự vụ bình

thường đều có thể trực tiếp tìm tiểu đội trưởng.


Nhìn bóng dáng

thướt tha của Liễu Khinh Ba đi khỏi, Kim Phi Dao quay lại quan sát khu

viện số bốn mươi bốn mà nàng sắp vào ở, cổng vòm bên ngoài cũng không có cánh mà bị ngăn lại bởi một quầng sáng cấm chế, không nhìn thấy cảnh

vật bên trong. Nàng biết đây là hiệu quả của cấm chế, cấm chế ở chỗ nàng ở trước kia cũng không khác cái này lắm.


Dùng ngọc giản mở quầng sáng ra, Kim Phi Dao đi vào trong viện. Trong khu bốn mươi bốn có một

cái sân khoảng năm mẫu, trong sân lại có hai mươi cái cổng vòm nhỏ, xem

ra một đội này có hai mươi người. Một cái ao rộng khoảng một mẫu nằm

ngay chính giữa sân, xung quanh trồng thủy tiên. Bên bờ ao còn có ba gốc liễu rất lớn, dưới gốc cây có hai cái bàn đá, trên bàn đá là một bàn cờ vây đang chơi dở. Cạnh đó có không ít hoa tươi, còn cả núi giả kỳ

thạch. Lúc này trong sân không có người, cảm giác thật thanh tĩnh.


Hai mươi cái cổng vòm nhỏ, chỉ có mười một gian có quầng sáng, còn lại đều

trống. Nàng đứng một hồi, phía trong các gian nhà có quầng sáng vẫn

không có ai bước ra, Kim Phi Dao đành tự tìm một cánh cổng không có

quầng sáng, tự động tiến vào.


Tiểu viện này rộng khoảng hai mẫu,

chính diện có ba gian phòng, một là phòng tu luyện, hai cái còn lại là

phòng luyện đan và phòng linh sủng. Ba gian lầu dưới đêu làm từ đá tảng, có lẽ là để thuận tiện cho việc tu luyện và nuôi linh thú. Trên lầu có

một gian làm bằng gỗ giống như một sương phòng bình thường để tu sĩ ở.


Trong tiểu viện ngoại trừ một cái sân nhỏ lát đá nối liền với cổng vào bằng

một con đường đá nhỏ thì những chỗ còn lạ đều là đất, có thể làm vườn

trồng linh thảo.


Kim Phi Dao xem xét qua các phòng một lần, tương đối vừa lòng, tốt hơn tiểu viện năm mươi linh thạch một năm kia nhiều,

hơn nữa lại không tốn một linh thạch nào. Càng tốt hơn nữa là linh khí ở đây đạt tới phẩm chất của phòng màu lục ở Cư Đi đường, như vậy rất có

lợi cho tu luyện.


Nhưng nàng không có cái cấm chế nào, xem ra

phải đích thân đi mua một cái, mà sương phòng trên lầu mặc dù có đồ đạc

nhưng lại không có đồ dùng hằng ngày, còn phải ra ngoài mua.


Kim

Phi Dao đi ra ngoài, lúc trở về đã cầm về mọi thứ cần thiết. Vừa vào

Phi Dao đi ra ngoài, lúc trở về đã cầm về mọi thứ cần thiết. Vừa vào

trong sân đã thấy có hai nam tu sĩ đang chơi cờ dưới gốc liễu, thấy nàng mở cấm chế đi vào thì ngừng lại, đánh giá nàng.


“Chào hai vị đạo hữu, ta là Kim Phi Dao, là người mới, về sau xin được chỉ giáo nhiều.” Kim Phi Dao tươi cười với hai người.


Hai gã tu sĩ này, một thì thoạt nhìn đã ngoài trăm tuổi, khí độ hiền hòa,

người còn lại vẻ mặt có chút lạnh nhạt, nhưng vẫn gật đầu với Kim Phi

Dao.


Lão giả vuốt chòm râu hoa râm dài, vẫy tay với Kim Phi Dao, “Tiểu đạo hữu, tới đây ngồi đi, nếm thử trà ta vừa pha xem.”


Kim Phi Dao liền đi tới. Nàng vốn muốn lập quan hê tốt với những người cùng đội, hơn nữa cũng có thể hỏi thăm chút tình huống của khu viện số bốn

mươi bốn này.


Ngồi xuống trước bàn đá, lão giả rót cho nàng một

ly trà. Kim Phi Dao nhận lấy cái chén ngọc, mùi trà thơm nức mũi, sắc

nước vàng trong như hổ phách, vị hơi đắng, uống xong lại ngọt lành. Nhẹ

nhàng nhấp một ngụm, nàng không nhịn được khen: “Trà ngon, trong đắng có ngọt.”


“Không thể tưởng được đạo hữu còn nhỏ tuổi mà cũng có thể phẩm ra phong vị trà này.” Lão nhân vuốt chòm râu, nhẹ nhàng gật đầu

nói.


Kim Phi Dao vội vàng khoát tay, “Không thể nào. Làm sao ta

có thể phẩm trà gì chứ, chỉ là cảm thấy uống ngon, cũng không biết gì

khác.” Đột nhiên nghĩ ra mình vừa mua một ít điểm tâm, liền lấy ra, “Ta

cũng không biết khi uống trà có thể ăn điểm tâm không, đây là đồ ta mới

mua về, hương vị cũng không quá ngấy.”


Nàng lấy từ trong túi ra

mấy cái bánh màu phấn hồng, tìm một cái đĩa để đựng, để bên cạnh ấm trà

của lão nhân, trông thực rất đẹp.


Uống hết hai tách trà, lão giả

mới bắt đầu tự giới thiệu, “Đội chúng ta hiện giờ, tính cả ngươi, tổng

cộng chỉ có mười ba người, nhưng những người kia đều đã theo đội trưởng

đi làm nhiệm vụ rồi. Ta họ Ông, mọi người đều gọi ta là Ông lão, còn vị

này là Lưu đạo hữu, Lưu Cao Nghĩa. Ngươi đừng để ý việc hắn luôn tỏ vẻ

lạnh lùng, thực ra tâm địa không xấu. Chúng ta vừa mới làm nhiệm vụ lần

trước nên lần này không đi cùng bọn họ.”


“Ông tiền bối, Lưu tiền

bối.” Kim Phi Dao đứng lên, chắp tay với hai người. Hai người này đều là Luyện Khí hậu kỳ, lại lớn tuổi hơn nàng, gọi bọn họ một tiếng tiền bối

cũng không phải là chịu thiệt.


Ông lão ha ha cười, “Tiểu đạo hữu

không cần khách khí, chúng ta đều là Luyện Khí kỳ, lại là người một đội, không cần gọi tiền bối. Với tu vi Luyện Khí trung kỳ của tiểu đạo hữu

mà gọi chúng ta là tiền bối thì những đạo hữu khác trở về chẳng phải sẽ

khó xưng hô sao.”

khó xưng hô sao.”


“Vậy cũng đúng, ta sẽ không gọi tiền bối khiến

hai vị khó xử nữa.” Kim Phi Dao cũng cười, chỉ có Lưu đạo hữu kia là vẫn tỏ vẻ lạnh nhạt như trước, giống như người đang ngồi uống trà với bọn

họ không phải là hắn vậy. Mỗi người có tính cách riêng, tuy thái độ hắn

lạnh nhạt nhưng Kim Phi Dao không cảm thấy sự khinh thường trên người

hắn cho nên cũng không để ý.


Ngồi nói chuyện với Ông lão một lúc

lâu, chuyện của tiểu đội bốn mươi tư cũng được nàng hỏi rõ ràng. Ngoại

trừ nàng thì trong đội còn một nữ tu sĩ nữa, tuy nhiên đã gả cho người

khác.


Bảo sao vừa rồi Kim Phi Dao thấy lạ, rõ ràng là mười hai

người mà lại chỉ mười một gian có cấm chế. Hóa ra có một đôi vợ chồng,

họ dùng chung một căn nhà.


Đội trưởng là một tu sĩ Luyện Khí hậu

kỳ đại viên mãn, nghe nói tính tình ôn hòa, sẽ không vô duyên vô cớ

trách phạt đội viên. Điều này làm cho Kim Phi Dao nhẹ nhàng thở ra, nàng chỉ sợ gặp phải một đội trưởng tính cách quái dị, cả ngày hung thần ác

sát, không làm gì cũng khiến nàng khẩn trương lo sợ.


Những đội viên khác thì Ông lão không nhắc tới, chỉ bảo đợi đến lúc bọn họ về thì nàng sẽ biết.


Nói chuyện phiếm một hồi lâu, uống đầy một bụng nước, Kim Phi Dao cảm thấy

có thể đứng dậy cáo từ được rồi. Ông lão và Lưu Cao Nghĩa còn chưa chơi

xong cờ, lại không thể bất lịch sự mặc kệ nàng ở một bên, vì thế nàng tự giác đứng lên cáo từ, nói rằng mình vừa mới tới, chưa kịp thu dọn nhà

cửa.


Ông lão cười hề hề để nàng đi, còn nói nếu cứ bắt nàng ở lại uống trà sẽ lãng phí thời gian của nàng, lại nói cho nàng biết hàng

ngày sẽ có người đưa cơm đến, muốn ăn gì có thể yêu cầu. Cơm được để ở

ngoài vườn, lúc nào ăn thì lấy.


Kim Phi Dao cảm ơn hai người rồi trở về nhà mình.


Việc quan trọng trước mắt là bày cấm chế. Nàng đã tốn rất nhiều tiền, mất

năm trăm hạ phẩm linh thạch mới mua được một cái ngũ tuyệt trận. Tuy tên nghe rất khí phách nhưng thật ra chỉ coi như trung hạ phẩm. Sau này có

thời gian, Kim Phi Dao cảm thấy phải học thêm về pháp trận, thứ này mà

cứ đi mua thì không được, pháp trận cực phẩm đều có giá trên trời, lại

còn chỉ có thể ngộ không thể cầu.


Dựa theo hướng dẫn trong ngọc

giản, nàng cắm mười bốn cây cờ nhỏ vào đúng vị trí rồi phát động trận

kỳ. Một quầng sáng màu vàng xuất hiện trong sân, ngăn chặn trước cổng

nhà, cuối cùng thì chỗ này cũng trở thành một không gian nhỏ của riêng

nàng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận