Tiên Sinh, Cách Xa Tôi Một Chút!


Làm, làm rồi! Vậy mà cô lại làm tình với anh... Từ trong trạng thái lên đỉnh chậm rãi bình tĩnh lại, hơi thở của Quan Hướng Lam vẫn rối loạn, thân

thể vẫn còn tràn ngập mệt mỏi sau khi làm tình, nhưng lý trí cũng đã từ

từ trở lại.


"Ông trời ơi!" Cô hô nhỏ, há hốc mồm cứng lưỡi nhìn chằm chằm người đàn ông nằm ở bên cạnh, liền không biết nói cái gì.


Xong rồi, vừa rồi cô bị trúng tà sao? Sao, sao lại...


Nghĩ đến dây dưa nóng bỏng vừa rồi, Quan Hướng Lam không nhịn được chán nản nhắm mắt lại.


Cô nảy sinh dục vọng hơi nhiều sao? Không có chống cự cũng thôi

đi, lại còn chủ động ôm anh chặt như vậy, còn không ngừng cầu

xin anh nhanh một chút...


"A! Tôi điên rồi sao?" Xấu hổ túm lấy

chăn úp lên mặt, cảm thấy không mặt mũi gặp người khác. Toàn bộ phản ứng của cô lọt vào mắt Ngôn Tử Ngự , mặc dù khuôn mặt tuấn tú tỉnh táo

nhưng trong lòng cũng phập phồng không chừng, không còn bình tĩnh như

xưa.


Ngàn tính vạn tính cũng không nghĩ tới sẽ làm tình với cô.


Khi trong đầu có lại lý trí thì chuyện đã là sự thật, anh muốn đổi ý cũng

không còn kịp rồi, lần này tốt rồi, nên cứu vãn thế nào đây?


Anh

còn chưa nghĩ ra cách giải quyết, phản ứng của cô lại làm cho mắt anh

hơi híp lại, bộ dáng tỏ rõ hối hận khiến cho anh nhìn không khỏi khó

chịu.


Anh kéo chăn trên mặt cô xuống, không nhịn được mở miệng

chế giễu."Nhục nhã sau chuyện cũng không còn kịp rồi, sự thật đã xảy

ra."


Quan Hướng Lam trừng anh, giận đến ngồi dậy, ngón tay chỉ

vào anh thở phì phò nói ."Anh, đều tại anh! Không có chuyện anh lại nhào vào làm gì?" Không phải cô không chống cự! Cô có mà, ai biết sức của

anh lớn như vậy, kỹ thuật hôn cũng tốt như vậy, hôn đến cô mơ mơ màng

màng, sau đó, đã để xảy ra chuyện không nên xảy ra...A... Shit ! Shit !

Shit !


"Quan tiểu thư, là em nhào vào trước, được không?" Anh nhắc nhở cô, người nhào vào trước chính là cô.

"Quan tiểu thư, là em nhào vào trước, được không?" Anh nhắc nhở cô, người nhào vào trước chính là cô.


"Tôi... " Quan Hướng Lam há mồm, nhưng không cách nào phản bác "Đúng, là như

thế này không sai! Nhưng, nhưng rõ ràng là lần thứ hai chính là anh, là

anh đấy!"


Ngón tay dùng sức đâm ngực của anh."Không có chuyện gì

anh nhào vào hôn tôi làm gì? Hả? Anh nói đi!" Cô hung hăng hỏi tới, mắt

to nhìn chằm chằm anh.


Nói? Anh phải nói gì? Nói anh trong một lúc bị t*ng trùng lên não, bị cô hôn đến choáng váng, sau đó liền không thể cứu vãn sao?


Hừ! Phải nói vị tiểu thư trước mắt này chỉ biết thay đổi, đổ toàn bộ tội lỗi toàn bộ trách nhiệm lên trên người anh.


"Quan tiểu thư, em trần truồng đứng trước mặt tôi, muốn không tôi không bị

kích thích thì em nên kiểm điểm lại mình chứ?" Ngôn Tử Ngự không cam

lòng yếu thế mà đáp lời.


"Anh -- . . . " Cái này thì nói gì? Anh

là đang trách cô sao? Quan Hướng Lam giận đến không nói nên lời, ôm chăn nhảy xuống giường, nhặt quần áo trên đất lên dùng sức

ném cho anh.


"Quên đi! Chỉ xem như bị chó cắn một cái." Cô hừ lạnh.


Bị chó cắn một cái? Lông mày tuấn tú của Ngôn Tử Ngự nhíu lại, cô so sánh làm anh nghe rất chói tai.


"Nói cho anh biết, lần này coi như là ngoài ý muốn, chúng ta coi như chưa

từng xảy ra chuyện gì, cũng không được nhắc tới với người khác, có biết

hay không?" Quan Hướng Lam nghiêm giọng cảnh cáo, tức giận trừng mắt

nhìn chằm chằm anh.


Rất tốt, đề nghị của cô rất hợp ý anh, cũng

giải quyết phiền phức của anh, dù sao thì anh cũng đang không biết nên

xử lý như thế nào, đề nghị của cô vừa đúng ý anh.


Theo lý thuyết, anh nên lập tức gật đầu nhưng khi nhìn thấy bộ dáng cô ước gì mau phủi

sạch quan hệ với anh một chút thì đầu của anh không gật xuống được, thậm chí cảm thấy hơi tức tối.


"Em nói tôi phải làm theo sao?" Không biết thế nào, anh nhất định muốn làm trái ý cô, không muốn làm như cô mong muốn.

"Em nói tôi phải làm theo sao?" Không biết thế nào, anh nhất định muốn làm trái ý cô, không muốn làm như cô mong muốn.


"Anh..." Quan Hướng Lam trợn mắt, thấy bộ dáng anh ngã ngớn, cả người liền bốc

lửa."Ngôn Tử Ngự, tiện nghi của chị đây cũng bị anh chiếm hết rồi, anh

còn muốn thế nào?" Xin nhờ, bị thiệt thòi là cô! Cô không so đo, anh còn muốn như thế nào nữa?


"Tôi..." Đúng! Anh muốn như thế nào?


Đột nhiên Ngôn Tử Ngự không nói nên lời, nếu không phủi sạch quan hệ, vậy

anh muốn như thế nào? Làm tình với cô đã là chuyện không nên làm, chẳng

lẽ anh muốn tiếp tục sai lầm sao?


Anh ngơ ngác nhìn nhìn cô, ngơ

ngác phát hiện mình không bài xích cái ý nghĩ này... Gặp quỷ, sợi dây

gân của anh không bình thường sao?


Tiểu thư nhà họ Quan chính là

quả bom không hẹn giờ, không phải đối tượng có thể tùy tiện vui đùa một

chút, trước tiên không bàn tới quan hệ hai nhà, từ trước đến nay cô đều

không phải tiêu chuẩn của anh.


Cô quá kích động, xử sự quá cảm

tính, tuyệt đối không lý trí, bất cứ chuyện gì muốn làm liền làm, hoàn

toàn không cần suy nghĩ kỹ càng. Cử chỉ của cô làm cho anh không cách

nào hiểu, nói dễ nghe một chút là đơn giản, nói trắng ra chính là ngu

ngốc đến không thuốc chữa! Phụ nữ ngu ngốc như vậy, thỉnh thoảng trêu

chọc cô là giải trí, nhưng làm tình sẽ xong đời...


Nếu người

trong trấn biết anh làm tình với cô, nhất định anh sẽ bị ép cưới cô! Hơn nữa người áp giải anh đến lễ đường chắc chắn là ba mẹ anh.


Anh

cũng không quên, ba mẹ đối với người em gái hàng xóm chính là nhớ mãi

không quên, yêu thích không dứt, trước kia còn có ý nghĩ kỳ lạ muốn anh

cưới cô.


Xin nhờ, anh mới không cần, cưới một quả bom về bên cạnh, cô chưa nổ tung thì anh đã nổ trước.


Cô vẫn không phải là người phụ nữ mà anh muốn! Nhưng bây giờ là như thế

Cô vẫn không phải là người phụ nữ mà anh muốn! Nhưng bây giờ là như thế

nào? Vậy mà anh không bài xích cùng quan hệ này với cô -- . . . Vừa rồi

là anh bị ham muốn làm cho choáng váng sao?


"Này! Sao anh không

nói gì?" Thấy anh nhìn cô không nói câu nào, Quan Hướng Lam không nhịn

được đẩy vai anh."Họ Ngôn, tôi cho anh biết, cho dù anh có muốn hay

không, chuyện tối nay anh không được nói ra một câu nào, có biết

không... " Lời còn chưa dứt, dường như cô nghe được tiếng vang từ lầu

dưới, cô ôm chăn trước ngực vội vàng chạy đến cửa phòng, nhẹ nhàng mở

cửa."Ơ? A Lam và A Ngự đã ngủ chưa?" Giọng nói của mẹ Quan từ lầu dưới

truyền đến.


Chết rồi! Tại sao trở về?


Quan Hướng Lam vội vàng đóng cửa phòng lại, trước khi đóng cửa vẫn không quên gom khăn tắm và quần áo ngoài cửa vào.


"Ngôn Tử Ngự, mau mặc quần áo vào, mau đi ra ngoài, mẹ tôi đã về!"


Cô kêu nhỏ, quay đầu thúc giục anh.


Cô vừa kêu, vừa cầm quần áo trên đất lên, không để ý anh ở trong phòng, thả chăn trước ngực xuống vội vàng mặc quần áo vào.


Dù sao cũng bị anh nhìn rồi, cũng không sao nữa!


"Mau! Anh mau mặc quần áo rồi đi ra ngoài, ngàn vạn lần không thể để mẹ tôi

phát hiện... " Cô nhỏ giọng nói, ngẩng đầu thấy anh vẫn không nhúc

nhích, không khỏi nóng nảy."Ngôn Tử Ngự! Anh ngây ngẩn cái gì? Mau mặc

quần áo!"


Cô mặc quần xong, lại vội vàng mở cửa phòng, lại nghe

được tiếng người lên lầu."Xong rồi, có người lên tới, anh mau cút ra

ngoài, nhớ, không cho phép nhắc tới chuyện tối nay, mau... " Đột nhiên,

một cái tay ngăn chặn, đóng cửa phòng lại. Quan Hướng Lam sửng sốt,

ngẩng đầu lên, thấy anh vẫn chưa mặc quần áo, vẻ mặt kỳ lạ, tròng mắt

đen toát ra ngọn lửa không hiểu.


"Sao anh còn chưa mặc quần áo?" Cô cau mày trừng anh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...