Tiên Ngục



- Cố mà dùng đi sao.


Đồ vật tới tay, há có thể trả lại cho nàng, Tô Triệt khoát khoát tay, nhàn nhạt nói rằng:


- Có chút tác dụng, chung quy so với không có mạnh hơn, hiện nay mà nói, trên tay ta xác thực cũng không có thứ nào so với nó càng thích hợp hơn.


Tuyết Ngọc thông tuệ cỡ nào, đương nhiên biết được, Tô Triệt đây là không muốn nợ mình phần nhân tình này, mới cố ý làm thấp đi tác dụng của tiên phù. Bất quá, nàng cũng không có tiếp tục tiếp tục việc này, mà là truyền âm hỏi:


- Thứ ngươi cần, nhất định là Đại Chuyển Hóa Thuật ẩn chứa bên trong tiên phù đúng không? Nói như vậy, ngươi có biện pháp đem loại năng lượng ma hóa này chuyển hóa thành vật chất năng lượng có lợi đối với ngươi, phải không?


- Thông minh như vậy làm gì?


Tô Triệt liếc mắt nhìn nàng, thấp giọng trả lời:


- Nữ nhân quá thông minh, rất khiến người ta chán ghét, có biết không?


Trả lời như vậy, cũng chẳng khác nào đồng ý. Đương nhiên, Tô Triệt trong lòng hiểu rõ, mặc dù chính mình không muốn thừa nhận, một chút sự tình như vậy, lấy trí tuệ của nàng cũng có thể đoán được, tuyệt đối không thể gạt được nữ nhân khôn khéo như quỷ này.


- Mặc kệ nói như thế nào, phần nhân tình này ta sẽ ghi nhớ.


Tô Triệt đột nhiên sắc mặt ngưng lại, ngữ khí trịnh trọng nói rằng:


- Một ngày nào đó, có thể đem ngươi diệt sát, ta sẽ suy nghĩ cho ngươi một lần thống khoái, cũng cho ngươi bảo lưu một lần cơ hội luân hồi chuyển thế làm người.


Luân hồi chuyển thế theo như lời của Tô Triệt, đương nhiên là chỉ luân hồi trong thế giới Tiên Ngục. Không quan tâm nàng luân thế nào, hồi ra sao, vĩnh viễn đều chạy khôngkhỏi chính mình khống chế.



Một địch nhân khó chơi như vậy, quyết không cho phép này ở trong đại vũ trụ thế giới bên ngoài này luân hồi chuyển thế, nói cách khác, sẽ là trảm thảo trừ căn, đem nàng triệt để xóa bỏ, hoặc là tiến nhập Tiên Ngục, hoàn toàn bị nằm dưới khống chế của bản thân, vĩnh viễn không thể có khả năng chuyển mình...


- Tương lai của nàng, chỉ có thể là hai kết cục như thế này!


Tô Triệt trong lòng đã làm ra phán quyết như vậy cho nàng.


Vả lại bất kể nữ nhân này đáng ghét cỡ nào, một người có ý đồ cướp đi Tiên Ngục, đều là tử địch bất cộng đái thiên của chính mình, tuyệt không thể đối với nàng nhân từ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - https://truyenfull.vn


Nghe được lời này của Tô Triệt, Tuyết Ngọc cũng không nói lời nào, yên lặng quay lại trước kia vị trí kia ngồi xuống, chậm rãi khép lại hai mắt, nhìn không ra tâm tình có ba động nào.


Tô Triệt càng không có hứng thú cùng nàng nói thêm cái gì, lập tức quay lại đến chỗ lúc trước của mình, chuẩn bị mở ra tầng sáu Tiên Ngục.Ba điều kiện đều đã thỏa mãn, tùy thời có thể mở ra tầng sáu Tiên Ngục, tuy nói lúcnày hoàn cảnh vị trí cũng không phải phi thường thích hợp, bất quá, Tô Triệt cho rằngcũng không có trở ngại gì, đồng thời đã sớm dự đoán được, lúc này đây, tốc độ mở rộng củakhông gian Tiên Ngục sẽ so với lần trước nhanh hơn nhiều lắm.


Nguyên nhân là...


- Chủ nhân, lúc này mở ra tầng sáu Tiên Ngục sao?


Lão Hắc theo thói quen lên tiếng hỏi.



- Mở ra!


Theo Tô Triệt ra lệnh một tiếng, tiên phù và Thần Mộc đã sớm chuẩn bị tốt lập tức bị Tiên Ngục bảo tháp thu hút vào để mở ra tầng thứ sáu, đồng thời, một tầng không giantiểu vũ trụ của Tiên Ngục cũng là lập tức bắt đầu lại mở rộng ra.


Hô hô hô...


Quả nhiên không ngoài sở liệu của Tô Triệt, lúc này đây không gian mở rộng, giống như bốn lần trước, tiết tấu cực nhanh, xu thế cường liệt, dự tính sẽ ở trong một thời thần kết thúc.


Lần trước, khi mở ra tầng năm của Tiên Ngục, một tầng không gian Tiên Ngục mở rộng phải cố kỵ đến mấy trăm triệu sinh linh của Khải Nguyên Tinh, không muốn dọa bọn họ, tiết tấu mở rộng mới có thể tận khả năng chậm lại, cả quá trình duy trì liên tục ba ngày.


Thế nhưng lúc này đây, Tiên Ngục một tầng đã trở thành hình thái vũ trụ, tinh không vũ trụ rộng lớn vô biên xuất hiện biến hóa, cũng không đối với tòa tinh cầu nào đó sản sinh quấy rầy quá lớn, nhiều lắm cũng chính là triều tịch và khí hậu trên Khải Nguyên Tinh có chút biến hóa, nhưng ở dưới Tô Triệt và lão Hắc hai chúa tể Tiên Ngục này khống chế, cũng không có khả năng xuất hiện bất cứ thiên tai gì...


Còn không đến một thời thần, tầng một không gian tiểu vũ trụ của Tiên Ngục cũng hoàn thành. Lúc này đây mở rộng dường như Tô Triệt lão Hắc lão Hắc dự đoán trước, không gian vũ trụ quả nhiên mở rộng hơn hai trăm lần, xuất hiện tổng cộng hơn hai vạn khỏa Nguyên Thủy Tinh thích hợp sinh linh sinh sôi nảy nở, mỗi một tinh cầu đều cùng Khải Nguyên Tinh thể tích không sai biệt lắm.


- Hơn hai vạn tinh cầu!



Tô Triệt thân là chủ nhân Tiên Ngục, thân là một chúa tể nắm giữ hơn hai vạn tinh cầu, trong lòng phần cảm giác thỏa mãn và thành tựu đó tự nhiên là khó có thể nói nên lời.


Mặc dù, trừ Khải Nguyên Tinh, những tinh cầu khác đều vẫn là trạng thái cực kỳ hoang vu, không chỉ khuyết thiếu sinh cơ, cũng không có thiên nhiên hình thành thiên tài địa bảo, nhưng chúng đại biểu cho thế giới Tiên Ngục tương lai không thể hạn lượng...


- Đáng tiếc a, đủ loại thiên tài địa bảo, đó là cần thời gian tích lũy và lắng đọng mới có thể tự nhiên sinh thành, hiện tại sao...


Lão Hắc trong giọng nói tràn đầy cảm khái nói:


- Chúng ta như là thổ tài chủ hai tay trống trơn, trừ phiến thổ địa hoang vắng mênh mông bát ngát này ra, không còn tài phú nào khác có thể lấy ra được.


- Thổ địa chính là tài phú lớn nhất.


Tô Triệt trong lòng cười nói:


- Chỉ cần nắm giữ thổ địa, ngươi có thể nghĩ đến bất cứ thứ gì cũng có thể ở trên đó chậm rãi sinh thành, thân là người sáng tạo ra vũ trụ này, chút kiên trì đó, chúng ta phải có.


- Huống hồ ta cho rằng, đến trình độ nhất định, chúng ta sẽ đối với không gian vũ trụ của chính mình nắm giữ càng thêm toàn diện. Nói không chừng, muốn những tinh cầu này biến thành hình dạng như thế nào, chỉ cần một ý niệm có thể trong nháy mắt thực hiện đây.


Tô Triệt cho rằng, loại suy nghĩ này của mình cũng không khoa trương, thân là người sáng tạo vũ trụ thế giới này, cũng chính là tạo vật chi chủ, nên có đủ năng lực này mới đúng.


Ta hi vọng thế giới này xuất hiện loại sinh linh nào, hoặc là loại vật chất nào, nó nên lập tức sinh thành, lúc này mới chân chính gọi là tạo vật chi chủ.


Chỉ là giai đoạn hiện nay còn không có đủ năng lực này mà thôi.


Tầng một Tiên Ngục xuất hiện hơn hai vạn tòa tinh cầu, bất quá, chỉ có một Khải Nguyên Tinh toả sáng sinh cơ bừng bừng, tinh cầu khác vẫn là chốn hoang vu chưa được khai phá, đại lượng đại lượng sinh mệnh.


Tô Triệt biết, mặc dù chính mình không đi quản chúng, mỗi một tinh cầu thích hợp cho sinh linh sinh sôi nảy nở, đều sẽ từ một sinh vật nguyên thủy nhất, nhỏ bé nhất, chậm rãi diễn hóa, chậm rãi tiến hóa, một ngày nào đó, sẽ gặp phải đại lượng Cao Cấp trí tuệ sinh vật.


Chỉ bất quá, cái này cần một quá trình tiến hóa vài tỷ năm, thậm chí là vài chục tỷ năm. Loại sự tình này cấp bách không được, hiện nay mà nói chỉ có thể tạm thời vẫn duy trì trạng thái này.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận