Tiên Ngục



- Không cần khách khí như vậy đối với ta, Vu Thần Lệnh, ta sẽ không đưa cho bất cứ kẻ nào.


Tô Triệt còn muốn nắm chặt thời gian, tiếp tục thăm dò Lôi Thần Điện, đó là trực tiếp nói:


- Muốn đạt được Vu Thần Lệnh, phương pháp chỉ có một, đó chính là giết ta, từ chỗ của ta cướp đi. Ba vị nếu có ý này, còn thỉnh lập tức động thủ, ta còn có việc, tương đối tốn thời gian.


Ngôn luận đường đột như vậy, có thể khiến ba người đối diện rõ ràng sửng sốt, còn đừng nói, vừa mới rồi một cái chớp mắt kia, trong lòng bọn họ xác thực sinh ra suy nghĩ như thế, muốn đem Vu Thần Lệnh cướp được tới tay.


- Cái này có thể không làm được!


Không nghĩ tới, Tuyết Ngọc tiên tử vừa mới bại lộ thân phận của Tô Triệt, đầu sỏ gây nên lúc này lại là liên bộ, đứng đến vị trì bình hành cùng Tô Triệt, đối mặt ba Đại Thừa kỳ kia nói rằng:


- Muốn đạt được Thiên Vũ chưởng giáo che chở, chuyện này, xác thực có thể thương lượng, nếu là vì khối Vu Thần Lệnh kia, liền muốn bất lợi với hắn, thân là bằnghữu của hắn, ta là người đầu tiên liền không đáp ứng.


- Phạm tiện!


Tô Triệt lại là truyền âm nhập mật mắng nàng một câu, vừa rồi là có bệnh, hiện tại lại mắng nàng là phạm tiện, Tô Triệt không chỉ là cực độ phiền chán nữ nhân này, đồng thời cũng là khó có thể đoán được, nàng rốt cuộc đánh cái chủ ý gì.


Tuyết Ngọc hoàn toàn không nhìn Tô Triệt nhục mạ, vẫn là mắt nhìn ba người đối phương, chậm rãi nói rằng:


- Ba vị đạo hữu, vừa rồi sở dĩ kinh động các ngươi, là bởi vì ta kỳ vọng mọi người có thể hợp tác cùng có lợi, mà không phải một hồi ác chiến, sau đó có người bởi vậy mà chịu khổ. Không biết, chúng ta có thể tĩnh tâm hay không, thật sự trao đổi một phen...


Tuyết Ngọc tiên tử một phen lời nói, có thể khiến ba Đại Thừa kỳ cường giả đối diện vừa mới nổi lên một ít ý đồ bất lương, nhất thời tiêu tan thành mây khói.



Bọn họ cũng không biết giữa Tô Triệt và Tuyết Ngọc rốt cuộc là loại quan hệ nào, nhưng từ bên ngoài mà xem, thực sự cho rằng, Tô, Tuyết hai người quan hệ không mỏng, ở cùngmột lập trường, cùng với một trận tuyến.


Tô Triệt tuy chỉ là Luyện Hư kỳ, nhưng hung danh hiển hách của hắn khiến người ta không thể đánh giá thấp, huống hồ, thông qua biểu tình hắn toát ra lúc này, cũng có thể phán đoán ra được, nhất định là đối với sức chiến đấu của bản thân có mười phần tin tưởng, mới có thể nói ra được một phen lời nói gọn gàng như vậy.


Về phần Tuyết Ngọc tiên tử người này, càng là đỉnh cấp cường giả, thần bí khó lường, cực kỳ uy vọng trong Đại Thừa kỳ mà ba người bọn họ sớm đã nghe thấy... Nhân vật như vậy, sao có thể khinh địch mà cùng hắn là địch.


- Hai vị đạo hữu hiển nhiên là hiểu lầm.


Lô Nam Thánh Cô thân là một nữ tính, tương đối thích hợp bày ra một mặt dịu dàng nhu hòa kia, lúc này đó là cười ha hả nói:


- Ba người chúng ta, nói cái gì cũng đều chưa kịp nữa, hai vị đạo hữu chớ để hiểu sai tâm ý của chúng ta.


- Ba người chúng ta ẩn nấp ở đây, vốn là vì tránh né tràng Thiên Địa hạo kiếp Vu tộc xâm lấn này, nếu có thể chống đỡ vài chục năm, cũng là ngày nào đó đi ra phi thăng Tiên Giới. Nói đến, cũng không cần phải dựa vào Vu Thần Lệnh, mới có thể bảo vệ bản thân an toàn. Phải biết rằng, chúng ta những Đại Thừa kỳ này, cũng không phải mặc kệ cho người khi dễ, mặc dù tao ngộ đến hai ba Vu tộc dũng sĩ, chỉ cần đồng tâm hiệp lực, vẫn là có tỷ lệ chiến thắng hơn bọn họ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - https://truyenfull.vn


Đợi được Lô Nam Thánh Cô nói được những lời này, Nghiễm Hạo thượng nhân cũng là hòa ái nói rằng:



- Thánh Cô nói cực đúng, đối với Vu Thần Lệnh, chúng ta cần cũng không phải bức thiết như vậy. Bất quá, hôm nay có may mắn gặp phải hai vị đạo hữu tại Lôi Thần Điện, cái này đó là một đoạn duyên phận giữa người với người, mọi người tự nhiên hẳn là ngồi xuống hảo hảo ăn mừng một phen mới đúng a.


Một vị Thần Mục lão tổ khác, cũng là nhắm hai mắt chính sắc gật đầu. Do đó từ từ nhắm hai mắt lại, đó là bởi vì, thủ đoạn thần thông của hắn đều ở trên song nhãn, khitrợn mắt, cũng chính là thời khắc kịch chiến.


Cái gọi là ngồi xuống thương nghị hoặc là ngồi xuống ăn mừng đều không có khả năng tiến nhập không gian pháp bảo dùng để bọn họ ẩn thân kia, Tô Triệt và Tuyết Ngọc đương nhiên sẽ không nán lại mà tiến vào sào huyệt của người khác.


Như vậy, ngồi ở chỗ đó làm gì?


Rất đơn giản!


Hô lạp...


Tuyết Ngọc tiện tay một chiêu, liền ở trong tòa điện phủ này xây dựng ra một cảnh trí tuyệt vời như tiên gia hoa viên, thậm chí còn có một tòa giả sơn cao hơn hai trượng, một tòa tiểu hình ngư trì đường kính mấy trượng, cạnh giả sơn có một tòa lương đình, trong lương đình bày đặt ghế đá bàn đá, vừa vặn có năm ghế.


- Mời!



Tuyết Ngọc đưa tay mời, tay áo thật dài không gió tự động, dáng người phiêu miểu tựa như tiên nữ Tiên Giới hạ phàm, mời mọi người đi vào phủ đệ tiên gia của nàng làm khách.


Ba người Nghiễm Hạo cười ha hả đi vào lương đình, Tô Triệt lại là không vui không giận. Diện mục bình tĩnh, kỳ thực là đang nhẫn nhịn tính tình muốn nhìn một cái, Tuyết Ngọc rốt cuộc có thể lăn qua lăn lại ra cái hoa dạng gì.


Sau khi ngồi xuống, năm người tựa như hảo hữu nhiều năm, phẩm trà thơm, trò chuyện vài câu không hề ý nghĩa: tán dương hoa viên tinh xảo khéo léo này của Tuyết Ngọc, khắp nơi lộ vẻ bất phàm...


Lại chính là thử trà cực tốt, vị đạo tuyệt mỹ, nghìn năm khó có được một lần thưởng thức...


Rốt cục, Tô Triệt phảng phất mất đi kiên trì, thúc giục nói:


- Chúng ta vẫn là nhanh nói vào chính đề đi sao, tốt nhất có thể làm dứt khoát một ít, ta rất bận rộn.


Nghe đồn trong tuyệt thế ma đầu, nên là tính tình này mới đúng. Bọn họ đều là người trong Tiên đạo, phải đùa bỡn một bộ dối trá khách khí này, ma đầu thì không cần! Đám người Nghiễm Hạo liếc nhau với nhau đó là đều tự gật đầu.


Nương theo một tiếng thúc giục này của Tô Triệt, Tuyết Ngọc trực tiếp hỏi:


- Ba vị đạo hữu ẩn nấp ở đây, không chỉ là vì tránh né Vu tộc đi sao? Lẽ nào, bản thân Lôi Thần Điện đối với các ngươi không hề có lực hấp dẫn đi sao?


- Nếu đổi thành những người khác nói như vậy, hỏi như vậy, ta sẽ liệt ra một đống lớn kiếm cớ qua loa tắc trách cho qua.


Nghiễm Hạo thượng nhân trước hết làm ra trả lời:


- Bất quá, người sáng mắt không nói lời ám muội, vì biểu diễn thành ý của chúng ta, phải thừa nhận trong Lôi Thần Điện xác thực chôn dấu một bí mật, vì thế, ta đã nỗ lực mấy nghìn năm...Cũng chính là bởi vì đối với nơi này có chút hiểu biết, mới có thể để nơi đây coi là chỗ ẩn dấu của ba người chúng ta.


Khi Nghiễm Hạo thượng nhân nói ra lời này, Thần Mục lão tổ và Lô Nam Thánh Cô cũng không có biểu thị ra ý đồ ngăn cản nào, tựa hồ ở trên chuyện này, hoàn toàn lấy Nghiễm Hạo thượng nhân như Thiên Lôi sai đâu đánh đó. Có lẽ cũng có thể lý giải, bí mật kia là do Nghiễm Hạo thượng nhân phát hiện, cũng vì trả giá rất nhiều nỗ lực, hắn nguyện ý cùng bất cứ kẻ nào chia sẽ, những người khác đều không có quyền lực phản đối.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận