Tiên Ngục



Thân cao tuy rằng chỉ có vài chục trượng, nhưng hắn cũng là một Vu tộc trưởng lão, có thể biến thân trở thành cự nhân cao ba nghìn trượng, muốn so với dũng sĩ Vu tộc cường đại hơn rất nhiều lần.


Linh giới thực sự quá lớn, mấy năm qua, hai người Tô Triệt vẫn là lần đầu tiên gặp phải Vu tộc, vốn tưởng rằng chỉ là một lần xảo ngộ, có Vu Thần Lệnh nơi tay, thật ra không cần lo lắng cái gì.


Hai người Tô Triệt thần tình nhàn hạ, cũng không cảm thấy khẩn trương, những người khác trong tửu lâu nhưng lại không được như vậy, ai nấy đều là mặt cắt không còn chút máu, tuy rằng biết rõ Vu tộc chỉ đối với đại năng tu sĩ đã ngoài Luyện Hư kỳ cảm thấy hứng thú, nhưng dù sao cũng không phải cùng một chủng tộc, căn bản đoán không được tâm tư của bọn họ.


Đối mặt loại sinh vật kinh khủng tiện tay có thể diệt sát chính mình, thậm chí đem cả tòa tửu lâu một chưởng phá hủy này, nói không khẩn trương, vậy không có khả năng. Bên trong tửu lâu yên lặng vô thanh, tất cả mọi người là thở mạnh cũng không dám, trong lòng đều đang âm thầm chờ đợi: ở đây cũng không có tu sĩ đã ngoài Luyện Hư kỳ, ngươi vẫn là nhanh chóng rời khỏi đi sao...


Vu tộc trưởng lão này sở dĩ biến thân thành cự nhân vài chục trượng, là bởi vì lúc này chiều cao đó có thể cùng Tô Triệt và Thiên Âm ở tầng năm bình đẳng đối diện.


- Hà Bí Bộ Lạc Đạt La bái kiến Thiên Vũ tôn chủ và Thiên Âm Đại Vu.


Vu tộc trưởng lão hướng về phía hai người Tô Triệt hành một lễ tiết lộ vẻ tôn trọng của Vu tộc, cái này liền khiến cho Tô Triệt và Thiên Âm nhất thời hiểu được, đây không phải là xảo ngộ, hắn là hướng về hai người chính mình mà đến.


Hiện nay, Tô Triệt tuy rằng không hề trì lệnh tôn chủ, nhưng dù sao cũng là một đại công thần của Vu tộc, ngay cả Vu Thần đối với hắn đều là tương đối coi trọng, bởi vậy, Vu tộc trưởng lão và dũng sĩ bình thường một khi nhìn thấy Tô Triệt, còn muốn biểu thị cũng đủ tôn trọng, còn phải lấy "tôn chủ" danh xưng. Mặc dù chỉ là đã từng tôn chủ...


- Đạt La trưởng lão, có chuyện gì không?


Thiên Âm nhẹ giọng hỏi.


- Vu Thần đại nhân có lệnh, thỉnh hai vị trong mười ngày đi đến Lôi Đình Tinh nghị sự.


Đạt La trưởng lão ầm ầm ầm bước mấy bước, một đại thủ thò ra trước cửa sổ, trong lòng bàn tay huyền phù một mai tinh bàn dẫn đường.


- Vu Thần chúng ta đi vào Lôi Đình Tinh nghị sự?


Tô Triệt Thiên Âm đều thấy tương đối kinh ngạc, bất quá, vẫn là từ trong tay Đạt La trưởng lão tiếp nhận mai tinh bàn dẫn đường kia.



Để Tô Triệt cảm thấy rất là không giải thích được là, năm xưa mặc dù không có trực tiếp nói rõ, thế nhưng cùng Vu Thần một hồi nói chuyện với nhau kia, chính mình coi như là ám chỉ qua, trước khi không có phi thăng Tiên Giới, không muốn cùng Vu tộc có cái liên quan gì, lẽ ra, Vu Thần không nên sẽ tìm chính mình và Thiên Âm mới đúng.


Hơn nữa, dựa theo năng lực của Vu Thần, chuyện gì giải quyết không được, còn cần chính mình cùng Thiên Âm chạy đến nghị sự?


Chỉ dựa vào trực giác, Tô Triệt cũng ý thức được, nhất định không phải là chuyện gì tốt, làm không tốt, sẽ làm chính mình tương đối khó khăn...


- Hiện tại ta căn bản không đủ để cùng Vu Thần đối kháng, hắn triệu hoán, vẫn là không thể vi phạm.


Tô Triệt trong lòng thầm than:


- Để ta đi, thì phải đi a!


- Mười ngày này, thỉnh Thiên Vũ tôn chủ và Thiên Âm Đại Vu còn phải đi tới Lôi Đình Tinh, Đạt La xin cáo lui!


Đạt La trưởng lão ngữ khí ngưng trọng lại căn dặn, sau khi hành lễ phóng lên cao, lập tức biến mất vô tung.


Hắn vừa đi, trong tửu lâu nhất thời vang lên tiếng thở liên tiếp, đám khác nhân kia chờ đợi lo lắng, coi như tránh được một kiếp, đều là may mắn không ngớt.


Bất quá, bọn họ tâm can vẫn là không có hoàn toàn rơi xuống, ánh mắt cũng không dám liếc tới hai người Tô Triệt. Thông qua tràng đối thoại vừa rồi, bọn họ sao không biết được, hai người trước mắt, ai nấy khẳng định là Thiên Vũ tuyệt thế ma đầu hung danh hiển hách, một kẻ khác thì hình như là Thiên Âm Đại Vu gì đó.



Đại Vu, xưng hô này đại biểu phân lượng gì, rất nhiều Tu Tiên Giả đều là biết được, bất quá, bọn họ đều không sợ hãi Thiên Âm bao nhiêu. Đầu tiên là bởi vì Thiên Âm dung mạo hiền thục, khí chất nhu hòa, chỉ cần coi trọng liếc mắt là có thể khiến người lấy một loại cảm giác ấm áp như mộc xuân phong, thực không thể để nàng và hai chữ đáng sợ liên hệ với nhau.


Thứ nhì, Thiên Âm ở tòa tửu lâu này hồi lâu, cũng không có thương tổn qua người nào, người có chút đầu óc cũng biết được, chỉ cần đừng trêu chọc nàng, khẳng định không có việc gì.


Bởi vậy, giờ này khắc này chỉ một người còn có thể khiến cho mọi người cảm giác sợ hãi cũng chính là Tô Triệt.


Nguyên bản vẫn là trong tửu lâu tương đối náo nhiệt, an tĩnh như chết, châm rơi cũng có thể nghe được, mọi người đều cho rằng, ai nếu là đầu tiên mở miệng ra, bị ma đầu kia chú ý tới,khẳng định sẽ ăn thiệt lớn.


- Đi thôi.


Ngoài cửa sổ cảnh trí mặt trời lặn vẫn như cũ tuyệt đẹp, nhưng Tô Triệt đã mất đi hứng trí vốn có, cùng Thiên Âm đứng dậy tính tiền, lập tức rời đi.


Bọn họ lúc này vừa đi, đại bộ phận khách nhân cũng đều là nhanh chóng tán đi, rời xa nơi thị phi, mới là đạo giữ mình. Đọc Truyện Online Tại https://truyenfull.vn


- Thiên Âm, ngươi có thể đoán được hay không, Vu Thần tìm chúng ta là có chuyện gì?


Sau khi rời khỏi tửu lâu, Tô Triệt truyền âm hỏi.



- Đoán không được.


Thiên Âm nhẹ nhàng lắc đầu:


- Tâm tư của Vu Thần đại nhân, không ai nhận thức có thể đoán được.


Sau khi nói chuyện, thần thái Thiên Âm vẫn như cũ duy trì bình tĩnh, nhưng Tô Triệt có thể nhìn ra được, trong mắt nàng ẩn dấu một tia ưu sắc, thù hận rõ ràng, cùng chính mình như nhau, nàng cũng sinh ra dự cảm nào đó không tốt lắm.


- Vu Thần khẳng định sẽ không hại chết chính mình và Thiên Âm, điểm này hẳn là có thể khẳng định.


Tô Triệt trong lòng cùng lão Hắc bắt đầu tham thảo:


- Hắn là Tiên Giới đỉnh cấp nhân vật, muốn diệt sát phàm nhân như ta, mới có thể ở mấy trăm vạn năm sau mới có thể biết được dụng ý chân chính của hắn. Mặc dù hiện nay đến xem, hắn ở trên người ngươi làm một chuyện tốt, làm không tốt sẽ có một ngày, đợi được ngươi trưởng thành đến cũng đủ độ cao, mới có thể ngạc nhiên phát giác, dĩ nhiên sớm tại vô số năm trước, cũng đã làm hắn!


- Đúng vậy.


Tô Triệt trong lòng lắc đầu:


- Nói thật ra, ta sợ nhất một người, chính là Vu Thần thực sự là không muốn cùng hắn giao tiếp.


- Như hiện nay mà nói, chủ nhân ngươi lo lắng nhất Vu Thần làm ra loại sự tình nào?


Lão Hắc hơi chút thâm ý hỏi.


- Ta lo lắng nhất là..


Tô Triệt trong lòng trầm thấp trả lời:


- Vu Thần sẽ lợi dụng Thiên Âm đối phó ta, hoặc là dùng thế lực bắt ép ta, tỷ như nói, lấy lý do nào đó để ta cùng Thiên Âm xa nhau, sau đó...


Sau đó cái gì, Tô Triệt cũng sẽ không biết nên nói như thế nào, bởi vì, tâm tư của Vu Thần không thể đoán được, ai sẽ biết, hắn sẽ làm ra loại sự tình nào.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận