Tiên Ngục



Xuống chút nữa là Kim Đan kỳ và Trúc Cơ kỳ, dứt khoát đều làm chút ít việc lặt vặt, chân chạy thoăn thoắt, căn bản không rảnh rỗi, nói khó nghe một chút thì bọn hắn thuộc về nhóm có chút cực khổ.


Lần thứ nhất kiến thức cấu thành xã hội của Linh Giới, Tô Triệt cảm thấy phi thường mới lạ. Mà đồng dạng, ba người Tô Triệt xuất hiện tại đây cũng khiến mọi người tại phiên chợ rất là kinh ngạc.


Nhưng người nào có thể nhìn ra tu vi chân thật của ba người Tô Triệt thì đều thầm nhủ trong nội tâm:


- Vu tộc đột kích, đừng nói là tu sĩ đã ngoài Luyện hư kỳ đều đi ẩn nấp, ngay cả Hóa Thần kỳ cũng đều khó gặp. Vì cái gì mà ba tu sĩ Luyện hư này lại lớn mật như thế, dám công nhiên lộ diện trong phiên chợ. Chẳng lẽ bọn hắn không sợ gặp phải dũng sĩ Vu tộc nào đó, cưỡng ép cướp nguyên thần của bọn hắn sao?


Đương nhiên, mặc dù nghi hoặc trong lòng nhưng cũng không có người nào cả gan chạy đến trước mặt ba người Tô Triệt nhiều chuyện. Người sống trên đời, nhiều khi có hảo ý nhắc nhở hoặc là trợ giúp người khác thì lại gặp phải tai họa không tưởng được.


Ba người Tô Triệt đương nhiên có thể phát giác được những ánh mắt khác thường ở chung quanh, hiển nhiên có thể đoán được nguyên nhân vì sao. Nhưng như vậy thì sao? Bọn hắn có Vu thần sao trong, lại có Thiên Âm đã từng là Đại Vu, hoàn toàn không cần phải lo lắng bất kỳ một tên Vu tộc nào đến tìm phiền toái.


Ba người chậm rãi đi trong phiên chợ, hết thảy sự tình đều không cần Tô Triệt quan tâm, đều đã có Hằng Dịch ra mặt nghe ngóng hoặc giải quyết.


Hằng Dịch chủ tu công pháp thổ hệ, có thể nói hắn là một người vô cùng trầm ổn, xử sự tự nhiên cực kỳ bền chắc. Huống hồ hắn còn là người Linh giới, lại đã sống hơn ba ngàn năm, được xưng tụng là gã thủ hạ có tài nhất của Tô TRiệt.


Một phút sau, ba người cũng đã tìm được cửa hàng cao cấp nhất, quy cách cũng cao nhất tại Gia dự thành, Thiên Bảo Các. Nghe nói ông trùm giấu mặt chưởng quản đằng sau phiến tinh vực này chính là một vị độ kiếp Thiên Quân.


Chỉ có điều, hôm nay không biết tại sao mà vị Thiên Quân đại nhân kia sớm đã trốn đi nơi nào không biết. Chỉ để lại một vãn bối tử tôn Hóa Thần Kỳ chưởng quản sự vụ gia tộc.


Như mọi khi, tu sĩ Luyện Hư đến Thiên Bảo Các thì thật đúng là không được coi vào đâu, nhiều lắm cũng chỉ có thể hưởng thụ đãi ngộ của khách quý cấp bậc bình thường.



Nhưng hiện nay, hơn mười năm qua Thiên Bảo Các đã không tiếp đãi qua bất kỳ tu sĩ Luyện hư nào. Cho nên ba người Tô Triệt đại giá quang lâm, tự nhiên nhận được sự tiếp đãi vô cùng nhiệt tình.


Đại chưởng quỹ nơi này là một gã trung niên nam tử Hóa thần sơ kỳ, một mình hắn tiếp đãi ba người Tô Triệt. Còn có mấy mỹ nữ chiêu đãi viên Nguyên Anh kỳ ở một bên tương bồi.


Tiến vào sảnh trang trí xa hoa dành cho khách quý, sau khi ngồi xuống hàn huyên vài câu thì cũng đi vào vấn đề chính.


Hằng Dịch nói ra ý đồ đến đây, cũng nói qua một lượt về hai món đồ cần thiết.


Chưởng quầy Thiên Bảo nghe xong trầm ngâm một lát, sau đó gật đầu nói:


- Ba vị tiền bối, mười mấy năm trước thì đúng là không dễ dàng mua được hai kiện vật phẩm này. Nhất là thiên tài địa bảo như Chuyển Giá Thần Thạch chỉ có Tiên Giới mới có. Bất quá, sau khi đại quân Vu tộc xâm lăng thì cơ hồ không có tu sĩ cao cấp nào dám lộ diện mua sắm bảo vật, cho nên từng khu giao dịch vật tư lớn cũng bị ảnh hưởng. Mà lúc này cũng xuất hiện một hiện tượng đặc thù, chính là những bảo vật cao cấp này không có người nào hỏi thăm, người có thể mua nổi thì đều đã ẩn núp, mà người mua không nổi thì không nói làm gì. Tại thời điểm này, ba vị tiền bối đến thu mua bảo vật này quả thực là lựa chọn sáng suốt. Đương nhiên, khí phách và dũng khí của ba vị tiền bồi mới khiến vãn bối kính nể nhất.


Không đợi hắn nói lấy lòng các kiểu, Hằng Dịch đã cười hỏi:



- Nói như vậy thì ngươi đều có hai kiện đồ vật chúng ta cần?


Tuy Tô Triệt giữ im lặng, nhưng trong lòng thì nổi lên chờ mong vô hạn.


- Nếu thực sự có thể trực tiếp mua được hai kiện đồ vật này thì cũng đơn giản hơn nhiều rồi, chỉ là tốn hao nhiều linh thạch một chút mà thôi, nhưng cũng không cần quan tâm vấn đề giá cả lắm.


Thế nhưng lại nhìn thấy chưởng quầy Thiên Bảo lắc đầu, mặt lộ dáng tươi cười, trả lời:


- Hơi có chút tiếc nuối, tạm thời bổn điếm không thể đưa ra hai kiện bảo vật này...


Nghe hắn nói như vậy, ba người Tô Triệt cũng không hoàn toàn hết hi vọng. Dù sao thì bọn hắn vẫn nghe được rõ ràng tên chưởng quầy kia có nói "Tạm thời" đại biểu cho ngụ ý khác, có hi vọng.



Quả nhiên, chưởng quầy Thiên Bảo đã đổi giọng, tiếp tục nói:


- Bất quá, ba vị tiền bối có thể tạm thời ở lại bổn điếm vài ngày, Thiên Bảo Các tự nhiên có biện pháp. Trong ba ngày, ba vị tiền bối có thể tìm kiếm hai kiện bảo vật này tại toàn bộ các nhà bán hàng khác tại Quảng Hạo Tinh này. Loại chuyện này cũng là một hạng mục kinh doanh cực kỳ bình thường, từng nhà bán hàng tại Quảng Hạo Tinh đều có quan hệ hợp tác mật thiết lẫn nhau. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.


- Như vậy a... Được rồi.


Hằng Dịch giả bộ trầm ngâm một chút, cũng đáp ứng. Kỳ thật, hắn đã sớm nhận được chỉ thị tâm linh của Tô Triệt, không có vấn đề gì, có thể đợi thêm mấy ngày.


Cửa hàng Thiên Bảo Các lớn như vậy, tại toàn bộ Quảng Hạo Tinh này đều có quan hệ với những nhà bán hàng khác. Loại chuyện này giao cho nhân sĩ chuyên nghiệp làm, so với ba người tự tìm kiếm mà chẳng có mục tiêu thì khẳng định có tác dụng hơn nhiều.


Dùng một chút tiền để xử lý, Tô Triệt đều hào phóng không chút để ý. Chuyện tốn tiền xử lý việc đều là đạo lý có từ xưa đến nay.


Vì vậy, ba người Tô Triệt cũng ở tạm tại Thiên Bảo Các. Bất quá, Tô Triệt lại không muốn chờ đợi ở bên trong cửa hàng, hắn liền dẫn theo Thiên Âm đi dạo phố, tham quan Linh giới.


Hằng Dịch thì lưu lại cửa hàng chờ tin tức.


Thế nhưng bọn hắn không biết. Sau khi chưởng quầy Thiên Bảo Các nói là giúp tìm kiếm hai kiện bảo vật kia, nhưng sau khi rời khỏi khách sảnh thì lại chạy tới một gian mật thất, thông qua một Truyền tống trận cỡ nhỏ truyền tin xa gởi đi một tin tức:


- Khởi bẩm Thiên Quân đại nhân, lúc này Thiên Bảo Các vừa tiếp đãi ba tu sĩ Luyện Hư công nhiên lộ diện. Trong đó có một người hư hư thực thực là Thiên Vũ, thuộc hạ liền lưu bọn họ ở lại trong cửa hàng mấy ngày, chờ chỉ thị Thiên Quân đại nhân.


Thời điểm Tô triệt cùng Thiên Âm du lãm phiên chợ, Lâm Phong Luyện Hư trung kỳ cũng cùng theo bên người, đây là do không rõ phong thổ Linh Giới, miễn phải gây ra chuyện gì chê cười.


Phiên chợ giống như thành trì khổng lồ, muốn xem sơ qua một lần, không có thời gian ba đến năm ngày khẳng định là không được, Tô triệt cũng chỉ là cưỡi ngựa xem hoa, đại khái nhìn một cái, nếu một ít vật tư phổ thông mà trong Tiên Ngục không có, hắn cũng sẽ không keo kiệt mà mua một số lớn.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận