Tiên Ngục



- Tìm được!


Tô Triệt vô cùng kinh hỷ hô lên khi nhìn thấy cảnh này, một hình ảnh vô cùng rung động hiện ra trước mắt của mình.


Vù vù vù vù vù...


Ngọn lửa màu xanh đậm bay đầy trời, không chỉ nhằm vào xúc tu, những hỏa diễm này tự động tìm kiếm những thứ khác để thiêu đốt.


Hỏa diễm đang thiêu đốt xúc tu đột nhiên nổ tung, phân liệt ra mấy trăm đóa hỏa diễm nhỏ.


Ngọn lửa, giống như thiên nữ tán hoa, khuếch tán ra chung quanh.


Đã xưng linh hỏa, chính là nói, nó có linh tính. Mỗi một đóa hỏa diễm nhỏ vô cùng chuẩn xác tìm được các xúc tu, lập tức thiêu đốt.


Vừa mới bốc cháy, những linh hỏa trên các xúc tu, nhanh chóng lan tràn ra thành đống lửa lớn, không ngừng tán ra ra khắp nơi, đi tìm thêm những tài nguyên có thể thiêu đốt.


Vù vù vù vù vù vù...


Chỉ có điều trong nháy mắt, trong tầm mắt của Tô Triệt nhìn thấy các xúc tu màu đen, tất cả đều dấy lên hỏa diễm hừng hực, cả bầu trời u ám bao phủ ánh sáng màu xanh đậm.


Kỳ lạ đặc biệt hơn là, những linh hỏa này, chuyên đốt những xúc tu màu đen kia, những thứ khác không thiêu đốt, cũng không tổn thương một cái lá trong cánh rừng này, bọn người Tô Triệt càng an toàn không có việc gì, thậm chí còn không cảm giác được nhiệt độ chung quanh mình tăng lên.


- Đây là...


Tô Triệt là người phóng hỏa, nhưng trên mặt hắn đầy kinh ngạc, trong nội tâm sợ hãi thán phục:


- Lão Hắc, đây là linh hỏa gì, tại sao tốc độ khuếch tán kinh khủng như thế?


- Không biết ah, chủ nhân!


Lão Hắc đáp:



- Tầng ba của Tiên Ngục chế tạo ra hỏa diễm kỳ lạ chưa từng xuất hiện trong vũ trụ này, cũng chỉ có Tiên Ngục mới tạo ra. Hơn nữa, chủng loại quá nhiều, không ai có thời gian đi đặt tên cho từng loại chúng nó cả.


Những xúc tu màu đen phát ra âm thanh xèo xèo trong ngọn lửa, giống như tiếng kêu thảm thiết thuộc về chúng


vậy.


Phần phật!


Rất nhiều xúc tu lập tức chui xuống mặt đất, muốn lợi dụng bùn đất dập tắt lửa, thế nhưng mà, không qua bao nhiêu hô hấp, chúng càng bị hỏa diễm thiêu đốt, ba ba ba ba, mỗi một xúc tu tự động đứt rời, không qua bao lâu lửa cháy lan sang xúc tu còn lại.


Rất hiển nhiên, chúng vừa lui về dưới đất, cũng không cách nào dập tắt hỏa diễm được, ngược lại còn chạy dọc theo các xúc tu, đốt tới chủ thể Ma Tu Thú, bởi vậy, nó chỉ có thể áp dụng phương thức thằn lằn cụt đuôi, bỏ qua bộ phận bị lửa cháy, mới có thể bảo trụ chủ thể dưới lòng đất an toàn.


- Quá tốt!


Tô Triệt nhìn thấy, phía trước đã sớm không còn cái xúc tu nào, chúng đều bị chặt đứt, ngã nằm dưới đất cho hỏa diễm thiêu đốt.


Con đường phía trước thông suốt, có thể xoải bước mà đi!


Trong lòng bàn tay Tô Triệt xuất hiện đoàn hỏa diễm màu xanh đậm, Khu Ma Thánh Quang trong tay Tuyết Ngọc Tiên Tử, từ lúc ban đầu, khẳng định cũng có thể làm cho những xúc tu này nhượng bộ lui binh, không dám đến đây trêu chọc chính mình.


Kể từ đó, tốc độ đã tăng lên mấy lần, đồng dạng đều sử dụng Súc Địa Thành Thốn Thần Hành Thuật, cộng thêm thực lực Nguyên Anh hậu kỳ, bọn người Tuyết Ngọc Tiên Tử không đuổi kịp chính mình!



- Ha ha ha ha...


Tô Triệt cùng ba người Hằng Dịch cùng đồng hành, cảm giác thoát khốn mà ra, thật sự khó có thể hình dung được.


Nếu muốn hình dung, chỉ có thể dùng hai chữ: thống khoái!


Nhất là Tô Triệt, tâm tình của hắn lúc này càng thêm thoải mái. Từ trong mấy trăm vạn linh hỏa, quả nhiên tìm được một loại hỏa diễm có thể khắc chế xúc tu màu đen, độ khó trong đó lớn bao nhiêu a, tối thiểu nhất chứng minh được trực giác và suy nghĩ của mình đã đúng.


Đây cũng là cảm giác thành tựu, không phải sao?


Cười to qua đi, thừa dịp còn tâm tinhg hưng phấn này, Tô Triệt lại có ý tưởng đột phá, nhìn mặt đất dưới chân, nói:


- Ma Tu Thú, ta biết rõ ngươi có thể nghe được ta nói chuyện, ta sẽ nói với ngươi, ngươi phải giúp ta ngăn cản mấy người đằng sau, cùng với những người khác trong cánh rừng này... Không nên quá lâu, ngăn cản bọn họ hai canh giờ là được. Đương nhiên, ngươi có thể nuốt được bọn họ, vậy rất tốt, ngươi cứ tùy ý.


- Nếu như ngươi không dựa theo lời của ta nói, vậy ta sẽ đem loại hỏa diễm này, chạy vào sâu trong lòng đất tìm ngươi, lại cho hỏa diễm này thôn phệ ngươi, hóa thành tro tro!


Những lời này của Tô Triệt vừa nói ra, cúi đầu hô to vài lần. Kỳ thật, trong nội tâm cũng không xác định, Ma Tu Thú có thể nghe được và làm theo hay không.


Dù sao cũng ôm tâm lý thử xem, được thì được, không được thì thôi.


Tô Triệt cho rằng, Hắc Ám Ma Tu Thú vốn là ma thú có tuổi thọ vô cùng cao, sống thời gian dài dằng dặc, trí tuệ chắc chắn sẽ không thấp, huống chi, nó còn nuốt qua nhiều tu tiên giả như thế, khẳng định sẽ nghe hiểu, trong suy nghĩ của nó cũng cân nhắc lợi hại.



Linh hỏa trong tay mình, chính là hỏa diễm kỳ lạ do Tiên Ngục sáng tạo ra, tác dụng của nó đối với Ma Tu Thú là khác tinh trí mạng. Trải qua tốc độ thiêu đốt và lan tràn khủng bố vừa rồi, nó không sợ hãi mới là lạ a.


Có lẽ, nó vì bảo vệ tánh mạng, thật sự sẽ giúp mình ngăn cản bọn người Tuyết Ngọc Tiên Tử đấy.


Mặc kệ suy đoán này có đúng hay không, tóm lại từ giờ trở đi, đám người Tô Triệt đi về phía trước, không còn nhìn thấy xúc tu nữa, chúng đã sớm tránh mặt đất. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL


Một đường thông suốt, không có trở ngại.


Ma Tu Thú chính là chúa tể tuyệt đối trong cánh rừng này, có nó ở đây, những sinh vật khác tất cả sẽ biến thành đồ ăn của nó, bởi vậy, rốt cuộc đám người Tô Triệt không gặp hung hiểm gì.


Bên kia, bọn người Tuyết Ngọc Tiên Tử trong quá trình tiến lên, đã phát sinh biến hóa cực lớn.


Sau khi Tô Triệt dựa vào linh hỏa trong tay uy hiếp Ma Tu Thú, không qua hơn mười hô hấp, Tuyết Ngọc Tiên Tử và đám cường giả Đại Thừa kỳ nhanh chóng phát hiện, dường như Khu Ma Thánh Quang đã mất đi uy lực!


Đi tới đi tới, trong lúc đó, phần phật một chút, hằng hà sa số xúc tu màu đen dài hơn mười trượng từ thò ra ngoài, mỗi một cái xúc tu đung đưa, chỉ trỏ, khí thế hung hãn, rõ ràng cho thấy ý tứ cường công và ngăn cản.


- Chuyện gì xảy ra?


Ly Cứu thoát miệng hỏi:


- Không phải Khu Ma Thánh Quang có hiệu quả trong phạm vi ngàn trượng hay sao? Tại sao chúng dám ngăn cản chúng ta?


- Không biết.


Tuyết Ngọc Tiên Tử nhẹ nhàng lắc đầu, trên mặt xuất hiện thần sắc nghi hoặc.


Khu Ma Thánh Đăng trong tay hoàn hảo không tổn hao gì, mà thánh quang bên trong vẫn sáng như trước, không có khả năng mất đi hiệu lực a.


Quy tắc trò chơi không cho phép dừng bước, bọn họ chỉ có thể giảm bớt tốc độ, chậm rãi đi về phía trước, xem như thăm dò ý tứ của đám xúc tu này.


Tê... Tê... Tê... Tê...


Ngàn vạn xúc tu đồng thời cúi đầu xuống, mà trên đầu của cái xúc tu mở ra, cái miệng chứa gai nhọn hoắt mở ra, phát ra tiếng oanh minh chói tai, rõ ràng cho thấy cảnh cáo: đường này không thông, thay con đường khác!


Rất rõ ràng, Ma Tu Thú thật sự e ngại linh hỏa trong tay Tô Triệt, bắt đắc dĩ lựa chọn, đối kháng với Khu Ma Thánh Quang trong tay Tuyết Ngọc Tiên Tử.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận