Tiên Ngạo


Liệt diễm hừng hừng đốt đủ ba canh giờ, thế nhưng Hỏa Thần ở đây, tinh thông Thiên Đạo Hỏa Diễm, làm sao có thể bị liệt diễm này gây thương tích.


Đột nhiên liệt diễm vừa biến, liệt hỏa biến thành hàn băng, cuộn sóng vô cùng.


Tư Cầm Tà Quân vẫn phụ trách phá trận nói:


- Là Nghịch Chuyển Ngũ Hành trận, nhất định có Tiên Thiên Linh Bảo tồn tại, tốt, tốt, xem ra lần này chúng ta thực sự sẽ có thu hoạch rất lớn rồi.


Hàn băng nổi lên, sau đó hóa thành nước lũ, hóa thành nham thạch nóng chày, hóa thành hài triều.


Lần này phòng ngự do Tư cầm Tà Quân phụ trách, hắn đàn lên thụ cầm của mình, đem lực lượng của âm nhạc vô thượng hóa thành tầng tầng bảo hộ, ở trong thế giới của nước này, cuộn sóng phập phồng, nước chày bèo trôi, tách ra tất cả đầu sóng đinh lũ, kiên trì đủ ba canh giờ.


Ba canh giờ vừa qua, trận pháp lập tức biến đổi, pháp trận Nghịch Chuyển Ngũ Hành này, vốn hẳn là Thổ khắc Thủy, kết quà hóa thành Thủy sinh Thổ, thiên địa lại biến đổi, cát vàng vô tận nổi lên bốn phía, cuốn lên vô số khối đá cực lớn. sơn băng địa liệt, đại địa nổ vang.


Sau đó Thổ sinh Mộc, Mộc sinh Kim. Kim lại sinh Hỏa, như vậy Ngũ Hành Nghịch Sinh, đây là một vòng.


Mười lãm canh giờ này mọi người chỉ đau khổ chống cự, không làm bất luận phản kích gì. bởi vì đây là Tiên Thiên tiên trận, nếu như tiến hành phản kích, nhiễu loạn trận thế biến hóa, sẽ lập tức dẫn phát trận pháp biến dị vô tận. Cho dù có thể dùng thân thể ngạnh kháng, cũng không thể tiến hành chống cự phản kích, tránh dẫn phát đại trận công kích càng đáng sợ hơn.


Vô Danh Thần Quân và Tư cầm Tà Quân liếc nhìn nhau. Tư cầm Tà Quân nói:


- Ngũ Hành Nghịch Chuyển, trong đó ẩn tàng đạo cương nhu, tổng cộng thất biến (biến đổi bảy lần)?


Vô Danh Thần Quân lấc đầu nói:


- Hẳn là còn có Âm Dương Nghịch Chuyển nhị biến, đối ứng chín người chúng ta, cửu chuyển thiên thành.


Hai người bọn họ đều là trận pháp đại sư, ở đây yên lặng nghiên cứu làm thế nào phá trận. Mấy người Dư Tắc Thành không thạo đối với trận pháp, đều nghe theo sự phân phó của bọn họ.


Nghịch Chuyển Ngũ Hành đại trận này, Ngũ Hành Nghịch Chuyển Sinh Khắc, càng ngày càng mạnh mẽ, vô số kim đao, cự mộc, liệt hỏa, hồng thủy, hoàng thổ, sơn băng sóng lớn. ầm ầm áp tới. Một âm một dương, giao chiến với nhau, ma vân cuồn cuộn như nước thủy triều. Điện quang chớp lóe, vạn lôi giáng xuống ầm ầm, khiến cho người ta hoa mất đinh tai, thanh thế vô cùng mạnh mẽ.


Cứ như vậy mọi người ở đây vất và thủ vững, hết vòng này tới vòng khác, đào mất đã bốn mươi chín vòng, hơn sáu mươi ngày đêm đã trôi qua.


Tư Cầm Tà Quân đột nhiên nói:



- Mọi người chú ý, biến hóa vòng tiếp theo chính là vòng thứ năm mươi, công kích sẽ tăng lên gấp trăm lần, vào lúc biến hóa này cũng là lúc nó yếu nhất, nghe hiệu lệnh của ta, dựa theo sự phân phó của ta, cùng nhau bạo phát một kích mạnh nhất của mình. Cơ hội chỉ có một lần. xin mọi người không nên để dành lực lượng.


Sau đó hắn yên lặng đợi, lúc này lại biến đổi, Kim sinh Thủy, đột nhiên Tư cầm Tà Quân hét lớn một tiếng:


- Xuất thủ.


Nhất thời chín người cùng nhau phát lực, dựa theo phương vị mệnh lệnh của Tư cầm Tà Quân, phát ra một kích mạnh nhất của mình. Dư Tắc Thành đồng thời ngự sử bốn loại kiếm ý, một kích điên cuồng. Trong giác đấu trường, cho tới bây giờ hắn cũng không đồng thời sử dụng hai loại kiếm ý trở lên, lúc này không thể ẩn giấu tu vi nữa, thi triển một kích toàn lực.


Chín người bạo phát một kích, nhất thời lực lượng vô hạn. vừa đúng lúc bốn mươi chín


biến hóa, trong nháy mắt của ngàn vạn lần chớp mất, đã chịu khổ sáu mươi ngày đêm, mới có cơ hội trong khoảnh khắc này, toàn bộ đại trận chịu một kích này, biến hóa sinh nhất, không hẹn mà hợp với vòng thứ năm mươi. Toàn trận liền dừng lại bất động, không còn làm hại nữa.


Trong nháy mắt đại trận ngừng lại, đủ rồi! Mọi người đột ngột toàn bộ dốc hết toàn lực, bắt đầu liều mạng phá hư, phá hủy toàn bộ chín trăm chín mươi chín cây vân trụ.


Lúc này mỗi người đều sử ra toàn lực, trong nháy mắt chín trăm chín mươi chín cây vân trụ toàn bộ tiêu tán. toàn bộ đại trận lập tức biến mất.


Mọi người toàn bộ thở phào một hơi, phá giải Ngũ Hành Nghịch Chuyển trận này, thiên vực kia đã ở ngay trước mất.


Vô Danh Thần Quân nói:


- Ôi, không phải lão Trầm ta nhiều chuyện, nếu như lưu lại trăm cây vân trụ, thành lập pháp trận, hoàn toàn có thể bảo vệ mảnh thiên vực này cho chúng ta.



Ngụ ý cũng muốn bất chước theo Đại La Kim Tiên tông kia, lập truyền tống trận ở thiên vực này, mỗi lần đại hội độc hưởng một phương thiên vực này.


Nhất Kiếm Chân Quân ở bên cạnh nói:


- Hủy là Hay lắm, chúng ta tới thiên vực này một lần là đủ.


- Ai cũng không thể lập truyền tống trận, bằng không sau khi lời thề tâm ma tiêu tán, mọi người sẽ cùng nhau tru diệt.


Lời này nói ra nhất thời mọi người trầm tư không nói, Vô Danh Thần Quân gật gật đầu, nói:


- Đúng, thu thập một lần, không thể lập trận, bằng không cùng nhau tru diệt.


Sau đó hai người bọn họ nhìn về phía Dư Tắc Thành. Băng Tâm Chân Quân, còn có Tư Cầm Tà Quân.


Nếu như lưu lại truyền tống trận ở đây, mặc dù mọi người toàn bộ đều có, mặc dù trên


người mọi người có lời thề tâm ma kia, thế nhưng có bảo địa này tuyệt đối có thể đại hung môn phái, thậm chí có thể khai tông lập phái, bình địa phi thăng.


Tham dục của con người là không có cực hạn. cùng chia xè với người khác ngược lại không bằng tự mình chiếm lấy, mà lời thề tâm ma kia chỉ là hạn chế ở chuyện trong Thiên Lại Cổ Thành, sau khi ra ngoài, không tới trăm năm. người trong tiểu đội này sẽ tàn sát lẫn nhau, cướp đoạt quyền sử dụng truyền tống trận này.


Cho dù sau ba trăm sáu mươi lãm năm sẽ không phát sinh chuyện này, vậy lần tiếp theo thì sao, mỗi người đều có đệ tử đồ tôn, đều có thân nhân cần lo lắng, thời gian sau khó tránh khôi phát sinh sự cố.



Chỗ thiên vực mới vừa rồi, Đại La Kim Tiên tông chiếm lấy vạn năm. năm đó khi khai phá không có khả năng chỉ có tiền nhân của Đại La Kim Tiên tông đến đó. Hiện tại hoàn toàn thuộc về Đại La Kim Tiên tông, những người kia đã đi đâu, không nói tự hiểu.


Cho nên thà rằng lúc đó thu thập một lần cũng không thể lưu lại mầm tai họa, tránh cho sau này bằng hữu cũng không còn. biến thành cừu địch.


Dư Tắc Thành nói:


- Đúng, chỉ thu thập một lần, tuyệt đối không thể lưu lại truyền tống trận.


Băng Tâm Chân Quân cũng trịnh trọng nói: Truyện Tiên Hiệp - Truyện FULL


- Chỉ thu thập một lần. tuyệt đối không lưu lại truyền tống trận.


Mọi người cùng cười, như vậy chuyện này coi như là xong.


Nhìn thế giới Hồng Mông trước mất kia, đó chính là bảo tàng lớn nhất, mọi người tiếp tục đi về phía trước.


Sau khi Nghịch Chuyển Ngũ Hành đại trận kia xuất hiện, sau sáu mươi ngày đêm, thế giới Hồng Mông kia dần dần phát ra quang mang, đã bắt đầu sự tiến hóa vô tận, trong khoảng thời gian này, trên thế giới Hồng Mông kia một ngày bằng trăm vạn năm. thiên địa tự thành, dần dần có thể nhìn thấy một chỗ đại lục cực lớn. có biển có đại lục, có núi có mây, mọi người thầm vui mừng không ngớt.


Thế nhưng hiện tại còn chưa phải là lúc tiến vào mảnh thiên địa này, hóa sinh hoàn mỹ này còn chưa kết thúc, còn cần đợi chờ một thời gian, mọi người chỉ có thể ở ngoài thế giới Hồng Mông, yên lặng chờ đợi.


Lần chờ đợi này lại là hơn mười ngày, cuối cùng một ngày này, thời gian của thế giới Hồng Mông kia dần dần ổn định. Thiên Đạo cân đối, mọi người vui vẻ không ngớt, vừa muốn tiến vào thiên vực này.


Đúng lúc này, trong hư không phía xa, một loại uy áp đáng sợ truyền đến.


Uy áp này chính là Thần Uy, trong nháy mắt chín người toàn bộ không thể di động, một trận tiếng sàn sàn nhẹ nhàng vang lên, giống như vật gì đó lướt trên mặt đất, thế nhưng ở đây lại không có mặt đất, cho nên càng thêm vẻ quỷ dị.


Chỉ thấy ở trong hư không dần dần xuất hiện hai điểm sáng màu lam bay về phía bên này, dần dần một cái đầu rồng cực lớn hiển lộ ra. Dư Tắc Thành nhất thời cả kinh trong lòng.


Lam quang lóe lên, long nhãn lớn cả trượng, lân giáp bạch sắc, xúc tu kim sắc thật dài, trên chân trước lộ ra bốn chiếc ngân trào sắc nhọn, thân thể dài đủ trăm trượng, có chút tương tự với Đại Uy Thiên Long nhìn thấy khi tiến vào Thiên Lại tinh vực.


Chẳng qua Đại Uy Thiên Long kia là Thần Uy vô thượng, bá đạo bao quát chúng sinh, bễ nghễ vũ nội, sinh cơ bừng bừng vô tận và ý chí chiến đấu vĩnh viễn không từ bỏ.


Mà long này lại là sát khí băng lãnh, và khí tức tử vong vô hạn. làm người ta nhìn thấy lập tức có một cảm giác tuyệt vọng.


ở trên người Băng Long này có vô số tu sĩ đang cư trú, có khoảng trăm người, những tu sĩ này ai nấy nhìn qua sống động như thật, thế nhưng cẩn thận quan sát, bọn họ chỉ còn lại Nguyên Anh. trên Nguyên Anh toát ra quang mang yếu ớt, những quang mang này bị huyết khí của Băng Long buộc lại, buộc chặt trên thân thể. Những Nguyên Anh này không ngừng sào thét, thế nhưng toàn bộ tiếng kêu duy nhất chỉ phát ra tiếng sàn sạt.


Nhìn thấy Băng Long này, ở trong mọi người có tiếng lách cách truyền đến, chỉ thấy Hỏa Thần và Mộng Yểm Thần Quân không nhịn được bắt đầu run rầy không ngừng, trong miệng phát ra tiếng lách cách, hai người bọn họ đã sợ tới cực điểm.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận